Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
10
Sau khi ném tôi lại cho Giang Mục Châu, anh trai tôi hoàn toàn mặc kệ tôi .
Còn tôi thì ổn định cuộc sống ở Cảnh Thành.
Nơi ở là căn hộ do Giang Mục Châu sắp xếp cho tôi , cách khu biệt thự của anh không xa.
Tối hôm đó, tôi không nhịn được mà gọi điện chất vấn anh trai:
“Anh có ý gì vậy ? Bày ra chuyện mất trí nhớ mà cũng không bàn trước với em một tiếng?”
Ở đầu dây bên kia , giọng anh trai lười biếng vang lên:
“Xin lỗi nhé, anh vừa nghĩ ra thôi. Chẳng phải em chột dạ không dám đối mặt với Giang Mục Châu sao ? Thiết lập nhân vật mất trí nhớ này chẳng phải rất hợp à ? Em có thể xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra mà ở cạnh cậu ấy .”
Tôi nghiến răng:
“Hợp cái gì mà hợp? Vốn dĩ em đã có lỗi với Giang Mục Châu rồi , giờ còn lừa anh ấy như vậy nữa, thật sự ổn sao ? Anh ấy còn là bạn của anh đấy.”
Anh trai khẽ cười :
“Tô Hứa Đường, mục đích lần này của em là đi học hỏi, để Giang Mục Châu chỉ dạy em vài thứ. Như vậy chẳng phải hai người sẽ dễ ở chung hơn sao ?”
“Em chột dạ cái gì chứ?”
“…Hay là...”
Anh trai bỗng ngừng lại một chút.
Giọng nói mang theo ý trêu chọc:
“Em vẫn còn có suy nghĩ khác với Giang Mục Châu?”
Tôi c.ắ.n môi, đột nhiên im lặng.
Hôm nay gặp lại Giang Mục Châu.
Tim tôi đập dữ dội đến mức không thể khống chế.
Tôi biết rất rõ.
Nó đang đập vì anh .
Nhưng suy nghĩ khác ư?
Tôi còn xứng sao ?
11
Năm đó tôi quá non nớt.
Chỉ vì một vụ cá cược mà tiếp cận anh .
Khó khăn lắm mới làm tan chảy được tảng băng ấy .
Vậy mà sau khi chuyện cá cược bị phát hiện, tôi lại hèn nhát lựa chọn bỏ chạy.
Đã nhiều năm trôi qua như vậy .
Bây giờ tôi lại xuất hiện bên cạnh anh .
Đã là quấy rầy rồi .
Anh không vì chuyện năm đó mà gây khó dễ cho tôi .
Đã là cho tôi đủ thể diện rồi .
Tôi còn tư cách gì để mong cầu nhiều hơn nữa?
Huống hồ...
Địa vị hiện giờ của Giang Mục Châu ở Cảnh Thành cao đến mức nào.
Không biết bao nhiêu tiểu thư nhà giàu đổ xô về phía anh .
Còn tôi là cái thá gì chứ?
Thấy tôi không nói gì.
Anh trai dường như đoán được tôi đang nghĩ gì.
Anh bật cười .
“Tô Hứa Đường, từ sau khi em rời đi , bên cạnh Giang Mục Châu chưa từng xuất hiện thêm bất kỳ người con gái nào.”
“Người theo đuổi cậu ấy nhiều như thế, cũng có vô số người muốn lấy lòng cậu ấy .”
“ Nhưng đến tận bây giờ, đời tư của cậu ấy vẫn sạch sẽ đến mức đáng sợ.”
Giọng tôi trầm xuống.
“ Nhưng năm đó em...”
Đầu dây bên kia .
Giọng anh trai vẫn cà lơ phất phơ như mọi khi.
Lúc ở nước ngoài, vì bị bệnh, tôi đã hôn mê rất lâu.
Khi tỉnh lại lần nữa.
Anh trai đang ngồi bên giường bệnh.
Trông như già đi rất nhiều.
Tôi gọi một tiếng:
“Anh.”
Vậy mà anh ấy lập tức khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem:
“Con nhóc c.h.ế.t t.i.ệ. này ? Làm anh lo muốn c.h.ế.t. Cuối cùng cũng nhớ anh là anh trai em rồi hả?”
Từ nhỏ tôi và anh trai là cặp anh em suốt ngày cãi nhau .
