Vãn Thanh Hoan/Chương 9: 9C. 9: 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Thiếu tướng quân của chúng ta uy vũ thế kia , không đến mức đó chứ?”

 

“Trước kia ở quân doanh, Thiếu tướng quân cứ thích tìm ta uống rượu, thích nhất là nghe ta kể về đạo làm chồng.”

 

“Ngài ấy mà có được thứ gì tốt , một phần để dành cho người trong lòng, một phần đưa cho ta , bảo ta mang về tặng cho phu nhân nhà ta .”

 

“Các người nói xem, người như thế, sau này không phải là kẻ sợ vợ thì là gì?”

 

Mọi người cười ha hả.

 

Lòng ta khẽ động.

 

Những món đồ hiếm lạ mà Triệu Lăng Xuyên gửi từ quân doanh về cho ta trước kia , chẳng lẽ đều là do Tiêu Kinh Hành chuẩn bị sao ?

 

Lại có người hỏi: “Triệu huynh , sao đệ nghe nói huynh và phu nhân của Triệu lão tướng quân đều đã hòa ly rồi ?”

 

Triệu Lăng Xuyên im lặng vài nhịp thở rồi đáp: “Ta muốn nạp thiếp , nên phu nhân đang giận dỗi với ta đó thôi.”

 

“Nam nhân nào mà chẳng năm thê bảy thiếp , huống hồ trong bụng Nguyệt Nhi còn có con của ta , chẳng lẽ ta lại để cốt nhục của mình lưu lạc bên ngoài?”

 

“Quay lại dỗ dành nàng ấy vài câu là ổn thôi.”

 

“Nàng ấy là một cô nhi, ngoài việc nối lại tình xưa với ta , thì còn biết đi đâu nữa.”

 

“Trước mắt cứ mài giũa tính khí của nàng ấy một chút, để nàng ấy đừng có cậy sủng mà kiêu, ta không giống Thiếu tướng quân, ta không phải là kẻ sợ vợ!”

 

16

 

Tiêu Kinh Hành chẳng biết đã đứng sau lưng ta từ lúc nào, nắm lấy tay ta .

 

Chàng nở nụ cười rạng rỡ với ta : “Chúng ta vào thôi.”

 

“Thế này có ổn không ?”

 

Liệu có khiến chàng bị người ta đàm tiếu, kiểu như cướp vợ của cấp dưới hay không ?

 

“Nàng là người vợ ta cưới hỏi đàng hoàng, đương nhiên là ổn !”

 

Ánh nắng mùa hè rực rỡ ch.ói chang.

 

Ta mặc một bộ y phục mới màu hồng diễm lệ.

 

Khi bước qua ngưỡng cửa, trên y phục vẫn còn vương lại ánh sáng phản chiếu từ mặt trời.

 

Mọi người theo phản xạ nheo mắt lại , phải mất mấy nhịp thở mới nhìn rõ khuôn mặt ta .

 

Sắc mặt tất cả mọi người cùng lúc thay đổi.

 

Đặc biệt là Triệu Lăng Xuyên, hắn ta lập tức đứng bật dậy: “Thời Quản, sao nàng lại ở đây?”

 

“Bàn dành cho nữ quyến không ở phía này .”

 

“Không đúng!”

 

“Thiếu tướng quân thành thân , sao lại mời nàng?”

 

...

 

Tiêu Kinh Hành giơ cao bàn tay đang đan mười ngón với ta lên, mỉm cười : “Triệu Thiên tướng, Thời Quản là tân nương t.ử của ta , ngươi nên gọi một tiếng tẩu tẩu đi thôi.”

 

Cả sảnh đường yên lặng như tờ.

 

Mọi người đều nín thở.

 

Mặt Triệu Lăng Xuyên đỏ bừng, hắn nhìn đống trâm ngọc trang sức của tân nương trên đầu ta , rồi lại nhìn bàn tay chúng ta đang nắm c.h.ặ.t lấy nhau .

 

Chàng run rẩy nói : “Thời Quản, chẳng phải chúng ta , chẳng phải mới hòa ly mười ngày trước sao ?”

 

“Chúng ta chỉ là có chút tranh cãi nhỏ, nàng... sao nàng có thể...”

 

“Chúng ta đã kết hôn ba năm!” Giọng hắn cao v.út: “Sao nàng có thể nhanh ch.óng quay lưng gả cho người khác như vậy .”

 

Tiêu Kinh Hành xoay người , một tay che chở ta ra phía sau , từng chữ từng chữ dõng dạc nói : “Ta đã sớm đem lòng ngưỡng mộ Thời Quản, nhưng trước đây chưa từng xuất hiện trước mặt nàng để gây thêm phiền phức cho hai người .”

 

“Nay nàng đã hòa ly, tự nhiên ta phải nắm bắt cơ hội, không bao giờ để nàng lọt khỏi tầm tay mình nữa.”

 

“Là ta !”

 

“Là ta đã tranh thủ có được nàng.”

 

Triệu Thanh Cấu đang ở phía bên kia bình phong.

 

Lúc này bị kinh động, ông ta vội vã bước tới, vừa nhìn thấy ta cũng lập tức biến sắc.

