Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tứ Nguyệt vừa hầu hạ ta vừa ghé sát tai, nhỏ giọng hỏi han với nụ cười đầy ẩn ý: “Thiếu phu nhân, đêm qua người và tam gia... cùng chung chăn gối sao ạ?”
“Ừm, đúng vậy .” Ta thật thà gật đầu.
Tứ Nguyệt nghe xong thì nụ cười trên môi lại càng thêm quái dị, ta chẳng thể hiểu nổi nàng ta rốt cuộc là đang cười vì cái chuyện gì nữa. Vừa vặn lúc đó Hàn đại tẩu bước vào viện, rủ rê ta cùng ra phố dạo chơi, ta liền lập tức quăng cái biểu cảm quái gở của Tứ Nguyệt ra sau đầu mà hớn hở bước đi .
Chuyến dạo phố lần này Cố Thừa Ngôn không đi cùng, nhưng chàng đã chu đáo sai Thanh Việt tháp tùng phía sau . Theo đúng ý tứ dặn dò trước khi đi của chàng , ta tuyệt đối không được để Hàn đại tẩu phải tốn tiền bạc sắm sửa đồ đạc cho ta , ngược lại ta cũng không nên tự tiện tặng cho tẩu ấy những món quà tặng quá mức quý giá, xa xỉ. Khoản tiền bạc chi tiêu trong vòng một trăm lượng trở xuống chính là lằn ranh mấu chốt tuyệt đối không được vượt qua. Thích món đồ gì thì có thể mua, nhưng nhất định phải tự mình xuất bạc túi ra trả tiền.
Ta thấu hiểu tâm tư của chàng , Hàn huyện lệnh là bậc quan cai trị một phương, hành sự thanh liêm, nếu vạn nhất ta và Hàn đại tẩu cứ tùy tiện vung tiền mua tặng qua lại những món đồ đắt giá cho nhau , rất có thể sẽ bị kẻ gian lợi dụng sơ hở mà thêu dệt thành tội danh đút lót, nhận hối lộ, làm tổn hại đến quan lộ của huynh ấy . Làm quan ở đời đúng là chẳng dễ dàng gì.
Hàn đại tẩu hiển nhiên cũng là người thấu hiểu đạo lý thâm sâu này . Lúc hai chị em đứng trước các sạp hàng lựa chọn đồ đạc, tẩu ấy không khỏi khẽ buông một tiếng thở dài đầy cảm thán.
Ta liền nhẹ giọng an ủi: “Tẩu t.ử, sống như thế này thực ra lại rất tốt , chúng ta cứ đường đường chính chính mà làm người , tích đức hành thiện, sau này hoạn lộ của Hàn đại ca tự khắc sẽ ngày một hanh thông, càng làm quan lại càng thăng tiến lên vị trí cao hơn nữa.”
“Vậy ta xin nhận lời chúc cát tường này của Du Vãn nhé.” Tẩu ấy nghe xong thì mỉm cười xua tan phần sầu muộn.
Đối với một đứa con gái như ta , việc ra ngoài phủ dạo phố không nhất thiết là cứ phải vung tiền mua sắm cho bằng được món đồ này thức nọ mang về. Chỉ cần được tự do đi lại dưới ánh mặt trời, nơi này ngắm nhìn một chút, nơi kia ngó nghiêng một tẹo, đối với ta đã là một chuyện vô cùng hạnh phúc và may mắn ở đời rồi . Mỗi một vùng đất, mỗi một huyện thành đều có những phong thổ, tập quán riêng biệt, ngay đến cả giọng điệu nói năng hay cách ăn mặc, trang điểm của người dân nơi đây cũng mang một nét đặc sắc rất riêng.
Những kiến thức thường thức này ta vốn dĩ mù tịt, Hàn đại tẩu vừa dắt tay ta đi vừa kiên nhẫn nhỏ giọng giảng giải cho ta hiểu, ở huyện thành này người dân họ có những kiêng kị gì, phàm là người phương xa đi ngang qua thì nên lưu ý điều gì để tránh phạm phải sai lầm. Ta thầm ghi nhớ, tự nhủ sau này nếu có cơ hội đi đến những vùng đất xa lạ khác, việc đầu tiên cần làm chính là bỏ tiền thuê một người dân bản địa dắt đường để hỏi han trước cho tường tận. Ta không có ý định muốn soi mói hay dò xét đời tư của người khác, chỉ là muốn bản thân biết nhiều hơn một chút, thấu hiểu thêm một tẹo, ngày qua ngày, năm này tháng nọ tích cóp lại ... Những gì ta tự mắt chứng kiến, tự tai lắng nghe được dọc đường đi sẽ trở thành vốn sống phong phú, bồi đắp cho cuộc đời của ta thêm phần đặc sắc. Để sau này khi tuổi xế chiều gõ cửa, chân yếu tay mềm không thể bước chân ra ngoài được nữa, chỉ cần tựa lưng vào ghế mà lật giở lại những thước ký ức tươi đẹp này cũng đã là quá đủ cho một đời người rồi .
