Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t con lạc đà.
Tôi lập tức hóa đá tại chỗ.
Nhưng nụ cười của anh trai lại càng sâu hơn:
“Tổng giám đốc Giang nói , nếu đã là người quen, em đến công ty của cậu ấy thì đương nhiên cậu ấy phải đích thân dạy em rồi .”
4
Sợ tôi bỏ trốn.
Ngay ngày hôm sau , bố đã bảo anh trai đưa tôi đến Cảnh Thành.
Đứng trước tòa nhà của Tập đoàn Giang thị, tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý.
Thì đã thấy anh trai vô cùng quen thuộc quét khuôn mặt rồi đi thẳng vào trong.
Tôi trợn tròn mắt:
“Quét khuôn mặt? Anh có thể quét khuôn mặt để vào Giang thị luôn á?”
Trên mặt anh trai thoáng hiện vẻ chột dạ :
“Anh với Giang Mục Châu thân nhau mà, dùng nhận diện khuôn mặt cũng tiện cho việc ra vào .”
Anh ấy né tránh ánh mắt dò xét của tôi , giao tôi cho lễ tân rồi định chuồn mất.
Tôi vội kéo lấy áo anh .
“Anh... anh không đưa em lên thật đấy à ? Em sẽ mách bố.”
“Ngoan nào, anh còn phải đến Trần thị bàn chuyện hợp tác. Lễ tân đưa em lên là được rồi .”
Anh trai muốn giật lại áo từ tay tôi , nhưng kéo mấy lần mà tôi vẫn sống c.h.ế.t không buông.
“Anh là anh ruột em đấy, vậy mà chẳng quan tâm em chút nào. Đâu phải anh không biết chuyện giữa em và Giang Mục Châu trước đây.”
Anh trai cười khẽ, giọng đầy vẻ trêu chọc:
“Đương nhiên là biết . Năm đó em ngủ với Giang Mục Châu xong lại đá người ta , rồi chạy ra nước ngoài.”
“Giang Mục Châu nổi tiếng thế nào ở Đại học Cảnh Thành chắc em cũng biết chứ? Một tảng băng ngàn năm khó tan mà em ngủ xong lại bỏ. Đến tận bây giờ tên em vẫn còn nằm trên bảng phong vân của trường đấy.”
5
Mặt tôi lập tức nhăn nhó.
Rõ ràng hồi đó tôi rất sợ Giang Mục Châu.
Nhưng tôi chưa từng gặp ai đẹp đến như anh .
Khi ấy anh học năm tư, là nam thần nổi tiếng nhất trong lịch sử Đại học Cảnh Thành.
Nhưng vì tính cách quá lạnh lùng, lại thêm gia thế hiển hách, nên chẳng có mấy cô gái dám chủ động đến gần.
Còn tôi lúc đó chỉ là sinh viên năm nhất vừa nhập học.
Nhờ quan hệ của anh trai nên mới có thể nói chuyện với Giang Mục Châu đôi câu.
Tôi gan lớn hơn trời.
Một đám chị em tốt đ.á.n.h cược với tôi , xem tôi có thể chinh phục được Giang Mục Châu hay không .
“Đường Đường, Giang Mục Châu thân với anh trai cậu như vậy , muốn theo đuổi anh ấy chắc dễ lắm nhỉ?”
Tim tôi suýt nhảy ra khỏi cổ họng.
Nói linh tinh.
Tôi sợ anh ấy muốn c.h.ế.t luôn ấy chứ???
Mỗi lần nói chuyện cũng chẳng dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu và lạnh nhạt kia .
Nhưng sĩ diện quan trọng hơn tất cả.
Trước ánh mắt mong chờ của đám bạn thân , tôi vỗ n.g.ự.c tuyên bố:
“Đương nhiên rồi . Giang Mục Châu có lạnh lùng đến đâu thì làm anh ấy rung động cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.”
Thế là tôi vừa sợ vừa cố tỏ ra bình tĩnh để tiếp cận anh .
Rùa
Nhưng
tính cách của Giang Mục Châu quá lạnh nhạt.