 

Triệu Lăng Xuyên nghiến c.h.ặ.t răng, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t: “Tiêu Kinh Hành, ngươi đừng có quá đáng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-thanh-hoan/9.html.]

 

Nhìn dáng vẻ đó, hắn sắp sửa động thủ.

 

Triệu Thanh Cấu lập tức lao tới, túm lấy con trai mình .

 

“Ngươi làm cái gì vậy !”

 

“Giấy hòa ly là do chính tay ngươi ký, người cũng là do chính tay ngươi nhìn họ rời khỏi Triệu gia.”

 

“Sau khi hòa ly, nó là thân tự do, muốn gả cho ai cũng là lẽ thường tình.”

 

“Ngươi đừng có mà phát điên!”

 

Chỉ là sự bình tĩnh của ông ta không duy trì được bao lâu.

 

Vì mẫu thân sau khi thay y phục cũng sóng vai cùng công công mới đi tới.

 

Mẫu thân mỉm cười dịu dàng nói : “Hôm nay là tiệc hỷ, các người nếu muốn luận bàn võ nghệ, chi bằng để hôm khác đến quân doanh phân tài cao thấp thì tốt hơn.”

 

Triệu Thanh Cấu toàn thân chấn động.

 

Ông ta chậm rãi xoay người , nhìn thấy mẫu thân đang thân mật khoác tay công công mới, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.

 

17

 

Ông ta không thể tin nổi, khẽ gọi: “Yên Nhiên...”

 

Mẫu thân mỉm cười nhạt: “Triệu tướng quân gọi ta là tẩu tẩu thì thích hợp hơn.”

 

Công công mới là chủ soái của quân Phủ Viễn, còn Triệu Thanh Cấu là tướng quân Tây lộ của quân Phủ Viễn.

 

Dù đều là tướng quân, nhưng công công mới lại là cấp trên trực tiếp của ông ta , cấp bậc cao hơn hẳn.

 

Tiếng “tẩu tẩu” này ông ta hoàn toàn không thể chối từ.

 

“Nàng... sao nàng có thể...”

 

Mẫu thân dùng chính lời lẽ của ông ta trả lại : “Giấy hòa ly là do chính tay ngươi ký, ta cũng là do chính mắt ngươi nhìn rời khỏi Triệu gia.”

 

“Sau khi hòa ly, ta là thân tự do, muốn gả cho ai cũng là lẽ thường tình.”

 

“Những đạo lý này , Triệu tướng quân chắc hẳn phải hiểu rõ.”

 

Triệu Thanh Cấu ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, gần như không thở nổi.

 

“ Nhưng chúng ta đã có mười mấy năm tình nghĩa.”

 

Ánh mắt mẫu thân trở nên xa xăm: “ Đúng vậy , mười mấy năm ta giúp ngươi nuôi nấng con cái, quán xuyến hậu viện, thế mà ngươi lại bội tín bội nghĩa, đ.â.m cho ta một nhát vào tim.”

 

“Triệu Thanh Cấu, người quen nhau lâu mà như xa lạ, kẻ mới gặp mà như tri kỷ.”

 

“Sát cánh bên nhau mười mấy năm trời, ta nghĩ ngươi chưa từng thực sự hiểu được ta .”

 

Đúng vậy .

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Mẫu thân chưa bao giờ là người đắm chìm trong quá khứ.

 

Chưa bao giờ là kẻ yếu đuối “một lần bị rắn c.ắ.n, mười năm sợ dây thừng”.

 

Bà luôn có đủ dũng khí để bắt đầu lại từ đầu.

 

Bà luôn tin rằng bản thân xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này .

 

Tiêu phụ nắm c.h.ặ.t t.a.y mẫu thân : “Triệu huynh , Lăng Xuyên, hôm nay nếu các người thành tâm chúc phúc cho cha con ta tìm được người thương, thì Tiêu gia xin lấy rượu ngon thịt quý ra chiêu đãi.”

 

“Nếu các người muốn phá đám.” Công công mới trầm giọng, ánh mắt lạnh lùng: “Vậy cứ việc thử xem!”

 

Triệu Thanh Cấu ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, lảo đảo lùi lại mấy bước.

 

Những người khác cũng liên tục tiến lên lôi kéo Triệu Lăng Xuyên, ra hiệu cho hắn bình tĩnh, chớ nên bốc đồng.

 

Triệu Lăng Xuyên hít thở sâu vài nhịp, ánh mắt vượt qua bờ vai Tiêu Kinh Hành nhìn thẳng vào mắt ta .

 

Đau đớn tột cùng.

 

“Thời Quản, có phải nàng đang cố tình chọc tức ta không ?”

 

“Chúng ta thành hôn ba năm, nàng luôn chu đáo với ta mọi bề, nàng từng nói ta là chỗ dựa cả đời của nàng.”

 

“Ta sai rồi .”

 

“Ta không nên đưa Nguyệt Nhi về nhà.”

 

“Ta sẽ đem nàng ta ra ngoài an trí được không ? Đợi nàng ta sinh con xong, ta sẽ cho nàng ta đi .”

 

“Nàng theo ta về đi , nàng vẫn là chính thê của ta , thê t.ử duy nhất.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...