Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
A huynh là khách, Cố Thừa Ngôn tự mình tiếp đãi.
Chàng tuy không uống rượu nhưng vẫn chu đáo rót rượu đầy chén cho a huynh , lại còn mở lời hỏi thăm về những danh lam thắng cảnh, đèo cao dốc thẳm mà a huynh từng đi qua trong các chuyến áp tải hàng hóa. Bất luận a huynh kể đến đâu , chàng đều có thể tiếp lời một cách tự nhiên, am hiểu tường tận địa lý nơi đó còn hơn cả a huynh .
“A huynh hiện tại vẫn đi theo đoàn áp tải sao ?” Cố Thừa Ngôn ôn tồn hỏi.
“Vâng, nghề này dù sao cũng kiếm được đồng ra đồng vào hơn nghề săn b.ắ.n. Chuyến này lên kinh thành, ta tính toán gom một ít tơ lụa, hàng hóa quý hiếm mang về quê xem có bán chạy không . Nếu mối làm ăn này thuận buồm xuôi gió, ta sẽ chịu khó đi lại thêm vài chuyến nữa. Đợi khi tích cóp đủ tiền bạc rồi , ta tính sẽ đưa cả gia đình di cư lên kinh thành sinh sống.”
Thế nhưng kinh thành đất chật người đông, bách tính trăm bề, muốn an cư lạc nghiệp đâu phải chuyện dễ dàng.
“Cháu nhỏ ở nhà là nam nhi hay nữ nhi vậy huynh ?” Cố Thừa Ngôn lại hỏi.
“Là một thằng nhóc lém lỉnh, nghịch ngợm lắm. Chuyến này biết ta lên kinh thành, nó cứ khóc lóc đòi đi theo để đòi gặp cô cô cho bằng được .”
Nghe a huynh nhắc đến cháu trai, lòng ta chợt dâng lên niềm vui sướng xen lẫn nhớ nhung da diết. Ta vừa mỉm cười vừa nhanh tay dùng đũa chung gắp thêm thức ăn, múc canh vào bát cho huynh ấy và Cố Thừa Ngôn.
“Gia đình chuyển lên kinh thành cũng rất tốt . Ta có một tòa trạch viện đang bỏ trống ở ngoại ô, có thể để cho mọi người vào ở tạm. Sau này nếu cháu nhỏ muốn vỡ lòng học chữ đọc sách, ta cũng có thể đứng ra tiến cử cho cháu vào một học đường tốt .”
Bàn tay đang bưng chén rượu của a huynh chợt run lên bần bật. Mấy giọt rượu sóng sánh đổ cả ra mặt bàn gỗ. Huynh ấy hốt hoảng, vội vàng dùng ống tay áo lau đi vệt rượu, lắp bắp nói không thành tiếng: “Muội phu, chuyện này ... chuyện này làm sao mà dám nhận...”
Ta thì lại cười híp cả mắt, vội vàng đỡ lời: “Ta đa tạ tam gia, tam gia chàng thật là tốt quá!” Nói đoạn, ta lại càng đon đả múc canh, thêm đồ ăn cho chàng . Ta thầm thề với lòng mình , sau này nhất định phải toàn tâm toàn ý hầu hạ chàng thật tốt , ngày nào cũng thành tâm cầu xin ông trời phù hộ cho chàng được sống lâu trăm tuổi.
Cố Thừa Ngôn khẽ mỉm cười nói : “Du Vãn cũng mau dùng bữa đi , a huynh cứ tự nhiên, đừng gò bó.”
Lúc ra về, bước chân của a huynh nhẹ tênh như đang đi mây về gió vậy . Huynh ấy kéo ta ra một góc, ghé tai nói nhỏ: “Muội phải cố gắng cùng muội phu chung sống cho thật tốt nhé. Đừng có chê bai thân thể ngài ấy không được khỏe, một người đàn ông đối xử thật lòng thật dạ với muội như vậy mới là đáng quý nhất trên đời đấy.”
Ta gật đầu thật mạnh. Ta nhất định sẽ cùng Cố Thừa Ngôn sống thật hạnh phúc, tuyệt đối không phụ tấm chân tình này của chàng .
“A huynh yên tâm, chậu hoa trà muội mang theo được chăm sóc tốt lắm, đợi đến tháng giêng, tháng hai năm sau là có thể trổ hoa rồi . Đến lúc đó huynh nhất định phải đón v.ú nuôi, chị dâu và cả cháu nhỏ lên đây ngắm hoa nhé. Nếu giống hoa đó thực sự là loại quý hiếm như huynh nói , chúng ta sẽ đem bán nó đi lấy tiền bạc để mua giấy mực, b.út nghiên cho cháu nhỏ đi học.”
“Được, ta nhớ rồi !”
