DU VÃN MỘ THỪA NGÔN/Chương 13C. 13
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Thị trấn này tuy không lớn, nhưng người đổ về họp chợ lại đông đúc vô cùng.

Những món đồ bày bán ở đây toàn là thứ ta chưa từng được trông thấy bao giờ, nhất là mấy món đồ bằng tre đan, nhìn qua thấy vô cùng khéo léo và kỳ diệu. Nếu không phải vì hành lý cồng kềnh mang đi không tiện, ta thật sự muốn món nào cũng mua về một món.

Có mấy món đồ được mài giũa tỉ mẩn từ rễ tre, khảm thêm đôi mắt giả nhìn hệt như những con cóc ghẻ, tư thái muôn hình muôn vẻ mà giá cả lại chẳng đáng bao nhiêu tiền. Ta hớn hở quay sang nhìn Cố Thừa Ngôn: “Tam gia, ta có thể mua hết chỗ này không ?”

“Nàng thích thì cứ mua đi .”

Ta phát hiện ra một điều, cứ hễ mua đồ ăn thức uống là Cố Thừa Ngôn lại khẽ nhíu mày, nhưng đối với những món đồ chơi vặt vãnh, kỳ lạ này thì chàng lại tuyệt đối không bao giờ phản đối.

Mấy vị hộ vệ đi theo phía sau gánh hai chiếc sọt lớn, bên trong đều chất đầy những món đồ chơi nhỏ mà Cố Thừa Ngôn đã vung tiền mua cho ta . Đây là niềm vui sướng trọn vẹn nhất mà ta cảm nhận được kể từ khi có ký ức đến nay.

Ở một góc chợ, có một gã tráng hán đặt chiếc sọt lớn xuống đất, cất tiếng rao bảo đây là những loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm do chính tay mình lặn lội vào tận rừng sâu để đào về. Thế nhưng người qua đường chẳng ai nhận ra đó là vị t.h.u.ố.c gì, vài kẻ tò mò ghé lại hỏi han đôi câu, có lẽ vì gã hét giá quá cao nên rốt cuộc chẳng có ai thèm mua cả.

Ta lập tức kéo tay Cố Thừa Ngôn. Chúng ta hiện tại đang thiếu cái gì cơ chứ? Chính là thiếu những loại thảo d.ư.ợ.c hoang dã lạ mắt như thế này đây.

“Thanh Việt!”

Thanh Việt lập tức hiểu ý, nhanh chân bước lên phía trước hỏi giá, ta vì hiếu kỳ nên cũng lăng xăng bước theo sau .

Gã tráng hán thật thà phân trần: “Mấy thứ này là do lão gia đây phải tốn bao công sức, lội suối băng rừng sâu núi thẳm mới đào mang ra được đấy. Đợi đến mùa xuân nó trổ hoa thì đẹp đẽ vô cùng, lại còn tỏa hương thơm ngát nữa. Mùa xuân năm nay ta đã bán được vài bụi rồi , nhưng chẳng có bụi nào to khỏe và tươi tốt như bụi này cả. Nếu vị công t.ử và quý cô nương đây vừa mắt, cứ trả cho ta hai lượng bạc là được .”

Ta vội vàng rướn người hỏi: “Hoa của nó nở ra màu gì vậy thúc?”

“Ban đầu hoa sẽ có màu trắng pha chút sắc hồng nhạt, về sau sẽ chuyển dần sang màu hồng đậm cô nương ạ.”

Cố Thừa Ngôn ra hiệu cho Thanh Việt rút tiền mua ngay không chút đắn đo.

Ta lại gặng hỏi thêm: “Thúc thường xuyên lội suối băng rừng như vậy , chắc hẳn phải nhận biết được rất nhiều loại d.ư.ợ.c liệu quý đúng không ?”

“Không giấu gì tiểu nương t.ử, lão gia đây quả thực sống bằng nghề hái t.h.u.ố.c. Mấy hôm trước đào được ít thảo d.ư.ợ.c thông thường thì đã bán sạch cho y quán rồi , còn bụi cây này ta cũng chẳng rõ là vị t.h.u.ố.c gì, bên hiệu t.h.u.ố.c họ không chịu thu mua nên ta đành mang ra đây bán như một loại hoa cảnh.”

“Vậy sau này nếu thúc vào rừng sâu mà bắt gặp loại hoa cỏ nào kỳ lạ, hiếm thấy thì cứ cẩn thận đào mang ra đây nhé. Chỉ cần giá cả đôi bên hợp lý, chúng ta nhất định sẽ thu mua hết.”

Gã tráng hán nghe vậy thì mừng rỡ khôn xiết, mắt sáng rực lên: “Cô nương nói thật chứ? Bất kỳ loại cây cỏ kỳ lạ nào các người cũng mua sao ?”

