DU VÃN MỘ THỪA NGÔN/Chương 16C. 16
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Tam gia, chúng ta đi mừng hỷ sự của người ta , tại sao lại tặng tranh chứ không tặng bạc vậy chàng ?”

“Vàng bạc có giá, tình nghĩa vô giá. Ta đưa ba lượng năm lượng thì không bõ, đưa một hai trăm lượng thì lại có hiềm nghi đút lót, hối lộ. Ta tặng một bức họa do chính tay mình vẽ, đối với người biết thưởng thức thì nó đáng giá nghìn vàng, nhưng đối với ta , đó chẳng qua cũng chỉ là một bức họa mà thôi.”

Nghe qua thật là cao thâm biết bao. Nhưng ta hiểu rõ Cố Thừa Ngôn là người có phẩm đức cao khiết, mới khinh thường làm những việc đút lót, bợ đỡ xu nịnh ấy . Sau này ta cũng muốn làm người , hành sự giống như chàng vậy . Sống một cuộc đời khoáng đạt, kiên cường bất khuất, trong lòng luôn giữ vẹn nguyên một niệm thiện lương.

Sau khi ăn tiệc hỷ và nghỉ lại trấn nhỏ một đêm, Cố Thừa Ngôn bảo muốn đến một huyện thành phụ cận để bái phỏng một vị đồng môn năm xưa. Vị đồng môn này thuở thiếu thời có mối thâm giao cực kỳ khăng khít với chàng , sau khi thi đỗ công danh, mưu được quan chức thì được Hoàng thượng bổ nhiệm đến huyện thành này làm Quan huyện cai trị một phương. Qua lời kể của chàng , ta có thể cảm nhận được niềm hoài niệm da diết về những ngày tháng cũ, cùng sự vướng bận, trân trọng đối với người tri kỷ năm xưa.

“Tam gia.”

“Ơi, ta đây?”

“Chàng nhất định sẽ khỏe lại mà.” Ta nhìn chàng .

Cố Thừa Ngôn thoáng ngẩn người ra trong chốc lát, rồi khẽ mỉm cười giơ tay xoa nhẹ đầu ta : “Du Vãn nhà chúng ta , quả thực là cô nương đặc biệt nhất mà ta từng gặp trên đời.”

Ta thì có gì đặc biệt cơ chứ? Cô nương giống như ta ngoài kia thiếu gì. Chẳng qua là vì chàng luôn dành trọn sự bao dung và tình cảm trân quý cho ta , nên mới khiến ta từng ngày trở nên tốt đẹp hơn lên mà thôi.

Tri kỷ của Cố Thừa Ngôn chắc chắn là một vị thanh quan, bởi vì ngay từ khi vừa đặt chân vào huyện thành do huynh ấy cai trị, ta đã cảm nhận được bầu không khí hoàn toàn khác biệt. Bách tính hay những tiểu thương ngược xuôi buôn bán, trong ánh mắt của ai nấy đều lấp lánh tia sáng, tràn đầy niềm tin và sự mong đợi vào tương lai.

Cho đến khi chúng ta chính thức giáp mặt người . Đối phương mình mặc một bộ quan phục đã nửa cũ nửa mới, toàn thân toát lên phong độ chính trực, nho nhã của bậc bực thức giả. Vừa nhìn thấy Cố Thừa Ngôn, huynh ấy bỗng khựng người lại , hốc mắt đỏ hoe, nghẹn ngào gọi lớn: “Minh Ngọc huynh !”

Cố Thừa Ngôn, tự là Minh Ngọc.

Huynh ấy đảo mắt nhìn sang ta , mỉm cười hỏi Cố Thừa Ngôn: “Vị này chắc hẳn là đệ muội rồi đúng không ?”

“Chính là nội t.ử của ta . Du Vãn, mau lại đây bái kiến Hàn đại ca đi nàng.”

Ta lập tức bước lên khom người hành lễ quý quy: “Du Vãn bái kiến Hàn đại ca.”

Hàn huyện lệnh cười lớn, vỗ mạnh vào bả vai của Cố Thừa Ngôn: “Tiểu t.ử ngươi thật là có phúc phần lớn quá đi mất.” Rồi huynh ấy đon đả: “Đệ muội , mau vào trong nhà ngồi đi .”

Nói đoạn, Hàn huyện lệnh sai gia nhân vào phòng trong mời phu nhân của mình ra tiếp khách, rồi quay sang nói với chàng : “Năm xưa ta gửi cho ngươi tới mười mấy phong thư mà tuyệt nhiên chẳng nhận được lấy một chữ hồi âm nào. Nay ngươi chịu chịu bước chân ra ngoài phủ đi dạo chơi, ngắm nhìn thiên hạ khắp nơi, ta cuối cùng cũng có thể nhẹ lòng, trút bỏ được gánh nặng rồi .”

