Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đó, nhìn xem.
Kỳ thực làm thế nào mới khiến ta vui vẻ thoải mái, trong lòng hắn rõ hơn ai hết.
Trước kia không làm như vậy , chẳng qua là đang thăm dò giới hạn, là do không đủ yêu mà thôi.
Ta nhỏ nhẹ đáp: “Ta và Kinh Hành đã đăng ký ở quan phủ, bây giờ chàng ấy mới là phu quân của ta .”
“Ta từng tận tâm với ngươi, là vì ta ngỡ rằng ngươi cũng đặt ta trong tim.”
“Hôm nay mới biết , hóa ra những món quà từ ngàn dặm xa xôi đó, đều không phải là tấm chân tình của ngươi.”
Ta ngước mắt nhìn hắn : “ngươi từng giúp ta , từng che chở ta , ta không hận ngươi.”
“ Nhưng cũng không còn yêu ngươi nữa.”
“Triệu Lăng Xuyên, từ nay về sau hai đường rộng mở, chúc nhau bình an.”
“Xin ngươi hãy như một đấng nam nhi, chúc ta tân hôn hạnh phúc, từ nay về sau cả đời chỉ có một người , một lòng một dạ .”
18
Đúng vậy .
Trước kia ta chẳng biết tình yêu là gì.
Cứ ngỡ lòng cảm kích là tình yêu, cứ ngỡ lấy được người tốt sau khi xuất giá thì đương nhiên chính là yêu.
Nhưng cho đến khi gặp Tiêu Kinh Hành, ta mới hiểu.
Yêu chính là sự thành toàn .
Yêu chính là sự nhẫn nhịn.
Yêu chính là sự dõi theo trong thầm lặng.
Yêu càng là ngọn lửa cháy bỏng rực rỡ.
Là sự xao động khó lòng kìm nén, là sự chiếm hữu chẳng thể buông tay.
Triệu Lăng Xuyên sắc mặt trắng bệch.
Hắn nhìn ta hồi lâu, đôi môi không ngừng mấp máy.
Một lúc lâu sau , hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt hắn .
Hắn vung tay bỏ đi : “Xin lỗi , ta không làm được .”
Ta nghĩ giờ khắc này , khi đã thực sự mất ta mãi mãi, hắn mới thực sự yêu ta .
Hóa ra tình yêu của hắn .
Chính là sự không thể thành toàn , là nỗi hối hận vô cùng vô tận.
Tiễn khách xong, cuối cùng cũng đến lúc động phòng.
Tiêu Kinh Hành uống rượu rồi , phản ứng chậm chạp hẳn đi .
Chàng vụng về tháo y phục cho ta , gấp gáp đến mức mồ hôi đầm đìa cả trán.
Cuối cùng chàng cầu xin: “Thời Quản, ta không biết ...”
“Nàng giúp ta đi .”
Mặt ta đỏ như chu sa, nhỏ nhẹ thì thầm: “Nếu không cởi được thì chàng cứ xé nó đi .”
Ánh mắt Tiêu Kinh Hành bừng sáng.
Sau một tiếng “xé xoạt”, ta khẽ rụt vai lại .
Tiêu Kinh Hành lại xoay người ta lại , nhìn sâu vào đáy mắt ta : “Thời Quản, nàng đẹp quá!”
Chàng hôn lên đôi môi ta , lần dần xuống dưới , vùi đầu vào trước n.g.ự.c ta .
“Thời Quản, ta sắp không thở nổi rồi .”
Sắp tự làm mình nghẹt thở đến nơi mà chàng vẫn còn lưu luyến, không muốn buông rời.
Đến bước quan trọng nhất, chàng lại gặp rắc rối.
“Thời Quản, là ở chỗ nào vậy ?”
“Sao ta vẫn chưa tìm được chỗ trọng yếu thế này .”
Ta đỏ mặt vì xấu hổ: “Chẳng phải chàng đã đọc rất nhiều sách rồi sao ?”
“Chuyện binh pháp trên giấy, đương nhiên sao bằng tự mình thực chiến được .”
“Phu nhân ngoan...” Chàng làm nũng: “Nàng mau giúp ta đi .”
Ta đành phải dẫn dắt chàng bước lên con đường đúng đắn.
Thực ra , ta và Triệu Lăng Xuyên kết hôn ba năm, vì thời gian đoàn tụ ít ỏi, cộng thêm việc hắn đi xa hơn một năm không về, nên giờ phút này ta cũng vô cùng căng thẳng.
Tiêu Kinh Hành nhanh ch.óng “hạ v.ũ k.h.í đầu hàng”.
Chàng vô cùng suy sụp: “Không thể nào, không nên như vậy chứ!”
Nhưng chàng nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, ôm c.h.ặ.t lấy ta mà cầu xin: “Phu nhân tốt , cho ta thử lại lần nữa đi .”
“Lần này chắc chắn ta sẽ làm được !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-thanh-hoan/10.html.
]
Lần này thì ta không còn cảm thấy nhẹ nhàng được nữa.
Sau khi đã “no đủ”, chàng hôn ta thật lâu: “Thời Quản, nàng mau véo ta một cái đi .”
