Vãn Thanh Hoan/Chương 11C. 11
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bệ hạ tiếp tục nói :

 

“Tiêu Uyên Nhạc đã sống sờ sờ từ một chàng thiếu niên khí phách hiên ngang đợi đến nay hai bên tóc mai đã điểm bạc.”

 

“Mệnh của Tiêu Kinh Hành tốt hơn cha nó một chút.”

 

“Trẫm còn trông chờ hai cha con này cầm quân g.i.ế.c địch, các ngươi bớt nhảy cẫng lên ở đây đi .”

 

Mẫu thân nói , bà gặp Tiêu phụ trước khi thành hôn.

 

Khi đó Tiêu phụ vẫn còn là một vị Thiếu tướng quân.

 

Đối trận với quân Bắc Địch, nhiều lần không chiếm được ưu thế.

 

Người Bắc Địch vạm vỡ, da dày thịt béo, cho dù bị thương cũng có thể nhanh ch.óng hồi phục, sức chiến đấu mạnh hơn quân ta gấp bội.

 

Mẫu thân liền hiến kế, đem tất cả cung tên ngâm nước muối cho gỉ sét nhanh ch.óng, trước khi xuất trận thì chỉ mài nhọn phần đầu.

 

Mũi tên đ.â.m vào thân thể, kéo theo phần thân tên đầy gỉ sắt cắm sâu vào trong người địch.

 

Cho dù tên có bị rút ra , nhưng vết thương do gỉ sắt xâm nhập rất dễ mắc phải một thứ gọi là phong đòn gánh, một căn bệnh mà ta chưa từng nghe qua bao giờ.

 

Tỷ lệ t.ử vong lại vô cùng cao.

 

Mẫu thân còn dạy Tiêu phụ cách nghiền nát vôi sống rồi đựng vào vò gốm, ném vào trận địch, gặp nước sẽ phát nhiệt, bụi vôi khiến quân địch cay mắt rát họng, có thể đả kích quân địch cực lớn.

 

Còn có những cách như lên men phân bón để tạo ra khí nổ, gây sát thương cho quân địch.

 

Tiêu phụ áp dụng kế sách của mẫu thân và giành được đại thắng.

 

Khi muốn cảm tạ mẫu thân , thì bà đã theo gia đình buôn bán rời khỏi miền Bắc, đi tới kinh đô.

 

Đợi đến khi chiến sự lắng xuống, ông tìm đến mẫu thân muốn cầu hôn, thì bà đã đồng ý gả vào Triệu gia.

 

Đây cũng là điều khiến ta tò mò nhất.

 

“Mẫu thân , người năm đó tại sao lại gả cho Triệu Thanh Cấu?”

 

Sắc mặt mẫu thân trở nên xa xăm: “Thực ra ta không phải người ở nơi này của các con.”

 

“Trước khi tới đây, ta từng có một đứa con hai tuổi.”

 

“Nó bị bệnh mà qua đời, ta nhất thời nghĩ quẩn, muốn đi theo nó, nên mới tới nơi này .”

 

“Khi đó ta nhìn thấy Triệu Lăng Xuyên, cứ ngỡ như nhìn thấy đứa con yểu mệnh của mình .”

 

Vậy ra là thế.

 

Nói đúng hơn là bà bị đứa trẻ hai tuổi kia làm cho cảm động, chứ chẳng phải bị Triệu Thanh Cấu lay chuyển.

 

Chỉ tiếc là Triệu Lăng Xuyên đã phụ lại tấm lòng từ mẫu ấy .

 

Ta nghĩ, có lẽ là do cái gọi là “di truyền” mà mẫu thân từng nói , gen không tốt .

 

Thượng bất chính, hạ tắc loạn.

 

Triệu Thanh Cấu vốn chẳng phải người tốt lành gì, nên con trai hắn là Triệu Lăng Xuyên, khi còn ở cạnh mẫu thân thì vẫn ngoan ngoãn, nhưng chỉ cần theo cha đến quân doanh ở ba năm là đã lộ nguyên hình bản chất.

 

Mẫu thân cũng đâu phải sinh ra đã kiên cường quả quyết.

 

Chính là sau khi trải qua một lần “c.h.ế.t đi sống lại ”, mọi sự đều nhìn thấu, không phục thì làm , mới trở thành dáng vẻ mê người như hiện tại.

 

Ta ôm lấy mẫu thân cọ cọ: “Nhất định là người nhận nhầm người rồi .”

 

“Con mới chính là đứa con đã mất sớm của người chuyển thế đầu thai, chỉ là con đổi sang thân nữ nhi, nên người không nhận ra con thôi.”

 

Mẫu thân bật cười .

 

“ Đúng vậy , ta cũng nghĩ là như thế!”

 

“Con mới chính là con của ta , là đứa con gái ngoan ngoãn sẽ bầu bạn với ta cả cuộc đời này !”