“Nam nhi đại trượng phu chúng ta vốn dĩ phải mang trong mình một bầu nhiệt huyết sục sôi, làm sao có thể dễ dàng bị một chút sóng gió, trắc trở quật ngã cho được . Cứ chịu khó đi lại khắp nơi, biết đâu vận may lại mỉm cười thì sao . Trên đời này kỳ nhân dị sĩ nhiều vô kể, danh y có bản lĩnh thần thông cũng không thiếu. Mấy vị đại phu trước đây ta tìm cách tiến cử lên kinh thành cho ngươi tuy không giúp ích được gì, nhưng gần đây ta lại phái người đi lùng sục, hỏi thăm được vài vị danh y rất giỏi ở các huyện thành lân cận. Trùng hợp là hôm nay ngươi lại ghé qua đây, ta sẽ lập tức sai người đi mời họ đến...”

“Hàn huynh .” Cố Thừa Ngôn tiến lên nắm c.h.ặ.t lấy đôi bàn tay của Hàn huyện lệnh, nghẹn ngào: “Đệ xin đa tạ huynh .”

Thư Sách

“Giữa hai anh em chúng ta mà ngươi lại khách sáo nói lời đa tạ sao , thật là khách sáo quá rồi .”

Hàn đại tẩu là một người nữ t.ử vô cùng sang sảng, nhanh nhẹn và tháo vát. Giọng cười của tẩu ấy rất lớn, mỗi khi mỉm cười đều mang lại cho người đối diện cảm giác vô cùng ấm áp, dễ mến.

“Đệ muội , đã lặn lội đến đây rồi thì cứ thoải mái ở lại chơi thêm vài ngày nhé, ngày mai ta sẽ dẫn muội đi dạo chơi khắp huyện thành này cho biết đó biết đây. Cứ để mặc cho hai ông nhà họ có không gian riêng để hàn huyên, tụ tập với nhau .”

Đây là lần đầu tiên trong đời ta được tận mắt chứng kiến một Cố Thừa Ngôn đĩnh đạc nói năng hùng hồn, lưu loát đến nhường ấy .

Chàng vốn dĩ không thể uống rượu nên bèn dùng nước sôi để nguội thay thế, vậy mà vẫn có thể cùng Hàn huyện lệnh nâng chén, chạm khánh hết lần này đến lần khác vô cùng hào hứng. Chàng rõ ràng không uống một giọt rượu nào, vậy mà ta nhìn qua cứ có cảm giác như chàng đang say thật rồi vậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-van-mo-thua-ngon-yukx/chuong-16.html.]

Đến khi trở về khách viện nghỉ ngơi, chàng ngồi vững trên xe lăn, để mặc cho Thanh Việt đẩy đi phía trước . Chàng bất ngờ đưa tay ra nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ của ta , nhỏ giọng hỏi khẽ: “Du Vãn, nàng... có bao giờ rời bỏ ta không ?”

“Đương nhiên là không rồi ạ. Tam gia ở nơi nào, Du Vãn nguyện sẽ ở ngay nơi đó.” Ta khảng khái đáp. Ta nếu rời bỏ chàng thì còn có thể đi đâu được cơ chứ? Trời đất này tuy bao la rộng lớn, nhưng ta thân cô thế cô, không nơi nương tựa, biết đi đâu về đâu .

Chàng đối với ta không phải là một sự lựa chọn gượng ép, tạm bợ sau khi đã cân nhắc thiệt hơn. Mà đối với ta , tất cả mọi sự tình trên đời này đều phải xếp sau chàng , chàng là bến đỗ duy nhất, là điều tất yếu, là sự tồn tại kiên định bất di tồn tại duy nhất trong cuộc đời ta .

“Ta tin tưởng Du Vãn.”

“Chàng nhất định phải tin ta chứ ạ.” Ta mỉm cười .

Điều ta không ngờ tới nhất chính là, Hàn đại tẩu đã chu đáo sắp xếp cho ta và Cố Thừa Ngôn ở chung trong một gian phòng ngủ.

“...” Ta đứng trân trân nhìn căn phòng, trong lòng bối rối khôn tả. Ta cũng chẳng thể mặt dày chạy đi phân trần với tẩu ấy rằng ta và Cố Thừa Ngôn thực chất vẫn chưa viên phòng, ta vẫn còn là một đứa trẻ cơ mà. Chàng dẫu sao cũng là bậc chính nhân quân t.ử, làm sao có thể làm ra chuyện cầm thú ấy được .

