Vãn Thanh Hoan/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Một giọng nói trầm hùng quát lên: “Câm miệng!”

 

“Đừng có lấy cái cớ đó ra để đối phó với ta , hỏi con tâm ý với cô nương nhà nào, con lại chưa bao giờ chịu nói .”

 

“Hôm nay chỉ là xem mắt thôi, chưa chắc người ta đã chịu để mắt tới con đâu .”

 

Ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay.

 

Trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên là vậy .

 

Ông trời nào có ưu ái ta đến thế.

 

Một người nam nhân chưa từng thú thê như chàng , sao có thể để mắt tới một thiếu phụ đã từng qua một đời chồng như ta cơ chứ.

 

Mẫu thân đập nhẹ vào sau lưng ta , nhắc nhở ta ngồi thẳng lên.

 

Cánh cửa phòng riêng được đẩy ra , để lộ khuôn mặt của hai cha con nọ.

 

Cao quá đi !

 

Triệu Lăng Xuyên vốn dĩ đã cao hơn những người nam nhân bình thường không ít, vậy mà vị thiếu công t.ử này còn cao hơn hắn ít nhất nửa cái đầu.

 

Đến mức khi bước vào phòng riêng, hai cha con phải hơi cúi đầu xuống để tránh đụng trúng khung cửa.

 

Cả hai người đều có làn da ngăm đen, tuy chỉ mặc thường phục, nhưng dáng đi đứng thẳng tắp, những đường nét trên cánh tay và đôi chân trông vô cùng săn chắc và mạnh mẽ.

 

Nhìn qua cũng giống người trong quân doanh.

 

Mẫu thân kéo ta đứng dậy hành lễ.

 

Ánh mắt người nam nhân trung niên dừng trên gương mặt mẫu thân , đôi lông mày lạnh lùng thoáng chốc giãn ra , tràn đầy nụ cười nồng hậu.

 

“Yên Nhiên, đã lâu không gặp.”

 

Mẫu thân thoáng ửng hồng trên má, chỉ vào ta : “Đây chính là con dâu cũ của ta .”

 

Người nam nhân trung niên kéo lấy chàng trai trẻ một cái: “Đây là con trai ta , Tiêu Kinh Hành.”

 

Dù Tiêu Kinh Hành nói rằng không muốn xem mắt, nhưng giờ phút này vẫn cung kính hướng về phía ta hành lễ: “Gặp qua cô nương.”

 

Chúng ta cùng lúc ngước mắt lên, bốn mắt nhìn nhau .

 

Ừm?

 

Người này có chút quen mắt.

 

Chàng nhìn chằm chằm vào mặt ta , sau vài nhịp thở, chàng nhìn mẫu thân một cái rồi lại nhìn sang ta .

 

Chàng run giọng hỏi: “Tống Thời Quản, nàng hòa ly rồi sao ?”

 

“Chuyện xảy ra từ bao giờ?”

 

Mặt ta đỏ bừng như gấc chín, lí nhí đáp: “Hôm... hôm qua...”

 

Ta đã bảo là hôm qua vừa hòa ly, hôm nay đã đi xem mắt là quá vội vàng mà.

 

Không ngờ Tiêu Kinh Hành lại kích động đến mức mặt đỏ bừng cả lên, một tay nắm lấy cổ tay ta : “Thì ra là vậy .”

 

“Ta cứ tự hỏi, nếu nàng mà hòa ly thì làm sao ta lại không hay biết .”

 

“Hôm qua đã hòa ly rồi , sao không tới xem mắt từ hôm qua mà lại phải đợi tới tận hôm nay?”

 

Hả?

 

Ta ngẩn người , theo bản năng rút tay mình về.

 

Chàng vội buông ra , mặt đỏ như đ.í.t khỉ trên núi: “Xin lỗi nàng, ta ... ta nhất thời quá khích.”

 

Nói xong, chàng nhìn về phía phụ thân Tiêu Uyên Nhạc: “Phụ thân , con và Thời Quản khi nào thì có thể thành hôn ạ?”

 

“Tháng này còn kịp không người ?”

 

12

 

???

 

Tiêu Uyên Nhạc đập một cái thật mạnh lên lưng con trai mình .

 

Tặng cho chàng một cái lườm cháy mắt, nghiến răng nghiến lợi nói : “Ngồi xuống nói chuyện t.ử tế cho ta .”

 

“Bớt giở trò quỷ.”

 

Tiêu Kinh Hành vội vàng ngồi xuống.

 

Thấy chén trà trước mặt ta trống không , chàng liền vô cùng nhiệt tình châm thêm nước.

 

Chẳng biết có phải vì quá kích động hay không , tay cầm ấm trà cứ run bần bật, làm nước trà rớt ra ngoài một ít.

 

Chàng lại vội vàng lau chùi.

 

Kết quả luống cuống tay chân làm đổ cả chén trà , nước trà chảy dọc theo mép bàn, nhìn là biết sắp đổ lên người ta rồi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-thanh-hoan/6.html.]

 

Chàng nhanh trí, nghiêng mặt bàn đi .

 

Nước trà thay đổi hướng chảy, đổ hết lên y phục mới của hai cha con họ.

