Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Không thể cứ trông chờ mãi vào nhị ca muội được . Đệ ấy ở ngoài quân ngũ, tiền bạc dư dả thì mới tốt , chứ gửi hết về thì đệ ấy lấy gì mà tiêu pha. Người sống một đời, vừa phải giải quyết cái ăn cái mặc, vừa phải tích cóp để cuộc sống tốt đẹp hơn, thì lòng mới an tâm được .”
“Tẩu t.ử, tỷ tích cóp tiền để làm gì?”
“Nhiều lắm chứ. Ta muốn cho muội đi học, may cho muội và Thái mẫu quần áo mới, ngày nào cũng cho ăn gà nướng với thịt kho.”
Ta đếm đầu ngón tay kể cho con bé nghe :
“Người ta phải nhìn lên mà sống, nếu làm được những điều đó, sau này ta còn muốn tích cóp của hồi môn cho con nữa.”
“Tại sao lại tích cóp cho muội , sao tỷ không tự tích cóp cho mình ?”
“Ta gả cho đại ca muội rồi , ta là tẩu t.ử của muội mà.”
“Thế sao không tích cóp cho nhị ca? Huynh ấy lớn tuổi hơn muội , phải tích cóp cho huynh ấy trước chứ.”
“... Với bản lĩnh của nhị ca muội , chắc đệ ấy chẳng cần chúng ta tích cóp đâu .”
“Tại sao ? Huynh ấy lợi hại lắm sao ?”
“Lợi hại chứ, ta tin tương lai đệ ấy sẽ làm nên trò trống, biết đâu còn làm đại tướng quân.”
Ta vừa xay đậu vừa cười nói .
Bùi Tiểu Đào suy nghĩ một lát rồi hỏi:
“Thế còn muội ? Tỷ thấy tương lai muội làm được gì?”
“Muội á, biết đâu lại được vào triều, làm nữ quan giống như Tần Lương Ngọc vậy .”
“Muội lợi hại vậy sao ?”
“ Đúng , muội cực kỳ lợi hại, cực kỳ có tiền đồ.”
Nói nhiều thành quen, đến ta cũng nghiêm túc:
“Đến lúc đó muội ở kinh thành có biệt thự, đừng quên đón tẩu t.ử qua hưởng phúc. Ta cũng xin tí ánh sáng từ con, tìm bảy tám cô nha hoàn hầu hạ.”
“Muội tìm cho tỷ một trăm người !”
Bùi Tiểu Đào phấn chấn, rạng rỡ chạy đến phụ giúp:
“Tẩu t.ử, mau mau tích cóp tiền đi .”
Vài ngày sau , khi tay nghề đã khá ổn .
Ta đựng hai bát tào phớ vào rổ, đi xe lừa đến nhà Triệu đại thúc.
Vừa trả tiền, vừa bày tỏ ý định mở quán, rồi nhờ ông nếm thử.
Kết quả ông lắc đầu:
“Tào phớ mịn thật, nhưng hương vị còn kém xa tay nghề công công ngươi.”
Ta sững sờ, chẳng hiểu mình sai ở đâu .
Triệu đại thúc nói :
“Tào phớ nhà họ Bùi có hương vị độc nhất vô nhị. Hồi xưa tiểu nhị của công công ngươi học lỏm, mở quán được một năm cũng phải đóng cửa. Người Vân An đều đã ăn quen tay nghề công công ngươi, khẩu vị khó chiều lắm. Ở hẻm Sư T.ử không phải chưa từng có người bán, nhưng làm gì có ai trụ được . Một bát mì mười lăm văn, một bát tào phớ đòi hai mươi văn, họ thà đi ăn mì còn hơn. Giá đậu nành ở đó, bán rẻ thì không có lãi, mà bán hai mươi văn thì phải đủ ngon, đó là lý do quán nhà họ Bùi hồi xưa mới làm ăn phát đạt.”
Dù chưa kịp ra trận đã thất bại, nhưng ta không từ bỏ.
Hôm sau , ta mang Tiểu Đào đến nhà họ Chu ở thôn Tây Sơn.
Nếu còn ai biết làm tào phớ của nhà họ Bùi.
Thì chắc chắn chỉ
có
Bùi Mai.
Ngờ đâu chúng ta bị chặn ngoài cửa.
