DU VÃN MỘ THỪA NGÔN/Chương 14C. 14
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Trang viên này vô cùng rộng lớn, có đến mấy chục hộ nông dân sinh sống, vây quanh tạo thành một ngôi làng nhỏ. Những người này đều nương tựa vào việc thuê đất cát của trang viên để canh tác mà sinh nhai. Chúng ta cho họ thuê ruộng, mỗi mùa vụ họ chỉ cần nộp lại khoảng một hai thành lương thực làm tô thuế. Bọn họ vốn là tá điền của Cố gia, mà sau này cũng chính là tá điền của riêng ta .

“Bọn họ đều là lương dân bách tính cả chứ?” Ta hỏi.

Cố Thừa Ngôn khẽ gật đầu.

Vị quản sự của trang viên là một ông lão gầy gò nhưng thân hình rất rắn rỏi, quắc thước. Ông ấy đã bước sang tuổi tri thiên mệnh, ba người con trai đều đã yên bề gia thất, cháu trai cháu gái líu lo cả đàn, có thể coi là phúc phần con cháu mãn đường. Cả đại gia đình họ sinh sống tại một tiểu viện nhỏ nằm ngay sát bên hông tòa chủ trạch.

“Nhận được mật báo tam gia sắp tới chơi, lão nô đã sớm sai người dọn dẹp trong ngoài sạch sẽ, địa long ở chủ viện cũng đã được đốt lên ấm áp rồi ạ.” Ông lão cung kính hành lễ, rồi quay sang nhìn ta , nhã nhặn hỏi: “Thiếu phu nhân có kiêng kị món ăn nào không ạ? Hay người có sở thích dùng món gì đặc biệt không ?”

Ta lóng ngóng quay sang nhìn Cố Thừa Ngôn.

Chàng bất dĩ cười bảo: “Ngươi sai người ra con suối nhỏ trước cửa xem thử, có đ.á.n.h bắt được mấy con cá suối nào không thì đem về hầm một nồi canh cá đậu hũ thật kỹ, thêm vài món rau dại thanh đạm là được . Thiếu phu nhân nhà ta không kiêng kị món gì cả, chỉ cần nhà bếp lưu ý đừng nấu quá cay khẩu là được .”

“Lão nô tuân mệnh.”

Trong trang viên ngoài vị quản sự ra còn có hai bà t.ử cùng gia quyến của họ nữa, xem như là phó thủ phụ tá cho quản sự lo liệu công việc. Nơi đây từ trong ra ngoài đều được thu vén gọn gàng, sạch sẽ vô cùng, nhìn qua đã thấy thư thái, dễ chịu. Gian nhà chính nhờ đốt địa long nên vừa bước chân vào phòng đã cảm nhận được luồng khí ấm áp sực nức, vô cùng an nhàn và tự tại.

“Căn phòng này thật là thoải mái quá đi mất.” Ta khẽ cảm thán. Suốt mười năm trời bị giam lỏng ở trang viên cũ dưới quê, ta chưa từng được đặt chân vào một gian phòng nào ấm cúng và an lành đến nhường này . Mấy mụ già canh cửa năm xưa cũng chưa bao giờ có nửa phần cung kính với ta như người ở đây.

Trà xanh được pha từ nước suối đầu nguồn trang viên mang lên, ta nhấp một ngụm thấy vị ngọt thanh rất ngon, ngay đến cả món bánh mạch do nông hộ tự làm ăn cũng thấy vừa miệng lạ lùng. Nhất là khi đem mấy miếng bánh mạch đặt trực tiếp lên đống than hồng để nướng, lớp vỏ ngoài được nướng cháy cạnh vàng ươm, ăn vào vừa thơm vừa giòn lại ngọt dịu, ngon không tả xiết.

Món canh cá suối hầm đậu hũ non thì đúng là tuyệt phẩm, một mình ta xơi liền hai bát lớn. Nếu không phải Cố Thừa Ngôn ngồi đối diện khẽ hắng giọng vài tiếng nhắc nhở, ta chắc chắn đã múc thêm bát thứ ba rồi .

“Hồ thúc, trưa mai chúng ta lại dùng món canh cá suối hầm đậu hũ này nữa nhé?” Ta háo hức hỏi vị quản sự.

Thư Sách

“Thiếu phu nhân đã có lời khen ngợi, trưa mai lão nô sẽ dặn nhà bếp tiếp tục sửa soạn. Ngoài ra , người cũng có thể nếm thử món cá suối chiên giòn, cá nhỏ được chiên ngập dầu đến mức cả xương cũng giòn rụm, nhai rôm rốp vui miệng lắm ạ.”

Nghe Hồ quản sự tả, lòng ta lập tức tràn ngập sự mong chờ. Ta từng được ăn món cá khô nhỏ xíu mà a huynh mang từ bên ngoài về cho, vị của nó cũng giòn rụm như vậy , c.ắ.n một miếng là xương xẩu gì cũng tan ra trong miệng.

