Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bởi vì thân thể Cố Thừa Ngôn không được khỏe nên chẳng có ai kéo đến náo động phòng.
Chàng cũng không để ta phải ngồi đợi một mình lâu trong hỷ phòng. Vừa vào phòng, chàng liền tự tay vén khăn voan lên, rồi bảo Tứ Nguyệt giúp ta gỡ chiếc mũ phượng nặng nề xuống. Chiếc mũ phượng này là do chính Cố Thừa Ngôn sai người gửi sang Vương phủ trước đó. Lúc nhận được nó, ta đã sững sờ đến ngây người vì nó quá đỗi lộng lẫy, tinh xảo, ta còn ôm nó đi ngủ suốt mấy đêm liền. Còn bộ hỷ phục do Vương gia chuẩn bị , ta cởi ra rồi bảo Tứ Nguyệt đem khóa c.h.ặ.t vào góc rương, từ nay về sau không bao giờ muốn nhìn thấy nó nữa.
Thay một bộ y phục nhẹ nhàng, thoải mái hơn, ta có chút rụt rè ngồi xuống bên cạnh Cố Thừa Ngôn, nhỏ giọng nói : “Tam gia, a huynh của ta đã đến kinh thành rồi .”
“Ồ?” Chàng khẽ nhướng mày, “Là người đã hú gọi hai tiếng ở cổng phủ lúc nãy sao ?”
Ta gật đầu cái rụp.
Cố Thừa Ngôn lập tức gọi gia nhân vào phòng, dặn người đó ra ngoài cổng lớn tìm xem, nếu thấy người thì mời ngay vào phủ dùng tiệc cưới.
“Ta không thể sắp xếp cho huynh ấy ngồi ở bàn chủ tọa được , nàng đừng trách ta nhé.” Chàng nhẹ giọng phân trần.
“Không sao đâu ạ, a huynh có thể thuận lợi vào Cố phủ, được ăn một chén rượu mừng của ta là ta đã vui sướng lắm rồi .”
Dĩ nhiên, nếu như có thể gặp mặt huynh ấy một lát... Nhưng ta không dám tham lam hy vọng xa vời đến thế.
Sau khi dùng xong tiệc tối, Cố Thừa Ngôn ôn tồn bảo ta : “Tiểu viện này từ nay về sau sẽ là nơi ở của nàng. Ta sống ở viện phía trước , cách nơi này một khoảnh sân hoa viên nhỏ. Sau này nàng có việc gì cứ sai nha hoàn qua báo cho ta , hoặc tự mình đi bộ sang đó cũng được .”
“Còn chuyện học chữ đọc sách, nghỉ ngơi vài ngày nữa ta sẽ an bài cho nàng.”
Ta gật đầu liên tục, tự bản thân cũng cảm nhận được đôi mắt mình đang sáng rực lên vì vui sướng. Ta mỉm cười rạng rỡ như một đứa ngốc: “Tam gia, ta đa tạ chàng .”
Đêm tân hôn, Cố Thừa Ngôn không ở lại phòng ta viên phòng, ta một mình độc hưởng chiếc giường lớn. Gian phòng rộng rãi, sáng sủa, đồ đạc bày biện vô cùng tinh tế, nơi nơi đều hiện rõ phẩm vị và sự chu đáo của chủ nhân. Chăn nệm trên giường mềm mại vô cùng, còn thoang thoảng một mùi hương trầm thanh khiết, dễ chịu.
Mấy nha hoàn , bà t.ử ta mang từ Vương phủ theo đều không giúp ích được gì nhiều, nhưng vị ma ma mà Cố Thừa Ngôn phái sang quản lý viện của ta thì lại là một người vô cùng tháo vát, lợi hại. Sự lợi hại của bà không phải là hung dữ với ta , mà là quản giáo hạ nhân cực kỳ nghiêm khắc, còn đối với ta thì lúc nào cũng cung kính, nhã nhặn.
“Tam thiếu phu nhân nếu đã mệt thì nên nghỉ ngơi sớm một chút. Nếu chưa ngủ được thì có thể xem sách giải khuây, hôm nay không cần phải ra ngoài viện đâu ạ.”
Ta làm gì biết đọc sách, ta một chữ bẻ đôi còn không biết mà. Ta khẽ hỏi bà: “Ta vẫn chưa biết nên xưng hô với ma ma thế nào cho đúng?”
“Nhà chồng lão nô họ Triệu, vốn là v.ú nuôi từ nhỏ của tam thiếu gia.”
“Vú Triệu, ta gọi người như vậy có được không ?”
Vú Triệu nghe xong thì cười đến híp cả mắt vào : “Thiếu phu nhân cất nhắc, đó là phúc phận của lão nô.”
Cố Thừa Ngôn phái bà sang hầu hạ chính là muốn giúp đỡ ta thích nghi với cuộc sống mới, ta đương nhiên không dại gì mà làm khó dễ bà, tự gậy ông đập lưng ông. Bà cũng không hề có ý định lập quy củ hay ra oai phách lối gì với ta cả. Tóm lại , ngày đầu tiên ở Cố gia, ta đã sống vô cùng thoải mái, vui vẻ, đêm ngủ cũng ngon giấc lạ thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-van-mo-thua-ngon-yukx/8.html.]
Còn về chuyện hai đứa chưa viên phòng, ta cũng chẳng hề để bụng. Ta vẫn còn nhỏ mà, v.ú nuôi dưới quê đã bảo trước khi làm lễ cập kê thì vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Ngày thứ hai là lễ dâng
trà
cho trưởng bối.