Ta gật đầu cái rụp. Cố Thừa Ngôn đứng bên cạnh cũng khẽ gật đầu tỏ ý tán thành.

“Thế thì tốt quá rồi ! Cô nương không biết đấy thôi, sâu trong rừng già có vô số loại hoa cỏ trổ hoa đẹp mắt lắm, nhưng vì chúng khác với thảo d.ư.ợ.c thông thường, y quán không thu nhận nên trước giờ ta chẳng dám phí công đào về.”

“Nếu các vị đã khẳng định như vậy , sau này hễ gặp được cây nào lạ là ta sẽ đào về ngay. Các vị cứ yên tâm, lão gia đây hành sự thật thà, tuyệt đối không bao giờ có chuyện hét giá trên trời đâu .”

Thanh Việt tiến lên dặn dò gã kỹ lưỡng, hẹn định khoảng bao nhiêu ngày thì người của chúng ta sẽ đến điểm hẹn để nhận hàng một lần . Cậu ta còn dặn khi đào cây phải cố gắng giữ nguyên phần đất bao quanh rễ, như vậy cây mới không bị thiếu nước mà c.h.ế.t khô dọc đường.

Thư Sách

Cố Thừa Ngôn dẫn ta dạo quanh phố chợ một vòng lớn, thu hoạch được một xe đầy ắp đồ đạc.

Khi trở về khách điếm, ta háo hức bày biện và thu dọn đống đồ chơi nhỏ vừa mua được . Ai mà tin được cơ chứ, ngay đến cả mấy viên đá cuội có đủ loại màu sắc sặc sỡ, ý cảnh lung linh mà ta cũng tốn tiền mua hẳn một hộp lớn mang về.

Cố Thừa Ngôn nhìn qua liền bảo: “Đó là đá Vũ Hoa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-van-mo-thua-ngon-yukx/13.html.]

Ta chẳng biết đá Vũ Hoa là cái thứ gì, chỉ thấy chúng thực sự rất đẹp mắt, thứ ánh sáng lấp lánh ấy là vẻ đẹp mà ta chưa từng được chiêm ngưỡng bao giờ.

“Viên đá này ta sẽ giữ lại để làm mặt dây chuyền. Viên này thì dùng để đính lên túi gấm phòng thân . Còn cặp đá nhỏ này ta sẽ nhờ thợ mài giũa làm một đôi khuyên tai.

” Ta vừa lẩm nhẩm vừa tỉ mẩn lựa chọn.

Chọn được một viên đá có sắc màu trông khá trầm ổn , nhã nhặn, ta cầm lấy rồi bước đến trước mặt Cố Thừa Ngôn mà ướm thử: “Tam gia, viên đá này ta sẽ tự tay tết cho chàng một chiếc tua rua, đợi đến mùa hè chàng đem treo dưới chuôi quạt xếp xếp thì đẹp biết bao.”

“Thế thì phải rước một chiếc quạt thật lớn mới xứng được với viên đá này của nàng rồi .” Cố Thừa Ngôn nghe xong thì bật cười thành tiếng.

Ta nhìn lại viên đá trên tay, quả thực kích thước của nó có hơi lớn thật, nếu đem làm tua rua treo quạt thì xem ra có phần thô kệch quá...

“Vậy thì ta tự giữ lấy tết chơi thôi, không thèm tết cho chàng nữa.” Ta hờn dỗi.

“Tuy không thích hợp để làm tua rua treo quạt, nhưng nếu tết thành dây treo trang trí bên bậu cửa sổ hoặc trên vách tường phòng sách thì chắc chắn sẽ vô cùng tao nhã. Du Vãn nếu không sợ mệt thì cứ chịu khó tết thêm vài cái nữa đi .”

“Tam gia thực sự thích sao ?” Ta chớp chớp mắt hỏi.

“Món đồ do chính tay nàng tết, ta đương nhiên là thích rồi .”

Ta mỉm cười hớn hở, lại cúi đầu tiếp tục lựa lựa chọn chọn. Trong đầu ta lúc này đã nảy ra vô số ý tưởng độc đáo, ta liền rút ra mấy sợi chỉ ngũ sắc bằng lụa mềm, phối màu một hồi rồi thoăn thoắt ngón tay tết thành một chiếc dây đeo hông tinh tế đưa cho Cố Thừa Ngôn xem thử.

“Tam gia, chàng nhìn xem có đẹp không ? Có hợp với bộ y phục hôm nay chàng đang mặc không ?”

Cố Thừa Ngôn đón lấy chiếc dây tết, cẩn thận ướm thử bên hông mình rồi khẽ gật đầu: “Quả thực là rất hợp.”

“Để ta đeo vào cho chàng .”

Vật trang trí bên hông của chàng vốn là một miếng bích ngọc thượng hạng vô cùng quý giá, nhưng ta thấy phần dây đeo đã có chút sờn cũ nên bèn tự tay tết lại một sợi dây mới tinh để thay vào .

