Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi không dám đối mặt với cơn giận của anh .

Cũng không dám nhìn lại đôi mắt đen lạnh lùng ấy .

Thế nên tôi hèn nhát chạy sang nước ngoài.

Đơn phương nói lời chia tay với Giang Mục Châu.

Cảnh Thành khi đó đã bước vào mùa đông.

Tôi nhớ hôm ấy rất lạnh.

Tuyết rơi dày đặc.

Giang Mục Châu cứ lặng lẽ đứng trước cổng trường tôi như thế.

Thân hình cao thẳng phủ đầy tuyết trắng.

Ánh mắt hơi cụp xuống.

Hàng mi bị những bông tuyết rơi xuống làm ướt.

Tin nhắn anh gửi cho tôi mãi dừng lại ở dấu chấm than màu đỏ.

Bây giờ tôi đã trở về từ nước ngoài.

Bố không hề biết chuyện giữa tôi và Giang Mục Châu, vậy mà lại bảo tôi đến công ty anh học việc.

Giang Mục Châu hiện giờ tung hoành trong giới thương nghiệp.

Đã không còn là Giang Mục Châu của năm xưa nữa.

Anh giờ đây cao không với tới.

Còn tôi lấy tư cách gì để xuất hiện trước mặt anh thêm lần nữa đây?

Tôi và anh trai vẫn đang giằng co.

Không biết anh ấy nghĩ đến điều gì mà trong mắt chợt lóe lên tia sáng.

Rồi bất ngờ nhượng bộ:

“Được thôi, anh đưa em lên.”

Văn phòng của Giang Mục Châu nằm trên tầng cao nhất.

Con số trên thang máy càng tăng lên.

Tim tôi càng đập nhanh.

Cũng càng căng thẳng hơn.

Không ngờ Giang thị ngày trước giờ đã phát triển thành một tòa nhà cao đến vậy .

Đứng trước cửa văn phòng tổng tài.

Tôi vừa định hít sâu một hơi để trấn tĩnh bản thân .

Thì anh trai đã trực tiếp giơ tay gõ cửa.

Cả người tôi lập tức đứng thẳng.

Bên trong truyền ra giọng nam trầm thấp và lạnh nhạt:

“Vào đi .”

8

Rùa

Anh trai thong thả bước vào .

Tôi lẽo đẽo theo sau .

Trong văn phòng, một cấp dưới đang cung kính báo cáo công việc.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã thấy Giang Mục Châu.

Anh ngồi ở vị trí cao nhất.

Không nói một lời.

Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo càng tôn lên khí chất lạnh lùng.

Những ngón tay trắng sạch thon dài tùy ý đặt trên mặt bàn.

Toàn thân đều toát lên cảm giác xa cách và khó gần.

Thấy chúng tôi bước vào .

Anh khẽ giơ tay.

Người trước mặt lập tức thức thời lui ra ngoài.

Anh trai đút hai tay vào túi quần:

“Người tôi đưa đến rồi đấy.”

Nói xong còn vỗ nhẹ lên lưng tôi :

“Mau tự giới thiệu với Tổng giám đốc Giang đi .”

Tôi chẳng hiểu rõ ràng đã quen biết nhau rồi , tại sao còn phải giới thiệu nữa.

Nhưng cảm giác áp bức từ Giang Mục Châu thực sự quá mạnh.

Tôi phải bấm c.h.ặ.t lòng bàn tay mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được :

“Chào... chào Tổng giám đốc Giang. Tôi là Tô Hứa Đường. Tôi ... tôi muốn đến Giang thị học hỏi một thời gian. Mong... mong được chỉ bảo.”

Giọng tôi càng lúc càng nhỏ.

Ánh mắt Giang Mục Châu rơi xuống người tôi .

Đôi mắt ấy lạnh đến lạ thường.

Một tiếng “Ừm” xem như đáp lại .

Giọng nói trầm thấp, chậm rãi.

Không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Đáng sợ quá.

Giang Mục Châu của hiện tại thật sự quá đáng sợ.

Tôi lập tức cầu cứu nhìn về phía anh trai.

