Gió Xuân Thổi Qua/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kiếm được quá ít tiền, ba người chúng ta hoàn toàn đang sống cảnh bữa nay lo bữa mai.

Trước lúc Bùi Nhị lang đi .

Chàng có nói quân lương sẽ được gửi về định kỳ hai tháng một lần .

Ta hổ thẹn với chàng .

Vì lúc đi , chàng để lại toàn bộ tiền bạc trong người , còn chắp tay gửi gắm:

“Tiểu muội và Thái mẫu, đành nhờ tẩu tẩu ở nhà chăm sóc.”

Giọng Nhị lang khi ấy vô cùng nghiêm túc.

Trước nay chàng chưa bao giờ gọi ta là tẩu tẩu.

Lúc đó, ta kích động đến mức mặt đỏ bừng.

Đè nén vẻ ngượng ngùng rồi đáp lễ cũng nghiêm túc không kém:

“Ta nhất định không phụ sự gửi gắm của Nhị thúc.”

Vậy mà xem, chàng vừa đi chân trước .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta đã để muội muội và Thái mẫu của chàng uống gió Tây Bắc rồi .

Càng hổ thẹn, lòng càng bất an.

Hôm sau , trời chưa hửng sáng, ta đã dậy đi lên huyện thành.

Hôm đó vận may không tốt , chẳng tìm được việc gì.

Mãi đến gần trưa, mới thấy một tiệm sách đang tuyển người chép sách.

Chép mười tờ mới được một văn tiền.

Nhưng chủ tiệm bảo yêu cầu không cao, chỉ cần chữ viết ngay ngắn là được .

Lòng ta khấp khởi, dù biết bụng mình chẳng có bao nhiêu chữ nghĩa.

Nhưng vẫn đ.á.n.h liều thử xem sao .

Trong quán chật ních hơn chục người đang vùi đầu chép.

Chỉ có mình ta là ngồi vò đầu bứt tai.

Ta đã quá tự tin vào bản thân .

Tuy Đại lang từng dạy ta chữ nghĩa, nhưng nét chữ ta viết vẫn xiêu vẹo.

Gặp những chữ khó lại càng lúng túng, chẳng biết viết thế nào.

Bên cạnh ta , một thanh niên mặc áo vải nâu đang chép rất chăm chú.

Ta liếc nhìn , nét chữ của hắn  giống hệt Đại lang, bay bổng như nước chảy mây trôi.

Ta thở dài:

“Chữ chàng đẹp thật đấy.”

Thanh niên ngẩng đầu nhìn ta .

Bốn mắt chạm nhau , mặt hắn  lập tức đỏ bừng.

Ta nhận ra hành động của mình quá đường đột, vội nói :

“Xin lỗi , ta không cố ý. Chỉ là muốn hỏi chữ này đọc là gì?”

Ta chỉ vào một chữ trên tờ mẫu, hắn  ngẩn người rồi đáp:

“Đây là chữ ‘xung’, trong câu ‘hộc phi cử vạn dặm, nhất phi xung hạo thương’, nghĩa là bay v.út lên.”

Giọng hắn thanh mảnh, nghe rất dễ chịu.

Ta lại hỏi: “Sao ai cũng chép cùng một nội dung thế, tiệm sách cần nhiều đến vậy sao ?”

Hắn  nhìn quanh rồi hạ giọng:

“Đây là tập thơ mới của Khang vương điện hạ, đang thịnh hành ở kinh thành. Các châu phủ tranh nhau chép lại để lấy lòng điện hạ. Cô nương cứ yên tâm chép, chữ xấu một chút cũng không sao , tiệm sách chỉ làm bộ cho quận Thao Châu xem thôi, thực ra chẳng bán được bao nhiêu đâu .”

“Ồ, thế thì tốt rồi .”

Ta yên tâm ngồi xuống, cười với hắn :

“Đa tạ.”

Thanh niên này da mặt mỏng, vội đáp:

“Cô nương đừng khách khí.”

Ta vốn không có duyên kiếm tiền kiểu này .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-xuan-thoi-qua/chuong-5.html.]

Người ta múa b.út thành văn, còn ta chép mãi mới đến tờ thứ năm.

Cuối cùng bụng cũng đói đến kêu òng ọc.