Nhưng
khi
tôi
thật sự
bị
bắt nạt.
Anh ấy lại là người liều mạng nhất.
Mà lúc này .
Từng lời anh nói đều rơi thẳng vào tim tôi .
Chạm đến nơi sâu nhất.
Anh nói :
“Tô Hứa Đường, em đang sợ cái gì?”
“Nếu Giang Mục Châu thật sự muốn yêu đương thì đã yêu từ lâu rồi .”
“Cũng chẳng đến mức bị người ta đồn là lãnh cảm suốt bao nhiêu năm nay.”
“Nếu họ Giang đó không có chút ý nào với em...”
“Em nghĩ em có thể làm trợ lý của cậu ấy sao ?”
“Trợ lý của cậu ấy , ngoại trừ em, tất cả đều là đàn ông.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chau-chau-va-duong-duong/chuong-4.html.]
12
Đêm đó.
Vì những lời anh trai nói .
Tôi trằn trọc mãi trên giường mà không ngủ được .
Đúng lúc ấy .
Điện thoại bỗng hiện lên một thông báo.
Một lời mời kết bạn.
Tôi mở ra xem.
Người gửi lại là Giang Mục Châu.
Chỉ có bốn chữ:
[Công việc cần.]
Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh anh gõ mấy chữ ấy .
Gương mặt lạnh lùng.
Biểu cảm hờ hững.
Tôi bấm đồng ý.
Rồi lưu ghi chú là:
[Boss]
Sau đó thử dò hỏi:
[Boss, muộn thế này rồi mà anh vẫn chưa ngủ sao ?]
Bên kia hiện lên trạng thái đang nhập...
Vẫn đang nhập...
Lại tiếp tục đang nhập...
Rất lâu sau .
Cuối cùng mới gửi đến một câu ngắn ngủi:
[Boss: Ừm, sắp ngủ rồi .]
Nhìn thấy câu trả lời ấy .
Tôi không nhịn được có chút thất vọng.
Nhưng ngay sau đó.
Điện thoại lại rung lên:
[Boss: Sáng mai đứng đợi bên đường, tôi tiện đường đưa em đến công ty.]
Tôi bật ngồi dậy.
Ý này là...
Đi làm cùng nhau sao ?
Tôi vội vàng cầm điện thoại lên.
[Được ạ! Boss vạn tuế.]
Bên kia lại hiện trạng thái đang nhập...
Vẫn đang nhập...
Tiếp tục đang nhập...
Cuối cùng.
Khung chat hiện ra một tin nhắn mới:
[Boss: Ừm, chuyện nhỏ thôi.]
Khóe môi tôi bất giác cong lên.
Rùa
Giang Mục Châu của hiện tại.
Vẫn lạnh lùng như Giang Mục Châu thời đại học.
Tôi như lại nhìn thấy dáng vẻ của anh trong lần đầu gặp gỡ năm ấy .
Bất ngờ thay .
Lại có cảm giác quen thuộc đến vậy .
Hình như...
Cũng không đáng sợ như tôi nghĩ.
Thậm chí còn có chút...
Đáng yêu.
13
Sáng hôm sau , xe của Giang Mục Châu đã đợi sẵn bên đường còn sớm hơn cả tôi .
Chỉ là... chiếc xe này được rửa bóng loáng quá rồi thì phải ?
Sáng đến mức phản chiếu ánh sáng luôn.
Tôi không ngờ Giang Mục Châu lại tự lái xe.
Những ông chủ lớn như anh chẳng phải đều có tài xế riêng sao ?
Không nghĩ nhiều nữa, sợ anh đợi lâu, tôi vội vàng lên xe.
Vừa ngồi xuống ghế phụ, tôi thấy bàn tay đang đặt trên vô lăng của Giang Mục Châu khẽ siết lại .
Anh nhìn thẳng phía trước , gương mặt vẫn lạnh nhạt như thường.
Chỉ là trong đôi mắt đen sâu thẳm kia dường như ẩn giấu vài phần căng thẳng khó nhận ra .
Hehe.
Vẫn đẹp trai như thế.
Nhìn gương mặt ấy thôi cũng khiến tâm trạng tôi tốt lên vài phần.
Tôi cong cong khóe mắt, cười chào anh :
“Chào buổi sáng, Boss!”
Giang Mục Châu mím môi.
Yết hầu khẽ chuyển động lên xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)