Anh ấy gửi cho tôi một ánh mắt trấn an.

Tôi vừa định thở phào nhẹ nhõm.

Thì anh trai đã nhe hàm răng trắng bóng cười nói :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chau-chau-va-duong-duong/chuong-3.html.]

“Mục Châu, em gái tôi 2 năm trước gặp t.a.i n.ạ.n xe ở nước ngoài, mất trí nhớ rồi .”

Mắt tôi lập tức mở to.

Tôi mất trí nhớ từ lúc nào vậy ?

Thảo nào lại bắt tôi tự giới thiệu.

Lý do vô lý thế này ai mà tin nổi?

Nhưng Giang Mục Châu lại khựng người .

Đôi mắt đen sâu thẳm lặng lẽ nhìn tôi , mang theo vẻ dò xét.

“Mất trí nhớ?”

Anh trai gật đầu.

“Ừ, con bé quên rất nhiều chuyện.”

“Bao gồm cả cậu .”

Giang Mục Châu thản nhiên đáp:

“Biết rồi .”

Nhưng những ngón tay của anh lại để lộ sự không bình tĩnh.

Bởi chúng đang run lên rất khẽ.

9

Lúc rời đi , anh trai còn nhướng mày với tôi .

Vẻ mặt vô cùng đắc ý.

Để lại một mình tôi trong văn phòng đối mặt với Giang Mục Châu.

Bắt gặp đôi mắt lạnh nhạt ấy .

Tôi chỉ có thể c.ắ.n răng tiếp tục diễn:

“Tổng... Tổng giám đốc Giang, xin lỗi . Anh trai tôi nói trước đây chúng ta quen nhau , nhưng sau khi trí nhớ hồi phục, tôi vẫn bị thiếu mất một phần ký ức.”

“ Tôi không nhớ anh nữa.”

“Thật sự rất xin lỗi .”

Giang Mục Châu vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

Trong mắt không có chút cảm xúc nào.

“Ừ.”

Tôi xoắn các ngón tay vào nhau .

Giọng nói càng lúc càng nhỏ:

“Bố tôi bảo tôi đến đây học hỏi. Khoảng thời gian này ... làm phiền anh rồi .”

Khí áp quanh người anh lạnh đến mức khiến người ta nghẹt thở.

“Không có gì.”

Mấy năm không gặp.

Anh càng trở nên trầm ổn hơn.

Khí thế trên người cũng mạnh hơn trước rất nhiều.

Đó là khí chất của người đứng ở vị trí cao.

Hung dữ thật.

Còn đáng sợ hơn cả Giang Mục Châu thời đại học.

Khóe môi tôi bất giác xụ xuống.

Chỉ có thể cố gắng duy trì nụ cười .

Có lẽ nhận ra sự sợ hãi của tôi .

Giang Mục Châu khựng lại .

Trong đôi mắt đen thoáng qua một tia hối hận.

Ngay khi tôi đang cúi đầu lo lắng không biết quãng thời gian tới phải sống thế nào.

Giang Mục Châu bỗng đứng dậy.

Từng bước một đi đến trước mặt tôi .

Thân hình cao lớn phủ bóng lên người tôi .

Người đàn ông cao quý ấy cố gắng làm cho biểu cảm trở nên dịu dàng hơn.

Anh hơi cúi thấp người .

Để tôi không cần phải ngẩng đầu nhìn anh .

“Không nhớ cũng không sao .”

Anh đưa tay về phía tôi .

Trên gương mặt nhiều thêm vài phần thong dong.

Giọng nói lạnh nhạt nhưng ôn hòa cứ thế rơi vào tai tôi :

“Xin chào.”

“ Tôi là Giang Mục Châu, bạn của anh trai em.”

“Làm quen lại từ đầu nhé.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh .

Rồi chậm chạp đưa tay ra .

“Xin... xin chào.”

“ Tôi là Tô Hứa Đường.”

Bàn tay lớn bao lấy tay tôi .

Khoảnh khắc ấy .

Tim tôi đập loạn không kiểm soát nổi.

Anh...

Vậy mà không hề ghét tôi .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...