 

Khóe miệng Tiêu Uyên Nhạc giật giật, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, nắm lấy cánh tay Tiêu Kinh Hành: “Con theo ta ra ngoài một lát.”

 

Nhìn dáng vẻ này , chắc hẳn là muốn ra ngoài để ăn đòn rồi .

 

Ta xoắn c.h.ặ.t khăn tay, nói nhỏ: “Tiêu thúc thúc, không sao đâu ạ.”

 

“Tiêu công t.ử đã có người thương, Tiêu thúc thúc không cần phải ép người quá đáng.”

 

“Con biết mình dung mạo tầm thường, cũng chẳng có tài nghệ gì đáng kể, lại còn từng gả cho người ta .” Ta bình tĩnh nhìn về phía Tiêu Kinh Hành: “Tiêu công t.ử có thể trực tiếp từ chối, không cần phải dùng cách này đâu ạ.”

 

Tiêu Kinh Hành hất tay cha mình ra , lao vọt tới trước mặt ta , gấp gáp đến mức mồ hôi đầm đìa cả trán.

 

“Ta không hề trêu đùa nàng, là do ta quá khẩn trương thôi.”

 

“Người trong lòng ta chính là nàng!”

 

“Ta là thật lòng muốn cưới nàng.”

 

“Ta vốn đã sớm muốn cưới nàng rồi , nhưng lúc trước nàng đã có phu quân, ta cũng không tiện làm phiền, nên chỉ đành âm thầm dõi theo nàng mà thôi.”

 

Chàng ghé sát mặt lại gần hơn nữa, một đôi đồng t.ử đen láy như mực cứ dán c.h.ặ.t vào ta : “Nàng nhìn kỹ ta xem, nàng thực sự không nhớ ta sao ?”

 

“Hai năm trước , bên bờ sông Cẩm Xuyên ở phía Đông thành, nàng từng cứu một người ...”

 

A!

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Thì ra là chàng ấy !

 

Chẳng trách vừa rồi ta lại thấy quen mắt đến thế.

 

Đó là năm đầu tiên ta gả cho Triệu Lăng Xuyên.

 

Cuối năm, ta phải đi tới trang trại thu thuế, tiện thể ghé thăm tá điền, tặng cho họ chút đồ dùng ngày lễ.

 

Mẫu thân có ý muốn rèn giũa ta , cộng thêm trang trại rất nhiều nên hai người chúng ta chia nhau ra hai nơi để xử lý những tạp vụ này .

 

Đợi đến khi ta xong việc quay về thành, trời đã tối mịt.

 

Tại sông Cẩm Xuyên, ta gặp một đôi tùy tùng đang đặt một người nam nhân ướt sũng nằm trên lưng ngựa.

 

Họ thúc ngựa cho con vật l.ồ.ng lên để xóc nảy người nam nhân.

 

Vừa khóc vừa không ngừng đưa tay chạm vào mũi của chàng ấy .

 

Trên người chàng ấy còn có vết thương do tên b.ắ.n.

 

Nhìn tình trạng lúc đó, chàng ấy hẳn là bị người ta b.ắ.n bị thương rồi ngã xuống nước, đã chẳng còn hơi thở.

 

Hai tùy tùng đó vừa gọi chủ thượng vừa khóc nức nở.

 

Ta do dự vài giây rồi vẫn quyết định bước xuống xe ngựa.

 

Gương mặt người nam nhân trắng bệch, đã không còn hơi thở.

 

Mẫu thân từng dạy ta một phương pháp cứu người đuối nước kỳ lạ — phương pháp hô hấp nhân tạo.

 

Ta tận mắt nhìn bà dùng cách này cứu sống một tỳ nữ trong nhà vì bất cẩn rơi xuống nước mà đã tắt thở.

 

Ta dùng lời lẽ chỉ dẫn hai tên tùy tùng, bảo họ làm theo cách này để cứu người .

 

Nhưng họ đều không nắm được vấn đề.

 

Mẫu thân từng nói , dùng cách này cứu người càng sớm càng tốt .

 

Thấy người nam nhân kia mày kiếm mắt sáng, tướng mạo tuấn tú, không biết là con trai nhà ai, là phu quân của ai.

 

Hai tùy tùng kia cũng toát lên vẻ chính khí.

 

Ta lập tức bảo họ cõng người lên xe ngựa, chẳng màng đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân , tự mình ra tay.

 

Vừa ấn vào l.ồ.ng n.g.ự.c người nam nhân, vừa không ngừng truyền khí cho chàng .

 

Trời lạnh căm căm, ta mệt đến mức mồ hôi đầm đìa.

 

Sau đúng một khắc đồng hồ miệt mài ấn l.ồ.ng n.g.ự.c, người nam nhân đột nhiên ho lên một tiếng.

 

Sống lại rồi !

 

Ta mừng rỡ khôn xiết.

 

Người nam nhân toàn thân ướt sũng, ta quyết định làm phúc cho trót, đưa chàng đi thẳng đến cổng thành.

 

Lúc sắp chia tay, chàng đã hồi phục chút sức lực, hỏi ta : “Không biết cô nương là tiểu thư nhà nào.”

 

“Ta đã hủy hoại sự trong trắng của cô nương, ngày sau , ta nhất định... nhất định sẽ tới cửa cầu hôn.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...