Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giọng nói trầm thấp:

“Ừm, chào buổi sáng.”

Tiếc chữ như vàng.

Sau đó chẳng nói thêm gì nữa.

Thậm chí còn không muốn nhìn tôi thêm một lần nào.

Lạnh lùng thật.

Nhưng không sao .

Dù gì trong mắt anh bây giờ tôi cũng đang ở trạng thái mất trí nhớ.

Không nhớ bất cứ chuyện gì.

Tương đương với một người mới quen.

Anh có lạnh lùng với tôi đến đâu , tôi cũng có thể giả vờ không biết nguyên nhân.

Rồi làm tan chảy tảng băng này thêm một lần nữa.

Thế là tôi lấy danh nghĩa học hỏi kinh nghiệm.

Danh chính ngôn thuận trở thành trợ lý thân cận của Giang Mục Châu.

Anh rất kiên nhẫn dạy tôi .

Mặc dù thường xuyên ít nói .

Nhưng chỉ cần tôi c.ắ.n ngón tay, anh lập tức biết tôi đang gặp vấn đề ở đâu .

Anh kéo tay tôi xuống.

Giọng nói lạnh nhạt:

“Có vi khuẩn.”

Sau đó dùng khăn ướt lau sạch tay tôi rồi mới cho phép tôi tiếp tục c.ắ.n.

“Không hiểu chỗ nào? Hỏi tôi .”

Tôi cầm bản hợp đồng, có chút ngượng ngùng:

“Thật ra ... em chẳng hiểu gì cả, chỉ là không dám nói thôi.”

Tôi cảm thấy rất mất mặt.

Thế nhưng Giang Mục Châu lại hiếm hoi bật cười .

Rất khẽ.

“Cho nên tôi mới có thể dạy em.”

Giọng anh trầm ổn mà đầy sức mạnh.

Những chỗ tôi không hiểu, anh chưa bao giờ trực tiếp đưa ra đáp án.

Mà sẽ từ từ dẫn dắt để tôi tự tìm ra câu trả lời.

Cho dù mất cả một buổi chiều.

Anh cũng không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.

Giang Mục Châu thật sự đang rất nghiêm túc dạy tôi .

Tôi biết rõ.

Đó là vì nhận lời giúp đỡ người khác.

Cũng là do sự giáo dưỡng của anh .

Thế nhưng trái tim tôi ...

Vẫn không kiềm được mà rung động.

14

Rõ ràng tôi mới là trợ lý của Giang Mục Châu.

Không nói đến những việc lớn cần được sắp xếp chu đáo.

Ngay cả những việc vặt của trợ lý đáng lẽ cũng phải do tôi làm .

Nhưng rồi tôi chậm chạp nhận ra .

Hình như thân phận giữa tôi và anh đã bị đảo ngược mất rồi !!!

Cửa xe.

Lúc nào Giang Mục Châu cũng là người mở giúp tôi trước .

Chiếc ba lô màu vàng nhạt của tôi cũng thường xuyên xuất hiện trên tay anh .

Mỗi lần tan làm .

Người đàn ông mang khí chất cao quý ấy lại cầm ba lô của tôi , thong thả đi phía sau .

Nhân viên trong công ty lén chụp được không ít ảnh.

Trong văn phòng xuất hiện thêm rất nhiều chậu sen đá.

Đủ mọi chủng loại.

Nghe nói ...

Đó đều là những cây do chính Giang Mục Châu chăm sóc.

Bây giờ anh mang hết đến văn phòng.

Nhiệt độ điều hòa trong phòng luôn được giữ ở mức tôi thấy dễ chịu nhất.

Chỉ cần tôi hơi lạnh một chút.

Giang Mục Châu sẽ âm thầm tăng nhiệt độ lên.

Mỗi ngày đúng 3h chiều.

Người đàn ông mắc chứng sạch sẽ như anh sẽ đúng giờ đặt lên bàn nhỏ của tôi một chiếc bánh ngọt.

Đó là món tráng miệng mỗi ngày của tôi .

Cũng là đặc quyền duy nhất được phép ăn vặt trong văn phòng tổng tài.