Sau khi tiễn a huynh ra về, ta nghĩ mình cần phải làm điều gì đó để bày tỏ lòng biết ơn đối với Cố Thừa Ngôn, liền bước đến bên xe lăn hỏi chàng xem có việc gì cần ta nhúng tay vào không . Chẳng hạn như mấy chậu hoa cúc sắp héo úa ở ngoài hiên viện của chàng kia , có thể giao phó hoàn toàn cho ta chăm sóc. Ta bảo đảm qua năm sau , hoa nở ra chắc chắn sẽ to và rực rỡ hơn năm nay rất nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-van-mo-thua-ngon-yukx/9.html.]
“Vậy thì phải làm phiền Du Vãn rồi .”
“Tam gia khách sáo quá, chút việc vặt vãnh này đáng là bao chứ. Tam gia đã mở ra cho ta một con đường sống mới, ban cho ta ân tình sâu nặng như trời biển, lại còn tác hợp cho hai anh em ta được hội ngộ, lo nghĩ chu toàn cho tương lai của ta nữa. Ta đương nhiên phải tìm cách báo đáp chàng rồi .” Ta vốn dĩ đâu phải là đứa con gái vô ơn bạc nghĩa. Chàng đối xử tốt với ta thế nào, ta đều nhìn thấy rõ và ghi khắc tận sâu vào trong xương tủy.
Chàng nhìn ta , ánh mắt chợt thoáng qua nét u sầu, khẽ lẩm bẩm: “Ta cũng không biết , việc dùng thủ đoạn đưa nàng rời khỏi Vương gia để gả vào Cố phủ này , rốt cuộc là đúng hay là sai nữa...”
“Đương nhiên là đúng rồi !” Ta lập tức lớn tiếng cắt ngang lời tự trách đầy muộn phiền của chàng .
“Chàng có biết khi còn ở Vương gia, một ngày ba bữa ta phải ăn những thứ gì không ? Căn phòng ta ở, chiếc giường ta nằm trông hoang phế, rách nát đến nhường nào không ? Có bao nhiêu nha hoàn hầu hạ, áo mới được mấy bộ, nguyệt bổng hằng tháng có được bao nhiêu không ?”
Ta ấm ức kể tội
người
nhà Vương gia cho
chàng
nghe
: “Cơm nước ba bữa của
ta
chỉ vỏn vẹn một món mặn, một món chay với một bát canh loãng,
vậy
mà
có
những hôm đồ ăn mang đến đều
đã
ôi thiu, cơm thì mốc xanh, canh thì chua lòm
không
nuốt nổi.
Ba gian phòng ngủ thì bàn ghế gãy chân, sứt sẹo, vết chắp vá thô kệch hiện lên mồn một. Tiết trời dạo
này
đã
bắt đầu chuyển lạnh về đêm,
vậy
mà
ta
vẫn
phải
đắp chiếc chăn mỏng dính của mùa hè. Cũng may là lúc
ta
mới về phủ thời tiết còn ấm áp, chứ nếu là giữa mùa đông giá rét thì chắc
ta
đã
bị
đông c.h.ế.t ở cái viện rách nát đó
rồi
.”
“Nói là ban cho hai nha hoàn và một bà t.ử hầu hạ, nhưng ngoại trừ Tứ Nguyệt ra thì ngày thường chẳng thấy bóng dáng hai người kia đâu cả. Khoản nguyệt bổng năm lượng bạc hằng tháng thì Tứ Nguyệt phải chạy đôn chạy đáo năm lần bảy lượt mới đòi về được . Mà vừa cầm tiền về tay chưa ấm chỗ thì đã phải trích ngay một lượng ra để lo lót, đút lót cho người này người nọ, nếu không thì đến nước ấm tắm rửa cũng không có mà dùng, cơm canh hằng ngày lại càng bị cắt xén thậm tệ hơn...”
“Ở Đồng Uyển cũng có vài vị tỷ muội khác sinh sống, nhưng không một ai chịu qua lại giao hảo với ta . Ta vừa chủ động bước đến bắt chuyện, họ liền nhìn ta như nhìn thấy tà ma ngoại đạo rồi cười vang lên rủ nhau bỏ chạy tán loạn. Còn Vương Du Hân thì khỏi cần phải nói , nàng ta đùng đùng xông vào phòng đập phá đồ đạc của ta tan tành, nếu không có nha hoàn thân cận ra sức can ngăn, giữ c.h.ặ.t lấy tay thì nàng ta đã lao vào đ.á.n.h đập ta một trận ra trò rồi .”
“Vương gia chưa từng xem ta là con cái trong nhà, người của Vương gia cũng chẳng phải là thân nhân ruột thịt gì của ta cả. Vương phu nhân còn thẳng thừng tuyên bố, con gái gả chồng như nước đổ đi , sau này nếu không có việc gì hệ trọng thì đừng có vác mặt quay về, tránh làm tổn hại đến vận số của bà ta . Nếu cái số mệnh 'hình khắc cha mẹ ' của ta mà linh ứng đến thế, thì ngần ấy tháng trời ở chung, họ đã sớm bị ta khắc c.h.ế.t từ lâu rồi chứ làm sao còn sống sờ sờ ra đó được ?”