“Vé mạnh tay vào !”
“Có chuyện gì vậy ?”
“Ta sợ rằng mình đang nằm mơ.”
Ta vặn tai chàng , giả vờ giận dữ: “Trước đây chàng vẫn luôn nằm mơ như vậy sao ?”
Chàng lập tức hoảng hốt: “Không không không , nàng hiểu lầm rồi .”
“Ta, ta không có ... không có thường xuyên mơ.” Giọng chàng càng lúc càng nhỏ: “Chỉ là... thỉnh thoảng thôi.”
“Chỉ vì tâm tâm niệm niệm nàng nên mới như thế, ta chưa bao giờ mơ thấy người nữ nhân nào khác cả.”
Ta vặn cổ chàng , thổi hơi bên tai: “Vậy sau này , chàng có thể đêm nào cũng mơ rồi .”
Chàng ôm c.h.ặ.t lấy ta , xoay người đè xuống: “Đây là nàng nói đấy nhé.”
Ơ kìa.
Ta đâu có ý đó.
Ta ý là chàng có thể quang minh chính đại mà mơ tưởng rồi .
Sao thể lực chàng lại tốt đến thế này cơ chứ?
Ngày thứ hai, ta vẫn còn đang ngủ gà ngủ gật, mơ hồ thấy chàng đang cầm một vật gì đó giấu giấu diếm diếm.
Ta nhẹ nhàng rón rén vòng ra sau lưng chàng , thừa lúc chàng không để ý liền giật lấy.
Hóa ra là một chiếc túi thơm với những mũi khâu vô cùng tỉ mỉ.
Chắc hẳn là người nữ nhân nào đó tặng, sợ ta nhìn thấy lại nổi giận đây mà.
Ta vừa định dùng dằng vài câu ghen tuông, nhưng lại phát hiện đường kim mũi chỉ của chiếc túi thơm này sao mà quen mắt đến thế.
Dường như...
Là do ta thêu.
Ta ngơ ngác nhìn Tiêu Kinh Hành.
Chàng đỏ mặt tía tai: “Có lần Triệu Lăng Xuyên đến chỗ ta uống rượu, đã đ.á.n.h rơi chiếc túi thơm này .”
“Sau đó hắn không đi tìm, ta ... ta liền không trả lại .”
“Trên đó không thêu tên,” giọng chàng càng lúc càng nhỏ: “ có đôi khi ta cứ ảo tưởng, chiếc túi thơm này là nàng tặng ta .”
“Ta giống như một gã hề, lén lút dòm ngó tình cảm nàng dành cho hắn , tưởng tượng rằng có một ngày mình cũng có thể sở hữu những thứ này .”
“Xin lỗi nàng.”
“Ta quá đê tiện rồi .”
Ta cầm chiếc túi thơm ném thẳng ra hồ sen ngoài cửa sổ.
Kiễng chân lên, nâng gương mặt chàng mà đặt lên một nụ hôn nhẹ nhàng: “Để ta thêu cho chàng một cái.”
“Không!”
“Thêu mười cái, cái nào trên đó cũng phải có tên của hai chúng ta .”
Tiêu Kinh Hành kích động bế bổng ta lên: “Thật sao ?”
“Thời Quản, ta muốn ...”
19
Ta đưa tay chặn lấy l.ồ.ng n.g.ự.c chàng : “Không, chàng không muốn !”
“Mặt trời đã lên cao quá đỉnh đầu rồi , chúng ta phải đi dâng trà cho cha và mẹ thôi.”
Chúng ta vẫn là đến quá sớm.
Đợi mất gần nửa canh giờ, mẫu thân mới chống eo bước ra .
Bà nhe răng trợn mắt: “Cái thân già này của ta , thực sự là...”
“Nhà chúng ta cũng chẳng có người ngoài, sau này những chuyện vấn an sáng tối này cứ miễn đi .”
Công công mới thì ngược lại , vẻ mặt đầy phấn khởi.
Hai cha con đúng là cùng một kiểu người .
Thật phục họ luôn!
Công công và phu quân cây cao bóng cả, lại dễ bị người ta dòm ngó.
Nên có kẻ dâng sớ tham hạch họ, nói họ cưỡng chiếm thê t.ử người khác, chuyện ầm ĩ đến tận trước mặt Bệ hạ.
Bệ hạ mắng cho vị Ngự sử kia một trận tơi bời.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Chuyện của cha con nhà họ Tiêu, trẫm còn không biết hay sao ?”
“Năm đó trẫm muốn ban hôn cho Tiêu Uyên Nhạc, hắn nói sau khi người vợ đầu khuất núi, hắn quả thật có thương thầm một người con gái, nhưng người đó đã có chồng, hắn không tiện làm phiền.”
“Sau này trẫm muốn ban hôn cho con trai hắn là Tiêu Kinh Hành, hắn lại nói người mình thích cũng là vợ người ta , làm trẫm suýt chút nữa tức c.h.ế.t!”
“Nếu hai cha con họ muốn cưỡng chiếm vợ cấp dưới , thì đâu cần phải đợi lâu đến thế.”
Chaporia
Bình Luận (0)