Tiệm sách vốn yên tĩnh, tiếng kêu ấy khá lớn.

Ta chẳng dám ngẩng đầu, đành giả vờ trấn định chép tiếp.

Một lát sau , bên cạnh thò ra một bàn tay.

Trên chiếc khăn sạch sẽ gói một chiếc bánh hấp.

Là anh chàng thư sinh kia .

Ta ngước nhìn , hắn   nói :

“Nếu cô nương không chê, có thể ăn tạm.”

Đói đến thế rồi , ai còn từ chối nữa.

Mặt ta đỏ bừng, nhưng cái đói chiến thắng sự ngại ngùng.

Ta cầm lấy chiếc bánh ngô:

“Cảm ơn, ta đói quá nên không khách khí nữa.”

Ngày hôm đó, chưởng quầy tiệm sách nhìn mười tờ giấy ta chép xong.

Khóe miệng giật giật, miễn cưỡng đưa cho ta đúng một văn tiền.

Để kiếm được một văn tiền ấy , không chỉ miệng ta run mà cả cổ tay cũng mỏi nhừ.

Cố gắng cầm cự thêm nửa tháng nữa, chắc là Bùi Nhị lang sẽ gửi tiền về.

Chàng đi tòng quân ở biên cương, thuộc hàng binh dịch trung bình.

Một ngày có bảy mươi văn, một tháng quân lương là hai lượng một tiền.

Nghĩ đến đó, ta tới nha môn huyện.

Mặt dày vay nha dịch Triệu đại thúc một quan tiền.

“Ta nể tình cha chồng ngươi đã mất mới cho vay đấy, phải nhớ mà trả, ta cũng chẳng dư dả gì, nhà còn đứa con gái què chân đây.”

“Triệu thúc yên tâm, ta nhất định sẽ trả, Tiết Ngọc này luôn giữ chữ tín.”

Lại qua hơn hai mươi ngày, Bùi Nhị lang cuối cùng cũng gửi về bốn lượng bạc.

Cầm những đồng bạc từ tay lính trạm dịch, nước mắt ta suýt rơi.

Ta mua một con gà nướng và một ít thịt kho trên huyện, mang về thái ra bày đĩa.

Lúc ăn, Tiểu Đào khóc nức nở:

“Trời ơi, ngon quá! Lưỡi ta muốn bay mất rồi ! Cảm ơn nhị ca! Cảm ơn tổ tông mười tám đời nhà huynh ấy !”

Có tiền trong tay, ta không lên huyện tìm việc nữa mà bắt đầu mày mò chiếc cối xay đá cũ ở góc sân.

Lúc thím Bùi còn sống, ta đã nghe bà nhắc nhiều về nghề làm tào phớ.

Ngâm đậu bằng nước giếng, xay đậu thành nước cốt.

Dùng vải lọc kỹ, đun lửa lớn rồi hạ lửa nhỏ.

Canh chừng cho tới khi váng đậu vừa kết lại .

Thạch cao ngâm chín thành phấn, pha nước khuấy đều rồi đổ vào vại sành…

Hẻm Sư T.ử ở huyện thành là nơi sầm uất nhất.

Ngày đi chép sách vay tiền Triệu đại thúc, ta đã khóc suốt đường về.

Đồng tiền kiếm được quá gian nan, áp lực đè nặng khiến ta nghi ngờ bản thân vô dụng.

Khi nảy ra ý định bán tào phớ.

Ta lập tức bắt tay vào làm vì dụng cụ nhà họ Bùi vẫn còn đủ cả.

Thím Bùi từng dặn, làm tào phớ nhìn đơn giản nhưng muốn làm ra loại trắng mịn.

Kèm nước dùng đúng điệu thì mỗi bước đều phải cầu kỳ.

Khi lần đầu làm ra tào phớ, Tiểu Đào còn kích động hơn ta :

“Tẩu t.ử! Tẩu t.ử! Tỷ giỏi quá, sao cái gì tỷ cũng làm được vậy !”

Nhưng con bé chỉ hào hứng được hai ngày.

Nhìn ta dậy từ lúc trời chưa sáng để xay đậu, lại càu nhàu:

“Nhị ca gửi tiền về rồi , tằn tiện một chút là đủ ăn, sao phải vất vả thế làm gì.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...