“Vậy thì ngày mai trăm sự nhờ Hồ thúc tự mình an bài nhé.” Ta tự nhủ phải nếm thử cho bằng hết những món ngon vật lạ của trang viên này một lượt, sau đó mới lựa chọn ra món mình yêu thích nhất để đòi ăn thêm vài lần cho bõ thèm.

Phòng ngủ của ta và Cố Thừa Ngôn nằm sát vách nhau . Điều đặc biệt là ở trang viên này phòng ngủ không kê giường gỗ như ở kinh thành, mà lại xây giường đất. Ta tò mò chạy ra phía sau phòng xem thử, thấy gia nhân đốt củi lửa âm ỉ bên dưới , hơi nóng bốc lên sưởi ấm toàn bộ vách đất bên trên . Khi trải chăn nệm lên, suốt cả đêm nằm ngủ đều cảm nhận được luồng khí ấm áp bao bọc lấy cơ thể, vô cùng dễ chịu.

Thế nhưng, sau một ngày ăn chơi nhàn tản, ta lại phải tiếp tục quay trở lại với việc học chữ đọc sách. Trong gian phòng ấm áp, ta ôm cuốn Tam Tự Kinh cẩn thận nghiền ngẫm từng câu từng chữ, cố gắng ghi nhớ thật kỹ mặt chữ tròn dẹt ra sao . Cố Thừa Ngôn bảo đợi đến khi ta đọc nhiều, nhìn quen mắt rồi , chàng sẽ bắt đầu dạy ta cách cầm b.út tô theo nét chữ, và cuối cùng là phải tự mình viết chính tả lại toàn bộ từ trí nhớ.

Ta chăm chú đọc sách, Cố Thừa Ngôn cũng tĩnh lặng ngồi bên cạnh lật giở những cuốn thư tịch của chàng . Ta tò mò ghé mắt nhìn sang trang sách của chàng , kết quả là chỉ nhận biết được vỏn vẹn vài ba chữ đơn giản. Chàng thực sự là bậc tài cao bát đấu, uyên bác tinh thâm, giỏi giang quá mức đi mà. Ta tự nhủ bản thân càng phải nỗ lực học hành chăm chỉ hơn nữa, để có thể nhận biết được thật nhiều chữ nghĩa như chàng . Ta không mưu cầu bản thân sẽ trở thành một bậc tài nữ lừng lẫy thiên hạ, ta chỉ muốn trân trọng cơ hội quý giá này , tuyệt đối không để thời gian trôi qua lãng phí, càng không muốn phụ tấm lòng nhẫn nại chịu đau đớn truyền thụ chữ nghĩa của Cố Thừa Ngôn.

“Du Vãn.” Chàng khẽ cất tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-van-mo-thua-ngon-yukx/14.html.]

“Vâng, tam gia gọi ta ?”

“Nàng đã ngồi đọc sách hồi lâu rồi , ra ngoài sân chơi một chút đi .”

Ta lắc đầu, thực tình không muốn ra ngoài chơi chút nào. Bên ngoài tuy vui thật, nhưng nếu ta bỏ ra ngoài chơi thì trong gian phòng này chỉ còn lại một mình Cố Thừa Ngôn cô độc mà thôi.

“Tam gia, hay là chàng dạy ta chơi cờ đi .” Ta đề nghị.

“Thực sự không muốn ra ngoài chơi sao ?” Chàng gặng hỏi.

Ta kiên định lắc đầu: “Bên ngoài tiết trời giá rét lắm, chi bằng cứ ở trong phòng đốt lò sưởi ấm áp thế này còn thích hơn.”

“...” Cố Thừa Ngôn bỗng im lặng. Ánh mắt chàng nhìn ta lúc ấy chợt trở nên vô cùng dịu dàng và đong đầy sự nuông chiều. Chàng khẽ bật cười ôn nhu: “Du Vãn muốn đi chơi thì cứ việc đi chơi đi , lứa tuổi này của nàng chính là lúc nên vô tư lự mà chạy nhảy đùa nghịch ngoài kia chứ. Một cô nương nhỏ tuổi như nàng, làm sao có thể cứ ru rú trong phòng mãi được .”

“Cứ đi chơi đi , cũng là để cho ta được yên tĩnh đầu óc một chút.” Chàng trêu chọc.

“...” Ta tức giận trợn mắt lườm chàng một cái. Đây rõ ràng là đang chê ta líu lo ồn ào chứ gì nữa! Uổng công ta còn đau lòng, sợ chàng phải ngồi một mình lẻ loi, đáng thương hề hề.

“Hừ, vậy ta đi chơi đây!” Chàng đã chê ta ồn ào, thì ta cũng thèm chấp cái ông người vừa ít lời lại vừa nhạt nhẽo như chàng nữa.

