Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

7

Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ Tô Hứa Đường.

Tôi cũng không dám tưởng tượng cuộc sống không có cô ấy sẽ ra sao .

Rùa

Cậu biết không ?

Khi một người đã từng chạm đến ánh sáng.

Người đó sẽ không thể tiếp tục sống trong bóng tối nữa.

Người đó sẽ bất chấp tất cả để giữ lấy ánh sáng ấy .

Dù phải thiêu cháy phần đời còn lại của mình .

Thế nhưng...

Cô gái của tôi sẽ đau khổ.

Mỗi lần nhìn thấy tôi .

Cô ấy đều khóc .

Bác sĩ nói .

Sự xuất hiện của tôi không có lợi cho quá trình hồi phục của cô ấy .

Cô ấy cần ra nước ngoài.

Cô ấy nắm lấy tay tôi đang gọt táo.

Nghiêng đầu hỏi:

“Anh là ai?”

“Tại sao gặp anh em lại đau lòng như vậy ?”

Cô ấy kéo tay tôi .

Đặt lên n.g.ự.c mình .

“Anh cảm nhận được không ?”

“Nơi này đang rất đau.”

“Tại sao vậy ?”

Nước mắt cô ấy rơi xuống lòng bàn tay tôi .

Tôi sững sờ.

Cô gái của tôi đang khóc .

Cô ấy khó hiểu nhìn tôi .

Không hiểu vì sao mình lại rơi nước mắt.

“Tại sao ?”

“Tại sao nhìn thấy anh em lại khóc ?”

“Có phải em từng làm chuyện gì rất có lỗi với anh không ?”

Tôi đưa quả táo đã gọt xong cho cô ấy .

Nhẹ nhàng lau đi nước mắt.

“Không có .”

“Hứa Đường của chúng ta chưa từng làm điều gì có lỗi với anh cả.”

Tôi kéo lại chăn cho cô ấy .

Nhưng khi quay người đi .

Nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa.

Từ đó về sau .

Tôi không xuất hiện trong thế giới của cô ấy thêm lần nào nữa.

Ngoại truyện nhỏ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/chau-chau-va-duong-duong/chuong-9.html.]

Sau hai năm hồi phục.

Cuối cùng Tô Hứa Đường cũng chịu về nước.

Tô Trạch kích động đá tung cửa văn phòng tổng tài Giang thị.

“Em gái tôi sắp về rồi .”

“ Tôi nói cậu nghe , đến lúc đó cứ thế này ... rồi thế này ... rồi thế này nữa...”

Giang Mục Châu.

Đường đường là tổng tài Giang thị.

Lúc này lại không chắc chắn hỏi:

“Làm vậy thật sự được sao ?”

“Có phải không ổn lắm không ?”

Tô Trạch hận sắt không thành thép.

“Không ổn cái gì mà không ổn ?”

“Năm đó sau khi cậu đi , em gái tôi lại hôn mê tiếp.”

“Đến lúc tỉnh lại thì ngay cả chuyện sau vụ t.a.i n.ạ.n cũng quên sạch.”

“Bây giờ ký ức của con bé đã hồi phục gần hết rồi .”

“Chỉ duy nhất quên mất khoảng thời gian quanh vụ tai nạn.”

“Nó cứ nghĩ mình phụ bạc cậu , chạy ra nước ngoài để trốn cậu chứ không phải đi chữa bệnh.”

“Giờ học thạc sĩ xong, khó khăn lắm mới chịu về nước.”

“Chẳng phải đây là thời cơ tốt nhất để tận dụng cảm giác áy náy của nó sao ?”

Giang Mục Châu siết c.h.ặ.t t.a.y.

Trong đôi mắt đen vẫn đầy do dự.

“ Nhưng mà...”

Tô Trạch cắt ngang:

“ Nhưng nhị gì nữa?”

“Hồi đó vừa thấy trí nhớ con bé có chuyển biến tốt , tôi đã báo cho cậu rồi .”

“Chính cậu nói không được kích thích nó, nhất quyết phải đợi.”

“Đợi mãi đến tận bây giờ.”

“Hay cậu thật sự muốn nhìn nó liên hôn với thằng nhóc nhà họ Trần?”

Đồng t.ử Giang Mục Châu co rụt lại .

Khí lạnh lập tức tỏa ra quanh người .

“Nhà họ Trần?”

“Cũng phải xem họ có đủ bản lĩnh hay không .”

Tô Trạch hài lòng gật đầu.

“ Đúng rồi chứ.”

“Nghe tôi là chuẩn nhất.”

“Đến lúc đó cậu cứ thế này ... rồi thế này ... rồi thế này nữa...”

Giang Mục Châu vừa nghe .

Vừa lấy sổ ghi chép ra ghi lại cẩn thận.

Lúc này .

Anh xem lời Tô Trạch như thánh chỉ.

(Hết).

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...