“Vú nuôi và a huynh đều khen ta ngoan ngoãn, bảo ta là cô nương tốt nhất trên đời. Ta mát tay trồng hoa cỏ khéo léo, v.ú nuôi bảo chỉ có những người có tấm lòng thiện lương, được trời cao che chở thì mới có khả năng thông linh với cây cỏ mà thôi. Ta rõ ràng không phải là ngôi sao chổi rước họa cho người khác!”
Nói đến đây, ta khẽ hít một hơi thật sâu, từ từ ngồi quỳ xuống ngay trước gối của Cố Thừa Ngôn. Ta nhẹ nhàng đặt hai tay lên đầu gối của chàng , ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn chàng chăm chú: “Thế nhưng... ngoại trừ v.ú nuôi và a huynh ra , từ trước đến nay chẳng có một ai ngoài đường chịu chìa tay ra cứu giúp ta cả. Tứ Nguyệt lúc nào cũng dặn ta phải nhẫn nhịn, vì nếu không nhẫn nhịn thì cả ta và nàng ấy đều sẽ phải gánh chịu kết cục bi t.h.ả.m.”
“Chỉ có duy nhất một mình chàng là đã chủ động vươn tay ra , dùng kiệu hoa kiên quyết kéo ta ra khỏi cái hang hùm ổ sói, cái l.ồ.ng giam tăm tối của Vương gia kia . Tam gia, chàng đừng tự trách mình nữa. Được gả đến bên cạnh chàng , ta cảm thấy đó là phúc phận mà mình đã phải tích đức từ mấy đời mấy kiếp mới có được , ta vui sướng đến phát điên lên được ấy chứ. Đêm hôm qua là đêm ngủ thoải mái, bình yên và an lòng nhất kể từ ngày ta đặt chân trở lại kinh thành. Ta không còn phải lo lắng ngày mai tỉnh dậy sẽ bị người ta xem là yêu nghiệt đem đi thiêu sống hay chôn sống nữa. Ba bữa cơm ngày hôm nay ta ăn no căng cả bụng, vì đồ ăn ở Cố phủ thực sự quá phong phú và ngon miệng.”
Đôi mắt ta lúc này đã ngập tràn nước mọng, long lanh nhìn Cố Thừa Ngôn. Thực ra từ nhỏ đến lớn ta rất hiếm khi khóc . Ngoại trừ lần bị Vương Du Hân dùng thước quất sưng húp lòng bàn tay vì đau quá chịu không nổi ra , thì những lúc bị người nhà Vương gia âm thầm hành hạ, chèn ép ta cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào. Cơm canh đạm bạc, ta không khóc vì biết ít ra mình vẫn còn cái để bỏ vào bụng. Tiền nguyệt bổng bị bớt xén, ta cũng không khóc vì tự nhủ bản thân sắp được thoát khỏi cái nhà giam này rồi . Trong tay ta vẫn còn hai mươi lượng bạc phòng thân của v.ú nuôi và a huynh đưa cho lúc đi đường mà.
Thế nhưng ngay tại thời khắc này , nhìn bàn tay to lớn, ấm áp của Cố Thừa Ngôn đang nhẹ nhàng đặt lên đầu ta , khẽ xoa xoa đầy che chở và xót xa, tuyến lệ của ta bỗng chốc vỡ òa không tài nào kìm nén được nữa. Những giọt nước mắt ấm nóng cứ thế tuôn rơi, ta vội vàng đưa tay lên lau đi .
“Đang yên đang lành sao lại khóc rồi ?” Cố Thừa Ngôn nhìn thấy vậy liền đau lòng, dịu giọng hỏi.
“Đây không phải là khóc vì tủi hờn, lại càng không phải vì thương tâm đâu ạ. Đây là giọt nước mắt của niềm hạnh phúc khôn cùng, nước mắt đ.á.n.h dấu ngày ta được tái sinh thành một con người mới đấy chứ.” Ta quẹt ngang mũi, lý sự một tràng dài. Ta vốn dĩ đâu có ngốc nghếch, chẳng qua trước đây ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, bị bốn bức tường của trang viên và cái gọi là ơn sinh thành dưỡng d.ụ.c trói buộc tâm trí mà thôi.
Thư Sách
Cố Thừa Ngôn bất lực, khẽ lắc đầu cười trừ rồi rút trong tay áo ra một chiếc khăn gấm sạch sẽ đưa cho ta .
“Đã là chuyện vui thì chớ có rơi lệ nữa. Nữ nhi gia suốt ngày khóc nhè như vậy cũng không tốt đâu .”
Ta lập tức đón lấy chiếc khăn gấm lau sạch nước mắt trên mặt, bộ dạng vô cùng nghiêm túc mà gật đầu: “Ta biết rồi , khóc nhiều quá sẽ làm tiêu tán hết phúc khí trời ban!”
Chaporia
Bình Luận (0)