Cố Thừa Ngôn không tiếc lời khen ngợi: “Bàn tay của Du Vãn thật là khéo léo quá.”

“Ta còn biết tết nhiều kiểu dáng phức tạp và đẹp mắt hơn thế này nhiều, tam gia cứ chờ mà xem nhé.” Ta tự hào khoe khoang.

Chỉ với một hộp đá Vũ Hoa kia mà ta đã tỉ mẩn tết xong dây đeo cho từng viên một, còn đem ban thưởng cho Tứ Nguyệt và đám nha hoàn bên cạnh mỗi người một viên để làm kỷ niệm. Riêng đám hộ vệ đi theo bảo vệ thì thôi vì họ đều là nam nhi đại trượng phu, không hợp với mấy thứ trang sức này . Chỉ có Thanh Việt là mặt dày tiến lên xin ta hai viên về để làm quà cho muội muội ở nhà, số còn lại ta đều cẩn thận thu cất vào rương, tính toán đợi khi nào trở về kinh thành sẽ đem tặng cho những người thân quen. Những thứ này tuy không đáng giá bao nhiêu tiền bạc, nhưng đưa đi cũng là một chút tấm lòng, chủ yếu là để ngắm nhìn cho đẹp mắt mà thôi.

Tứ Nguyệt nâng niu yêu thích được hai ngày đầu, sau đó cũng cẩn thận cất đi chứ không đem ra ngắm nghía nữa. Duy chỉ có chiếc dây đeo hông của Cố Thừa Ngôn là luôn được chàng trân trọng đeo bên người không rời. Chàng thậm chí còn dặn ta khi nào rảnh rỗi thì tết thêm cho chàng vài sợi với màu sắc khác nhau để chàng tiện thay đổi theo y phục hằng ngày.

Chặng đường đi ban đầu vốn chỉ mất vài ngày lộ trình, nhưng vì đoàn chúng ta cứ vừa đi vừa nghỉ, thong dong ngắm cảnh nên rốt cuộc phải mất gần mười ngày trời mới tới nơi. Cũng may là vận khí của chúng ta rất tốt , suốt dọc đường đi trời luôn tạnh ráo, mãi cho đến khi xe ngựa tiến sát vào phạm vi của trang viên, trên bầu trời mới bắt đầu giăng lối những hạt mưa phùn giăng lối mờ sương.

Một trận mưa thu mang theo một đợt se lạnh, huống chi lúc này đã là tiết trời lập đông. Giữa làn mưa bụi mờ ảo, ta cảm giác như trong gió đã lẫn lộn cả những bông tuyết nhỏ li ti. Ta tò mò vén rèm cửa, đẩy cánh cửa sổ bằng gỗ ra ngoài, một luồng khí lạnh buốt giá ngay lập tức ùa vào mặt khiến ta rùng mình một cái. Ta vội vàng buông cánh cửa sổ xuống, kéo rèm che kín mít không để gió lùa vào phòng.

“Bên ngoài lạnh quá đi mất thôi.”

“Đợi lát nữa vào đến bên trong trang viên là sẽ có địa long sưởi ấm rồi , trong sân còn đốt cả một đống lửa lớn nữa, đến lúc đó ta sẽ bảo hạ nhân vùi khoai lang vào tro nóng để nướng cho nàng ăn.”

Nghe chàng kể, lòng ta chợt dâng lên niềm ao ước và mong chờ khôn cùng: “Tam gia từng đến nơi này rồi sao ?”

“Năm xưa ta từng theo mẫu thân đến đây tiểu trú một thời gian ngắn. Suối nước chảy qua cửa trang viên này có giống cá suối vô cùng tươi ngon, đem hầm chung với đậu hũ non làm thành một nồi canh thì đúng là nước dùng ngọt thanh, vị ngon tuyệt hảo. Đậu hũ hút trọn phần nước cốt cá béo ngậy, vừa mềm lại vừa nộn...”

Ta nghe chàng tả mà không kìm được lòng, khẽ nuốt nước miếng một cái ực, sợ bản thân mình thèm thuồng đến mức chảy nước miếng dài ba thước, liền nhanh tay đưa ống tay áo lên lau lau khóe miệng.

Cố Thừa Ngôn nhìn bộ dạng tham ăn của ta thì bật cười khúc khích: “Nhìn nàng thèm thuồng chưa kìa. Đợi lát nữa vào đến trang viên, ta sẽ sai gia nhân ra suối đ.á.n.h cá về nấu canh cho nàng ăn thỏa thích. Nhưng nhớ kỹ một điều, tuyệt đối không được ăn uống vô độ nghe chưa .”

Ta gật đầu lia lịa, tiến lên kéo kéo cánh tay chàng mà nũng nịu: “Tam gia là tốt nhất trên đời!”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...