Ngay cả mặt Bùi Mai cũng không thấy.
Tiểu Đào tức giận:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-xuan-thoi-qua/chuong-6.html.]
“Keo kiệt! Keo kiệt! Chẳng qua cầm của tỷ ta vài cái bánh thôi mà!”
“... Vài lần ? Ta không phải đã bảo muội không được đến đó nữa sao ?”
“Thì muội cứ đến, vừa ăn vừa lấy. Lần cuối cùng còn bị lão phu nhân của tỷ ta nhìn thấy. Tỷ không biết bà ta nhìn mặt mũi khó coi thế nào đâu , muội còn hỏi thật lòng xem có phải bà ta bị bệnh không nữa.”
“...”
Vì hành động của Bùi Tiểu Đào.
Bùi Mai không ra mặt.
Chỉ phái nha hoàn mắt để trên trán ra quát tháo:
“Đừng có như miếng cao dán da ch.ó bám lấy nhà chúng ta nữa. Nãi nãi nhà ta nói , bí phương gì đó bà ấy không biết , mà có biết cũng chẳng cho kẻ ngoại đạo như các ngươi. Ai mà thèm làm ăn chung với các ngươi, buồn cười c.h.ế.t mất! Biết nãi nãi nhà ta thân phận gì không ? Cút ngay!”
Nha hoàn vừa dứt lời, Bùi Tiểu Đào ngơ ngác:
“Ai c.h.ế.t cơ?”
“Ai c.h.ế.t cái gì? Mày nói bậy gì đó!”
Nha hoàn hung dữ.
“Chẳng phải chị bảo 'buồn cười c.h.ế.t người ' à ? Tỷ tỷ ta ở trong nhà này , ta không được hỏi sao ? Còn nữa, tỷ đừng dùng lỗ mũi mà nhìn ta ! Lỗ mũi chị to quá, ta sợ!”
Bùi Tiểu Đào chỉ tay vào mũi nó, khí thế còn hung dữ hơn cả kẻ đối diện.
Ta xách cổ áo lôi nàng đi .
Còn nàng thì lão đại không vui, quay sang nha hoàn kia kêu lên:
"Cái mũi của ngươi hình như bị lệch đấy, nhớ tìm đại phu mà xem đi , vốn dĩ đã xấu xí rồi ..."
Dự định làm ăn của ta tạm thời gác lại .
Tinh thần cũng sa sút mất mấy ngày.
Cho đến hôm nay, A Hương, con gái Triệu đại thúc, tìm đến Bùi gia.
Nàng ngồi xe lừa từ huyện thành tới.
Còn mang cho chúng ta ít hạt mè tô của tiệm Ngũ Hương Trai.
Ta có chút ngạc nhiên, bởi vì nàng hành động không tiện, là người bị què.
A Hương là một cô nương thanh tú, tính tình trầm mặc ít nói .
Ngày trước khi đến nhà Triệu đại thúc trả tiền.
Ta tuy có gặp nhưng cũng chỉ là sơ giao, chẳng mấy khi trò chuyện.
Theo lời Triệu đại thúc kể, từ khi nàng lên mười một tuổi bị ngã què chân trái.
Nàng rất ít khi ra ngoài, cũng chẳng muốn giao tiếp với ai.
Nay nàng chủ động tìm đến, giọng nói cũng thẳng thắn:
"Ngày đó ta nghe được hết lời của ngươi và phụ thân ta . Ngươi định từ bỏ à ? Không định mở cửa hàng bán tào phớ nữa sao ?"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta vội xua tay.
Kể lại tình cảnh hiện tại cho nàng nghe .
Nàng nói :
"Sao ngươi không hỏi Nhị lang? Có lẽ đại cô tỷ của ngươi thực sự không biết . Bùi bá bá là người làm ăn, cả đời vất vả, loại bí phương này chắc chắn chỉ truyền cho con trai, vì con gái rồi cũng phải gả đi ."
Ta sững sờ, chưa từng nghĩ đến khía cạnh này , rồi lại chần chừ:
"Nhị thúc chưa chắc đã biết , chàng đi lính từ khi còn nhỏ..."
"Không hỏi thì sao biết được ? Thử hỏi một câu đi ."
Chaporia
Bình Luận (0)