Lại còn quá xuất sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chau-chau-va-duong-duong/chuong-2.html.]
Thật sự quá khó theo đuổi.
Rõ ràng giữa đôi mày thanh lãnh ấy đã hiện lên vẻ không vui.
Thế mà tôi cứ như không nhìn thấy, ngày nào cũng chạy tới bên cạnh anh , cười đến cong cả mắt, hết tiếng này đến tiếng khác gọi anh là anh trai.
Có lẽ anh không quen với việc tôi đột nhiên xuất hiện bên cạnh mình .
Trong đôi mắt nhạt màu ấy luôn mang theo sự khó hiểu.
Giọng nói lạnh đến tận xương:
“Tô Hứa Đường, đừng cứ đi theo tôi nữa.”
Nhưng có lẽ vì tôi quá bám người .
Anh chẳng làm gì được tôi .
Dần dần...
Anh vậy mà lại ngầm chấp nhận sự tồn tại của tôi .
6
Tôi theo đuổi Giang Mục Châu suốt 2 năm tròn.
Sau khi anh tốt nghiệp và tiếp quản Giang thị, chỉ cần không có tiết học là tôi lại chạy đến tìm anh .
Khi ấy , số người không phục anh trong Giang thị thực sự rất nhiều.
Bởi vì anh còn trẻ.
Thế nên ai cũng xem thường anh , những lời chế giễu liên tục đổ dồn về phía anh .
Nhưng Giang Mục Châu lại điềm tĩnh đến mức không giống người ở độ tuổi đó.
Những kẻ đắc tội với anh , chỉ sang ngày hôm sau đã bị điều tra ra vấn đề rồi bị buộc rời khỏi công ty.
Thủ đoạn của anh sắc bén và cứng rắn.
Nhưng dù là một Giang Mục Châu như vậy , trong văn phòng vẫn luôn chuẩn bị sẵn những món ăn vặt tôi thích.
Cho dù làm việc đến khuya thế nào, anh cũng lặng lẽ ngồi ở vị trí của mình chờ tôi ngủ dậy.
Rồi vừa xoa nhẹ thái dương, vừa xoa đầu tôi , đưa tôi trở về trường.
Cho dù sự mệt mỏi trong mắt có che giấu không nổi, anh cũng chưa từng biểu lộ ra trước mặt tôi dù chỉ một chút.
Khi đó tôi đã nghĩ.
Có lẽ tảng băng mang tên Giang Mục Châu đã được tôi làm tan chảy rồi .
Tuy lần đầu gặp mặt anh rất lạnh lùng, nhưng anh vừa ưu tú lại có tam quan cực kỳ đúng đắn.
Thật ra trong 2 năm theo đuổi anh ấy , tôi đã chẳng còn phân biệt nổi đây là một trò chơi hay là thích thật nữa.
Tôi chỉ biết rằng bản thân vốn là người ham vui.
Nhưng chưa từng kiên trì với bất cứ chuyện gì như thế.
Vì vậy , vào một đêm nọ, cuối cùng tôi cũng mượn chút men say để làm điều mình muốn làm nhất.
Chỉ là tôi không ngờ.
Một người nhìn bên ngoài lạnh lùng như Giang Mục Châu lại lợi hại đến vậy .
Đêm hôm đó, tôi không biết mình đã bị đ.á.n.h thức bao nhiêu lần .
7
Tôi cứ nghĩ mối quan hệ của chúng tôi sẽ tiến thêm một bước.
Nhưng không ngờ một cô gái trong nhóm từng cá cược với tôi lại đem toàn bộ chuyện đó kể cho Giang Mục Châu nghe , không sót một chữ:
“Anh Giang, Tô Hứa Đường tiếp cận anh cũng chỉ vì một vụ cá cược thôi. Bây giờ cô ấy thắng rồi . Đường Đường vốn thích vui đùa, chắc chắn sẽ không coi trò chơi là thật đâu .”
Tôi biết Giang Mục Châu là người kiêu ngạo đến mức nào.
Bây giờ anh đã biết tôi tiếp cận anh với mục đích không trong sáng.
Chắc hẳn anh ghét tôi lắm rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)