Thế nhưng, vào lúc nửa đêm hôm đó, khi ta đang chìm sâu vào giấc ngủ mơ màng, một chuỗi âm thanh kìm nén, đầy thống khổ và đứt quãng bỗng chốc từ phía gối đầu bên cạnh truyền lại , đ.á.n.h động vào màng nhĩ của ta .
Ta giật mình chớp chớp mắt, lập tức nhỏm dậy ngồi bật trên giường lớn.
“Tam gia? Tam gia ơi, có phải chàng lại bị cơn đau hành hạ rồi không ?” Ta lo lắng hỏi dồn dập vào khoảng không tăm tối.
Cố Thừa Ngôn c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau, khó nhọc cất tiếng: “Ta lại phát bệnh rồi , đôi chân đau đớn vô cùng.”
Ta hốt hoảng nhỏm dậy, vội vàng xuống giường thắp đèn dầu, rồi gọi Tứ Nguyệt mau chân đi tìm Thanh Việt qua đây. Ta đỡ Cố Thừa Ngôn ngồi tựa vào thành giường, tự tay vén chăn nệm lên, định xắn ống quần của chàng để kiểm tra vết thương.
Chàng bất ngờ đưa tay giữ c.h.ặ.t lấy tay ta .
“Du Vãn, cứ để Thanh Việt làm là được rồi .”
Chàng là nam t.ử,
ta
là nữ t.ử,
người
xưa vẫn thường dạy nam nữ thụ thụ bất
thân
. Thế nhưng
chàng
lại
quên mất một điều,
chàng
là phu quân của
ta
, còn
ta
đã
là thê t.ử của
chàng
rồi
cơ mà.
Ta kiên quyết gạt tay chàng ra rồi vén ống quần chàng lên. Đôi chân ấy vì lâu ngày không thể đi lại , cơ bắp đã héo rút, gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương. Khi bàn tay ta vừa chạm vào làn da của chàng , cả hai chúng ta đều không hẹn mà cùng xuýt xoa lên một tiếng.
“Lạnh quá!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-van-mo-thua-ngon-yukx/chuong-17.html.]
“...” Cố Thừa Ngôn khẽ run lên, rồi nhìn ta , ngập ngừng bảo: “Du Vãn, nàng... nàng cứ đặt tay ở đó đi .”
“Dạ?” Ta tuy ngơ ngác không hiểu vì sao , nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời làm theo.
Ta áp cả hai lòng bàn tay mình lên chân chàng . Cố Thừa Ngôn ngay từ đầu còn cố c.ắ.n răng chịu đựng, nhưng chỉ lát sau , các cơ trên gương mặt chàng bắt đầu vặn vẹo vì đau đớn, trên trán cũng rịn ra một tầng mồ hôi hột.
“Tam gia?” Ta lo lắng khẽ gọi.
Thư Sách
“Đôi chân này của ta kể từ ngày trúng độc đến nay chưa từng cảm nhận được chút hơi ấm nào cả. Ban đầu thì lạnh buốt đến thấu xương, về sau thì tê dại, đau nhức khôn nguôi. Thế nhưng khi bàn tay của nàng áp vào , ta lại mơ hồ cảm nhận được một luồng nhiệt lượng ấm áp truyền sang.”
Hóa ra là như vậy sao ? Chuyện này thì có gì khó khăn cơ chứ.
Một lát sau , Thanh Việt bưng t.h.u.ố.c vào hầu hạ Cố Thừa Ngôn uống xong, sắc mặt chàng trông đã dịu đi rất nhiều. Chàng liền bảo Tứ Nguyệt và Thanh Việt lui ra ngoài phòng để đi ngủ, rồi quay sang giục ta mau mau nằm xuống nghỉ ngơi.
Ta vâng dạ một tiếng, leo trở lại lên chiếc giường lớn. Ta ôm chiếc gối đầu chuyển sang nằm ở phía cuối giường, chui tọt vào trong ổ chăn rồi kéo đôi chân lạnh ngắt của Cố Thừa Ngôn vào lòng, vén áo ôm c.h.ặ.t lấy để sưởi ấm cho chàng .