Thế nhưng Cố Thừa Ngôn lại rất bình thản bảo: “Bây giờ nếu nàng chạy sang phòng tẩu t.ử nói chuyện đó, chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này , tự mình bộc lộ sơ hở sao . Tối nay nàng cứ việc ngủ trên giường lớn, ta sẽ ra sập gỗ bên kia nằm nghỉ là được .”

“Chuyện đó làm sao mà được chứ ạ! Thân thể chàng vốn đang không được khỏe, tiết trời ban đêm lại lạnh giá như thế này , vạn nhất bị nhiễm lạnh thì biết làm sao . Hay là chàng ngủ trên giường lớn đi , ta ra sập gỗ nằm ngủ cũng được mà...” Ta vội vàng từ chối.

Thế nhưng chiếc sập gỗ kia thực sự là không cách nào ngủ ngon giấc nổi, ván gỗ cứng ngắc đ.â.m vào lưng đau rát, mỗi lần xoay người đều ê ẩm cả người , lại thêm luồng khí lạnh cứ mơn mởn thổi qua, có đắp bao nhiêu chăn cũng không thấy ấm lên được .

Ta chịu không nổi, khẽ cất tiếng gọi nhỏ: “Tam gia…”

“Ơi, ta nghe đây?” Giọng chàng từ phía giường lớn vọng lại .

“Ta... ta có thể leo lên giường ngủ chung với chàng được không ?” Ta rụt rè hỏi.

Không gian trong phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng, Cố Thừa Ngôn trầm mặc một hồi lâu, mãi sau mới nghe thấy giọng chàng trầm thấp vang lên: “Nàng qua đây đi .”

Nghe được lời chấp thuận, ta lập tức sướng rơn, ôm khư khư chiếc gối đầu, tay túm c.h.ặ.t góc chăn của mình mà đặng đặng đặng leo thẳng lên chiếc giường lớn. Vì Cố Thừa Ngôn chân cẳng đi lại không tiện nên ta chủ động để chàng nằm ở phía ngoài, còn ta thì lo chính mình chen vào góc giường phía trong thu vén, sửa sang lại chăn nệm đâu vào đấy. Chui tọt vào trong ổ chăn ấm áp, ta vui rạo rực mà quay sang bảo chàng : “Tam gia, chàng cũng mau nhắm mắt ngủ sớm đi nhé.”

Nhiều năm về sau này , mỗi khi chợt nhớ lại hình ảnh bản thân mình vô tư lự, vô tâm vô phế ở thời khắc đó, ta lại không kìm được mà tự bật cười thành tiếng. Bản tính ta vốn dĩ là người có lòng dạ khoáng đạt, lạc quan, những ngày này ở bên cạnh Cố Thừa Ngôn lại được chàng chu đáo chở che, nuông chiều hết mực, thành ra cuộc sống của ta ngày một vô ưu vô lo, cơm no áo ấm, ngày nào cũng ngập tràn niềm vui sướng và hạnh phúc. Vì vậy mà vừa đặt lưng xuống giường là ta đã nhanh ch.óng chìm sâu vào giấc ngủ, ngủ vô cùng ngon giấc.

Thế nhưng đến nửa đêm, trong cơn mơ màng, ta chợt cảm thấy luồng hơi ấm từ phía bên cạnh truyền lại , ta cứ thế vô thức bò lăn bò lộn thế nào lại chui tọt vào trong ổ chăn của Cố Thừa Ngôn từ lúc nào không hay . Chàng giật mình , đành bất lực dùng lực đẩy nhẹ ta trở về lại ổ chăn của riêng mình .

Ta bị động chạm liền mơ màng mở mắt ra hỏi nhỏ: “Tam gia, trời đã sáng rồi sao ?”

“Vẫn chưa đâu , nàng cứ việc nhắm mắt ngủ tiếp đi .” Giọng chàng khàn đục ôn nhu dỗ dành.

“Vâng ạ.” Ta lầm bầm một tiếng rồi lại tiếp tục chìm vào mộng mị.

Cái tuổi mười bốn tuổi đầu ngây ngô như ta lúc ấy , làm sao thấu hiểu được nỗi lòng bứt rứt, thao thức đến mức mất ngủ suốt cả đêm dài của Cố Thừa Ngôn cơ chứ.

Sáng hôm sau khi ta tỉnh giấc, vị trí bên cạnh trên giường lớn đã trống không , người đã dậy từ lâu rồi . Ta cũng chẳng bận tâm hay nghĩ ngợi nhiều, liền gọi Tứ Nguyệt bưng nước ấm vào phòng để giúp ta súc miệng, rửa mặt mớ bụi trần.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...