1
“Lần này đến Cảnh Thành, Đường Đường sẽ đi cùng anh trai con.”
Tôi đang định gặm cái đùi gà thì lập tức đặt xuống, trợn tròn mắt:
“Tại sao ạ? Anh con đi bàn chuyện hợp tác, con có giúp được gì đâu . Với lại con mới từ nước ngoài về, chẳng phải nên tìm hiểu tình hình công ty nhà mình trước sao ?”
Bố vừa bóc tôm cho tôi vừa dỗ dành:
“Đường Đường à , con mới từ nước ngoài trở về, đúng lúc cần rèn luyện thêm. Rèn luyện tốt rồi vào công ty nhà mình mới có thể đứng vững được .”
Tôi thở dài.
Bố nói cũng có lý.
Một người học múa như tôi mà vào công ty, nếu chẳng hiểu gì thì chắc chắn sẽ có khối người sau lưng bàn ra tán vào .
Dù sao công ty cũng đâu phải chỉ mình bố quyết định được mọi chuyện.
Tôi nhận lấy con tôm bố bóc sẵn:
“Vậy con sẽ học ở đâu ạ? Công ty của bên hợp tác với anh trai à ? Tập đoàn Trần thị sao ?”
Theo phản xạ, tôi nghĩ ngay đến Trần thị.
Mặc dù quy mô không quá lớn, nhưng thực lực của Trần thị cũng rất mạnh, chắc chắn tôi sẽ học hỏi được không ít điều.
Hơn nữa, bố còn có ý định tác hợp tôi với con trai nhà họ Trần, chắc hẳn cũng muốn tôi tiếp xúc với Trần Trạch nhiều hơn.
Ai ngờ bố lại xua tay:
“Không phải , không phải .”
Không phải sao ?
Lần này tôi thật sự tò mò.
Với thực lực của nhà tôi , muốn đưa tôi vào Trần thị thực tập cũng chẳng dễ dàng gì, vậy mà còn có thể đưa tôi đến công ty khác sao ?
Tôi nhướng mày hỏi:
“Vậy là công ty nào ạ?”
Bố chỉnh lại tư thế ngồi , vẻ mặt đầy đắc ý, chậm rãi thốt ra hai chữ.
“Giang thị.”
2
Tôi sững người .
Một dự cảm chẳng lành lập tức dâng lên trong lòng.
Giọng nói cũng hơi run run:
“Bố... Giang thị mà bố nói là Giang thị nào vậy ?”
Đôi mắt bố sáng rực lên, ông đứng bật dậy, vỗ n.g.ự.c đầy tự hào như đang chờ được khen ngợi:
“Còn Giang thị nào nữa? Đương nhiên là Tập đoàn Giang thị nổi tiếng lẫy lừng, đứng đầu Cảnh Thành rồi !”
Con tôm vừa bỏ vào miệng bị tôi phun ra ngay lập tức, đôi đũa trên tay cũng rơi xuống bàn.
Bố vừa giúp tôi dọn dẹp vừa bật cười :
“Con bé này , nghe nói được vào Giang thị thực tập mà vui đến ngốc luôn rồi à ? Bây giờ tổng tài của Giang thị chính là người nắm quyền trẻ tuổi nhất trong lịch sử tập đoàn đấy.”
Thấy tôi vẫn ngẩn người không nói gì, bố lại nhắc:
“Chính là cậu thanh niên hồi trước chơi khá thân với anh trai con ấy . Tính tình lạnh lùng, từng đến nhà mình chơi mấy lần .”
“Đường Đường, con còn nhớ không ? Anh Mục Châu mà hồi bé con sợ nhất ấy .”
Tôi hoàn hồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chau-chau-va-duong-duong/chuong-1.html.]
Giang Mục Châu.
Sao tôi có thể không nhớ được chứ?
Ngoài anh ra , trong thế hệ trẻ của Giang gia còn ai đủ năng lực đưa Giang thị lên vị trí như ngày hôm nay?
Chỉ là
vừa
nghe
thấy tên
anh
thôi, tim
tôi
đã
đập nhanh hơn hẳn.