Nói rồi , ta gọi Tứ Nguyệt theo, lại gọi thêm cả hai đứa con nhỏ của Hồ quản sự cùng đi . Mấy đứa nhỏ hào hứng bảo sẽ dẫn ta ra con suối nhỏ trước cửa trang viên để học cách bắt cá. Đây là lần đầu tiên trong đời ta được tận mắt chứng kiến người ta dùng l.ồ.ng tre để bẫy cá. Họ đem chiếc l.ồ.ng tre đặt ngay ngắn tại khúc suối hẹp có dòng nước chảy xiết, sau đó một đứa chạy ngược lên phía thượng nguồn, dùng một cây gậy tre gõ mạnh xuống mặt nước để xua cá chạy xuôi dòng. Ta trố mắt nhìn những con cá hoảng sợ bơi toán loạn rồi đ.â.m sầm vào trong l.ồ.ng tre. Đúng là thần kỳ quá mức mà!

“Vào rồi ! Vào rồi kìa!” Ta thích thú reo lên.

Vì quá tò mò nên ta lên tiếng hỏi mấy đứa nhỏ xem số cá dưới suối này là do chúng tự sinh sôi nảy nở, hay là do trang viên thả nuôi từ trước .

Hồ Tiểu Muội thật thà đáp: “Mấy con cá dưới suối này đều là cá hoang dã tự sinh sản đó thiếu phu nhân, còn đàn cá nuôi ở cái ao lớn đằng kia mới là do nhà chúng ta thả xuống, ngày nào cũng phải cắt cỏ mang ra cho chúng ăn đấy ạ.”

Cá tự nuôi và cá suối hoang dã ăn vào hương vị cũng chẳng có gì khác biệt cho lắm. Nếu có trách thì chỉ là cá suối kích thước nhỏ hơn, còn cá nuôi trong ao thì béo múp và to con hơn một chút mà thôi. Bản thân ta đâu phải là bậc thầy ẩm thực gì cao siêu, ăn một miếng thức ăn mà có thể biết được bên trong nêm nếm bao nhiêu gia vị, lửa đun to nhỏ ra sao . Ta chỉ đơn giản là muốn thỏa mãn cái bụng đói của mình , thấy ngon miệng hay không ngon miệng, chỉ đơn giản như vậy mà thôi.

Hồ Tiểu Muội ríu rít kể với ta rằng nàng từng nhiều lần lội vào tận rừng sâu, bên trong cánh rừng già có vô số loại quả dại thơm ngọt, lại còn có rất nhiều món thú rừng tươi ngon nữa.

“Thiếu phu nhân, người có muốn lên núi một chuyến không ạ?”

Nghe nàng ta rủ rê, ta tuy có chút tò mò nhưng lý trí đã nhanh ch.óng kéo ta lại , ta tuyệt đối không muốn dấn thân vào nơi nguy hiểm. Đừng nói chi là rừng sâu núi thẳm hoang vu, ngay cả việc đi quá xa khỏi tòa chủ trạch này để đến thăm nhà các hộ tá điền ta cũng sẽ không đi . Ta không có ý xấu để nghi kị hay phỏng đoán lòng người ngoài kia độc ác đến mức nào, nhưng ta hiểu rõ một điều: nhân tính là thứ tuyệt đối không chịu nổi sự khảo nghiệm. Thân phận ta chân yếu tay mềm, trói gà không c.h.ặ.t, nếu vạn nhất bị kẻ xấu nhìn trúng mà dụ dỗ vào rừng sâu, thì chẳng khác nào tự mình dâng mạng tới cửa. Ta không muốn tự tìm đường c.h.ế.t.

Lúc Hồ Tiểu Muội lần đầu tiên thao thao bất tuyệt kể về cảnh đẹp trên núi, ta chưa hề nghi ngờ nàng ta có ý đồ xấu . Thế nhưng sau khi ta đã dứt khoát lên tiếng từ chối rồi , nàng ta vẫn cứ cố chấp, liên tục lặp đi lặp lại những lời rủ rê, cố tình vẽ ra viễn cảnh trên núi tốt đẹp đến nhường nào để dụ dỗ ta bước đi , lúc này ta liền lập tức nhận ra nàng ta đang có lòng dạ bất chính, bất an hảo tâm.

“Tiết trời dạo này lạnh giá quá, ta đến việc bước chân ra khỏi cửa phòng còn lười biếng, thôi thì cứ đợi đến mùa xuân ấm áp rồi tính chuyện lên núi dạo chơi vậy .” Ta khéo léo tìm cớ thoái thác. Đợi đến mùa xuân rồi , ta tự khắc sẽ có cái cớ khác để từ chối tiếp.

Chỉ là ta không tài nào hiểu nổi, một đứa con gái nhỏ tuổi như nàng ta thì dựa vào cái gì mà lại nảy sinh ý đồ xấu xa muốn hãm hại ta cơ chứ? Bản thân ta thân cô thế cô không thể tự mình giải quyết ả, nên vừa quay trở về phòng ngủ, đợi đến khi xung quanh không còn ai, ta liền đóng c.h.ặ.t cửa lại rồi đem toàn bộ sự việc kể hết cho Cố Thừa Ngôn nghe .

“Tam gia, chàng thử phân tích xem nàng ta có ý tứ gì? Có phải nàng ta đang tâm mưu muốn ra tay hãm hại ta hay không ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...