 

20

 

Chưa đầy mấy ngày sau khi thành hôn, Khâm Thiên Giám đêm đêm quan sát tinh tượng.

 

Họ tâu rằng đại tinh phía Tây Thái Vi tinh tỏa sáng rực rỡ, chiếu rọi cung T.ử Vi đang ảm đạm.

 

Lần này , Thái hậu biết đâu có thể gặp dữ hóa lành.

 

Ba ngày sau , Thái hậu từ từ tỉnh lại , dùng được nửa bát cháo loãng, kể từ đó, thân thể mỗi ngày một khỏe mạnh hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-thanh-hoan/11.html.]

 

Một tháng sau , bà đã có thể xuống giường đi lại .

 

Đại tinh phía Tây Thái Vi chủ về tướng soái đương triều.

 

Người được nhắc đến chính là công công ta .

 

Công công đại hỷ, cho rằng chính mình đã xung hỷ, làm nhạt bớt vận xui của Thái hậu, giúp Thái hậu chuyển nguy thành an.

 

Mẫu thân nói đây đều là Khâm Thiên Giám đang nói hươu nói vượn.

 

Nhưng Bệ hạ lại tin sái cổ, ban thưởng rất nhiều vật phẩm quý giá.

 

Hơn nữa còn sắc phong mẫu thân làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, tiện thể ta cũng nhận được không ít ban thưởng.

 

Ngày hôm đó, chúng ta vào hoàng cung tạ ơn Bệ hạ.

 

Đã gặp được Thiền sư Liễu Nhiên.

 

Bệ hạ triệu ông vào cung giảng kinh, cầu phúc cho Thái hậu.

 

Ông nhìn thấy sợi dây đỏ trên cổ tay ta , rồi lại tỉ mỉ quan sát diện mạo của ta , mỉm cười hiền từ: “A di đà phật.”

 

“Chân duyên của nữ thí chủ, quả nhiên vẫn là Tiêu thiếu tướng quân.”

 

Hả??

 

“Nữ thí chủ không nhớ bần tăng sao ?”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

“Năm con sáu tuổi, con từng cùng cha mẹ đến chùa lễ Phật...”

 

Được ông nhắc nhở, ta liền nhớ ra rồi .

 

Khi đó cha mẹ vẫn còn, đã dẫn ta đến chùa lễ Phật.

 

Chúng ta đã gặp được Liễu Nhiên đại sư.

 

Đại sư tặng cho ta một sợi dây đỏ, nói rằng đây là sợi dây nhân duyên của ta , sẽ giúp ta tìm được người phu quân bầu bạn suốt cuộc đời.

 

Cha mẹ cảm tạ, thành tâm nhận lấy.

 

Lúc ấy ta đã có hôn ước từ trước , cha mẹ vốn định đem về tặng cho nhà họ Triệu làm tín vật, coi như là nhân duyên đã được trời định.

 

Thế nhưng sợi dây đỏ ấy đeo trên cổ tay ta lại quá rộng, ta bất cẩn làm trượt rơi mất, tìm mãi không thấy đâu .

 

Không thể ngờ được , sau này lại được Tiêu Kinh Hành nhặt được .

 

Chàng thấy thú vị nên tiện tay đeo vào , rồi được Liễu Nhiên đại sư nhìn thấy.

 

Ông nói sợi dây nhân duyên này sẽ giúp chàng tìm được người vợ đã được định sẵn của mình .

 

Chàng vốn chẳng để tâm.

 

Nhưng mẫu thân đã dặn chàng phải đeo cho kỹ.

 

Không lâu sau đó, tướng quân phu nhân qua đời vì bạo bệnh.

 

Tiêu Kinh Hành liền trân trọng đeo sợi dây đỏ ấy , nhiều năm không rời tay, cho đến khi ta hỏi xin chàng .

 

Tiêu Kinh Hành siết c.h.ặ.t lấy bàn tay ta , nụ cười rạng rỡ hơn cả hoa xuân.

 

“ Đúng vậy !”

 

“Nhiều năm trước đã sớm định đoạt, ta mới chính là người phu quân đã được định sẵn của nàng!”

 

Mẫu thân nghe được chuyện này cũng vô cùng kinh ngạc.

 

“Có lẽ trên đời này thực sự có thiên định.”

 

“Nếu không thì tại sao ta lại xuất hiện ở đây?”

 

Đúng vậy !

 

Trên đời này chắc hẳn thực sự có rất nhiều điều mà những lý giải khoa học trong miệng mẫu thân không thể cắt nghĩa được .

 

Cho nên.

 

Bà ấy định sẵn là sẽ đến nơi này .

 

Trở thành mẫu thân của ta .

 

Ta cũng định sẵn là sẽ trở thành vợ của Tiêu Kinh Hành.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...