Chàng biết rõ bối cảnh của hồi môn của ta có những gì, biết ta chẳng có món đồ nào đáng giá để làm quà gặp mặt, nên mọi thứ lễ vật đều đã được Cố Thừa Ngôn chu đáo chuẩn bị sẵn từ trước . Lúc nghe v.ú Triệu dặn dò, ta đã cố gắng học thuộc lòng một lượt, món nào dâng cho ai, thứ nào tặng cho người nào. Cứ theo đúng thứ tự mà làm , chỉ cần không để xảy ra sai sót là được .
Buổi dâng trà nhận thân diễn ra vô cùng thuận lợi. Gia tộc Cố gia tuy đông đúc nhưng ai nấy đều có vẻ mặt hiền lành, từ ái, không một ai cố tình làm khó dễ hay châm chọc ta . Họ đều ôn tồn dặn dò ta và Cố Thừa Ngôn phải hòa thuận, cùng nhau vun đắp cuộc sống. Cha mẹ chồng cũng rất tâm lý, bảo ta cứ mùng một và ngày rằm sang thỉnh an là được rồi , ngày thường nếu muốn thì cứ ở trong viện nghỉ ngơi, hoặc ra hoa viên dạo chơi thư giãn cho thoải mái. Họ bảo đây đã là nhà của ta rồi , cứ tự nhiên một chút, không cần phải quá gò bó, câu nệ. Nếu có việc gì cần ta nhúng tay vào , họ sẽ sai người sang mật báo trước .
Trên đường trở về viện nhỏ, ta cứ nhìn Cố Thừa Ngôn mà mỉm cười khúc khích. Chàng cũng nhìn ta bằng ánh mắt ôn hòa, khẽ hỏi: “Chuyện gì mà khiến nàng vui sướng đến thế?”
Ta dùng sức gật đầu thật mạnh.
“Vẫn còn một chuyện nữa chắc chắn sẽ khiến nàng vui mừng hơn đấy.” Chàng mỉm cười thần bí.
Ta nhướng mày, thầm nghĩ chắc là chàng sắp dạy ta học chữ rồi . Thế nhưng ta hoàn toàn không ngờ tới, ngay tại khúc quanh của hoa viên, ta lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của a huynh .
“A huynh !”
Ta sướng rơn, đặng đặng đặng chạy thật nhanh về phía huynh ấy , định nhào thẳng vào lòng huynh ấy như ngày trước . Nhưng a huynh đã nhanh tay đưa một ngón tay ấn nhẹ lên trán ta , giữ khoảng cách.
“A huynh !” Ta phụng phịu, giậm chân một cái đầy hờn dỗi.
A huynh bật cười thành tiếng: “Đã gả chồng rồi mà tính khí vẫn cứ như một đứa trẻ thế hả?”
“Cho dù muội có sống đến bảy tám chục tuổi đi chăng nữa thì trước mặt a huynh , muội vẫn cứ là một đứa trẻ thôi mà.”
“Thật là dẻo mồm dẻo miệng, ta nói không lại muội rồi .” Ánh mắt a huynh ngập tràn niềm vui và sự nuông chiều, huynh ấy mỉm cười rụt tay về, rồi từ trong n.g.ự.c áo móc ra một chiếc túi gấm đưa đến trước mặt ta : “Đây là tiền bồi của nương và chị dâu gửi cho muội làm của hồi môn đấy.”
Ta mỉm cười đón lấy, mở ra xem thử. Bên trong là mấy thỏi bạc lấp lánh. Bây giờ ta thực sự không thiếu tiền bạc, nhưng ta cũng không vội vàng nhét trả lại cho a huynh ngay. Ta tự nhủ cứ giữ lấy đã , đợi vài ngày nữa ta sẽ đổi số bạc này thành những món đồ dùng thực tế hơn để nhờ huynh ấy mang về cho v.ú nuôi và chị dâu dưới quê.
Ta quay đầu nhìn sang Cố Thừa Ngôn. Trong mắt chàng lúc này cũng đang đong đầy ý cười ấm áp: “Du Vãn, hay là giữ a huynh ở lại dùng bữa cơm trưa nhé? Ta sẽ sai người bày tiệc ở gian sảnh phụ bên viện của ta , nàng thấy thế nào?”
Điều này đối với ta đúng là cầu còn không được . Ta vội vàng lên tiếng đa tạ Cố Thừa Ngôn, rồi quay sang kéo kéo ống tay áo của a huynh , nhỏ giọng hỏi dồn dập: “Ở nhà mọi người vẫn khỏe cả chứ ạ? Vú nuôi có khỏe không huynh ? Chuyến này sao huynh lại lên kinh thành được thế? Định ở lại đây chơi mấy ngày? Khi nào thì huynh về quê? Rồi lần sau bao giờ huynh mới lại lên thăm muội nữa?”
Thư Sách
A huynh bật cười bất lực trước một chuỗi câu hỏi của ta : “Muội hỏi nhiều như vậy , bảo ta phải trả lời câu nào trước đây?”
“Thì cứ lần lượt mà trả lời, không được thiếu câu nào hết á!”
“Thật là bá đạo mà.” A huynh nói , định giơ tay lên nhéo mũi ta một cái như thói quen ngày trước . Nhưng bàn tay huynh ấy chợt khựng lại giữa không trung một nhịp, rồi nhẹ nhàng chuyển thành cái xoa đầu đầy âu yếm.
Kể từ ngày bị ép trở về Vương phủ, ta đã phải chịu đựng biết bao tủi hờn, uất ức. Giờ đây gặp lại a huynh , thấy huynh ấy vẫn yêu thương, trân trọng ta vẹn nguyên như thuở ban đầu, sóng mũi ta bỗng chốc cay xè, nước mắt chực trào ra ngoài.
Chaporia
Bình Luận (0)