Dường như anh luôn vô thức chăm sóc tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chau-chau-va-duong-duong/chuong-5.html.]

Mà tất cả những điều ấy .

Đều là những thói quen tôi từng có từ thời đại học.

Gương mặt Giang Mục Châu vẫn lạnh lùng như cũ.

Nhưng anh lại âm thầm làm hết mọi chuyện.

Nhịp tim tôi vì anh mà tăng tốc hết lần này đến lần khác.

Thế nhưng tôi không dám nghĩ nhiều.

Lại càng không dám tự mình đa tình.

15

Nhưng không biết từ ngày nào.

Giang Mục Châu vốn luôn cài cúc áo sơ mi đến tận cổ một cách nghiêm cẩn.

Lại đột nhiên để hở cổ áo.

Xương quai xanh lộ ra vô cùng gợi cảm.

Đường nét cơ n.g.ự.c thấp thoáng hiện lên.

Những đường cơ săn chắc rõ ràng và đẹp mắt.

Cổ tay áo cũng không còn buông xuống ngay ngắn nữa.

Mà được tùy ý xắn lên.

Để lộ cánh tay mạnh mẽ đầy sức sống.

Mỗi lần giảng giải công việc cho tôi .

Anh chống tay lên mặt bàn.

Những đường gân xanh thấp thoáng hiện ra .

Rùa

Tôi nhìn đến thất thần.

Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh thời đại học.

Khi khoảng cách giữa chúng tôi gần như bằng không .

Anh dùng một tay bế tôi lên rồi đi lại khắp nơi.

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Vội vàng lắc đầu lấy lại tinh thần.

Nhưng ngay lúc đó.

Bàn tay Giang Mục Châu khẽ đặt lên trán tôi .

Vẫn là giọng nói lạnh nhạt ấy .

“Sao mặt đỏ thế? Sốt rồi à ?”

Tôi nghiến răng.

Không nhịn được mà lẩm bẩm trong lòng.

Anh thử đoán xem vì sao mặt tôi đỏ đi ???

Dáng người mình đẹp thế nào chẳng lẽ không tự biết sao ???

Giang Mục Châu kín đáo ngày xưa đâu mất rồi ???

Tôi vội quay đầu đi .

Muốn tránh xa sức hấp dẫn c.h.ế.t người ấy .

Thế nhưng lúc giảng hợp đồng cho tôi .

Giang Mục Châu lại cúi người rất thấp.

Chỉ cần tôi hơi nghiêng đầu.

Là có thể nhìn thấy gần như toàn bộ khung cảnh bên trong cổ áo sơ mi của anh .

Tôi nhịn rồi lại nhịn.

Cuối cùng.

Anh đang nghiêm túc giảng những phần tôi không hiểu.

Còn tôi lại đang ngắm người ta .

Sao có thể dùng nhan sắc để khảo nghiệm bản tính con người như thế chứ?

Múi bụng kia gần như sắp đập vào mặt tôi rồi .

Tôi không đưa tay chạm vào đã là lịch sự lắm rồi đấy!!!

Thế nhưng chẳng biết có phải do tôi tưởng tượng hay không .

Khóe môi Giang Mục Châu dường như khẽ cong lên.

Rất kiềm chế.

Tâm trạng hình như cũng vui hơn đôi chút.

Đến ngày hôm sau .

Cúc áo nơi cổ áo của anh lại mở thấp hơn nữa.

Tôi hoàn toàn từ bỏ chống cự.

Vui vẻ đón nhận sự mê hoặc của sắc đẹp .

16

Tôi không ngờ Giang Mục Châu lại có thể yên tâm giao cho tôi phụ trách một buổi đấu thầu của dự án.

Lúc đó tôi vừa c.ắ.n một miếng bánh ngọt, nghe thấy tin này liền lập tức ngẩng đầu khỏi chiếc bàn bừa bộn của mình .

Tôi chỉ tay vào bản thân .

“Hả? Anh đang nói em sao ?”

Giang Mục Châu nhướng mày.

“Sợ à ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...