Cố Thừa Ngôn giật mình , hoảng hốt kêu lên: “Du Vãn, nàng... nàng đang làm cái gì vậy ?”
“Ta đang ủ chân cho chàng mà.”
“Nàng... nàng thật là...”
“Chàng mau nhắm mắt ngủ đi , ta buồn ngủ c.h.ế.t mất rồi đây này .” Ta lầm bầm cằn nhằn.
Ngày thường vào giờ này ta đã sớm chìm vào mộng đẹp từ lâu rồi , đêm nay vì chàng phát bệnh mà ta phải nhỏm dậy bận rộn suốt nửa đêm, làm lỡ dở cả giấc ngủ của ta . Ôm một đôi chân lạnh ngắt như hai tảng băng thế này , ban đầu quả thực có chút khó chịu, thế nhưng khi đôi chân chàng dần dần ấm lên, ta cũng nhanh ch.óng chìm sâu vào giấc ngủ ngon.
Giữa đêm, Cố Thừa Ngôn có vài lần định rụt chân về vì sợ làm ta thức giấc, nhưng ta trong cơn mơ màng cảm nhận được liền càng siết c.h.ặ.t đôi chân chàng vào lòng hơn, rồi lại tiếp tục ngủ say sưa.
Cho đến khi trời hửng sáng, Cố Thừa Ngôn vẫn còn đang ngủ say. Điều này đúng là hiếm thấy vô cùng. Ngày thường chàng luôn là người thức dậy sớm hơn ta rất nhiều, không ngờ hôm nay chàng lại cũng biết ngủ nướng giống ta . Dù sao buổi sáng cũng chẳng có việc gì hệ trọng, ta bèn kéo chăn nhắm mắt ngủ thêm một giấc nữa cho đã đời.
Đến khi ta tỉnh dậy một lần nữa thì mặt trời đã lên cao quá ngọn cây rồi . Cố Thừa Ngôn đã thức dậy từ lúc nào, đang một mình lặng lẽ ngồi bày trận cờ, nhìn thấy ta mở mắt ra , chàng có vẻ ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
“Đêm qua tam gia ngủ có ngon giấc không ?” Ta dụi mắt hỏi.
“Du Vãn, ta ... hai chúng ta ...”
“Chúng ta làm sao cơ ạ? Tam gia chàng đừng có lại mở lời giảng giải đạo lý lớn với ta nhé, ta không hiểu nổi mà cũng chẳng thèm nghe đâu . Chàng chỉ cần thành thật trả lời ta , đêm qua có ta ôm chân sưởi ấm cho, chàng có thấy dễ chịu không ? Ngủ có được an giấc không ?”
“Thế nhưng mà…” Chàng ngập ngừng.
“Thoải mái an lòng là được rồi , làm gì mà có nhiều cái thế nhưng như vậy chứ. Chàng là tướng công của ta , ta làm những việc này cho chàng chẳng phải là điều hiển nhiên, bổn phận của người làm thê t.ử sao ?”
Cố Thừa Ngôn trầm mặc một hồi lâu, rồi bất ngờ buông một câu trầm thấp: “Sau này ... nàng còn phải gả cho người khác nữa cơ mà.”
“Gả chồng? Ta còn gả cho ai được nữa chứ? Đã được chung sống bên cạnh một người tốt như tam gia rồi , sau này còn có gã nam nhân nào có thể lọt vào mắt ta được nữa đây? Ai có thể đối xử thật lòng thật dạ , nuông chiều ta như tam gia được cơ chứ?”
Ở Cố gia này , ta không cần phải vất vả hầu hạ cha mẹ chồng, chẳng cần phải đau đầu tìm cách chung đụng, lấy lòng các nàng chị em dâu, lại càng không phải đối mặt với những lo toan, vụn vặt của cuộc sống mưu sinh. Mỗi ngày ta chỉ việc vui vẻ đọc sách học chữ, sống cuộc đời tự do tự tại, cơm no áo ấm, chẳng cần lo lắng đến chuyện kế sinh nhai hay ba bữa cơm hằng ngày. Đã quen sống những ngày tháng an nhàn, hạnh phúc như thế này rồi , thử hỏi có người nữ t.ử nào lại dại dột muốn đi gả cho kẻ khác để rồi phải vất vả hầu hạ gia đình chồng, nhìn sắc mặt người khác mà sống cơ chứ? Ta dẫu sao cũng không nguyện ý.
Chaporia
Bình Luận (0)