3
Giang Mục Châu.
Người bạn tổng tài lạnh lùng nhất của anh trai tôi .
Ngũ quan sắc nét, gương mặt anh tuấn, đôi mắt đen sâu như mực, đối với ai cũng hờ hững xa cách.
Nghe đồn anh là đóa hoa trên đỉnh núi cao khó chinh phục nhất trong giới thượng lưu Cảnh Thành.
Nghe nói tuổi còn trẻ nhưng thủ đoạn lại cực kỳ quyết đoán.
Sau khi tiếp quản Giang thị không lâu, anh đã thanh trừng sạch sẽ đám cổ đông già chỉ biết hút m.á.u công ty, chẳng hề nể nang bất kỳ ai.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, Giang Mục Châu đã đưa Giang thị trở thành huyền thoại thương nghiệp số một Cảnh Thành.
Danh tiếng của anh lan từ Cảnh Thành đến tận Doanh Thành, muốn không biết cũng khó.
Trước đây tôi đã rất sợ anh .
Huống hồ là Giang Mục Châu đã lăn lộn trong giới thương trường suốt 5 năm nay.
Tôi không dám tưởng tượng khí thế hiện tại của anh đáng sợ đến mức nào.
Nghĩ đến gương mặt lạnh lùng với những đường nét sắc sảo ấy , tôi lập tức lắc đầu nguầy nguậy:
“Không, con không đến Giang thị đâu . Người con sợ nhất chính là Giang Mục Châu. Anh ấy hung dữ như thế, lại còn cực kỳ nghiêm khắc. Làm việc dưới trướng anh ấy phải căng hết dây thần kinh. Loại gà mờ như con sao có thể đến đó làm việc được chứ?”
Bố khó hiểu:
“Không đúng mà, Đường Đường. Bố nhớ hồi trước tuy con sợ anh Mục Châu, nhưng có một khoảng thời gian chẳng phải con rất quấn quýt thằng bé sao ? Gần như ngày nào cũng chạy theo sau nó.”
Rùa
“Bố biết nó nghiêm khắc, nhưng dù sao nó cũng là bạn học của anh con, lại có tình cảm quen biết từ trước , chắc chắn sẽ chăm sóc con đôi chút. Dù gì con cũng gọi nó là anh suốt cả một năm cơ mà.”
Nhớ lại vài chuyện trong quá khứ, toàn thân tôi lập tức nổi da gà:
“Chăm sóc á? Rơi vào tay anh ấy , con không bị lột mất một lớp da đã là may rồi , còn chăm sóc gì nữa?”
Càng nói tôi càng kích động:
“Với lại , Giang thị là nơi con muốn vào là vào được sao ? Đó là công ty khó vào nhất Cảnh Thành đấy. Người như Giang Mục Châu nói một là một, chỉ nhìn thực lực, sao có thể cho phép con đi cửa sau được ?”
Nói xong, tôi vội ôm lấy cánh tay của anh trai đang bình thản và tao nhã ăn sáng bên cạnh, làm nũng:
“Hơn nữa anh ấy với anh cũng chỉ là bạn học đại học bình thường thôi mà. Em thấy tốt nhất đừng làm phiền người ta nữa. Anh nói có đúng không ? Anh trai? Anh nói gì đi chứ?”
Anh trai tôi chậm rãi bóc một con tôm, bỏ vào miệng rồi thong thả lên tiếng:
“Ai nói cậu ấy không đồng ý?”
Tôi lập tức cứng đờ.
Không dám tin vào tai mình :
“Anh nói gì cơ? Giang Mục Châu... đồng ý rồi ?”
Thấy bộ dạng như bị sét đ.á.n.h của tôi , anh trai bật cười :
“Không chỉ đồng ý…”
Trong đôi mắt anh thấp thoáng ý cười hả hê.
“Cậu ấy còn chỉ định em, trong thời gian thực tập...”
Anh trai cố tình nhấn mạnh từng chữ:
“Làm trợ lý thân cận của cậu ấy .”
Chaporia
Bình Luận (0)