Gió Xuân Thổi Qua/Chương 9C. 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau bữa cơm, đám thuộc hạ của Bùi Nhị lang chia nhau đi nơi khác, có bốn người ở lại huyện Vân An.

Bùi Nhị lang nói , bốn người này là thân cô thế cô, trong nhà không còn người thân .

Dù được Thánh thượng cho phép về quê thăm người cũng chẳng biết đi đâu , nên đành theo chàng về đây.

Ta bảo: "Tin tức thăm người thân vừa tới, ta sẽ tranh thủ về thôn Đại Miếu dọn dẹp lại nhà cửa, cứ để họ ở lại đó, còn ta và Tiểu Đào, Thái mẫu đã dọn tới quán ở rồi , nhà cửa chắc chắn đủ chỗ."

Bùi Nhị lang "Ừ" một tiếng:

"Ta biết rồi , ngươi yên tâm, dù không có chỗ ở thì họ cũng tự biết liệu cơm gắp mắm."

Vài ngày sau , thấy bốn người này tụ tập ở quán trà hẻm Sư Tử.

Ta mới hiểu ý.

Vì chân Thái mẫu đi lại khó khăn.

Gian phòng chứa đồ hậu viện đã được dọn sạch cho bà ở.

Lầu hai có hai gian phòng, trước kia là của ta và Tiểu Đào.

Từ năm ngoái, Thái mẫu ốm một trận, ta bận rộn từ sớm.

Tiểu Đào vì thương ta vất vả nên dọn xuống lầu ở cùng bà.

Gian phòng trên lầu kia giờ chỉ còn để đồ đạc linh tinh.

Thỉnh thoảng ta lại ngồi đó khâu vá.

Ta vốn không định cho Bùi Nhị lang ở lại quán vì bất tiện.

Nhưng đệ ấy  dường như cũng chẳng có ý định về thôn Đại Miếu.

Ngày đệ ấy  dẫn thuộc hạ về thôn, lúc đi chàng bảo:

"Ta đi một chút rồi về."

Ta ngỡ ngàng, chẳng lẽ đệ ấy   không ở đó?

Nghĩ lại ,  vừa về nhà, chưa kịp chào hỏi Thái mẫu và Tiểu Đào.

Chắc là muốn về xem người thân một chút nên ta cũng không để tâm.

Cho đến khi Bùi Nhị lang về, Tiểu Đào đi học về, phấn khích lao vào quán, nhảy cẫng lên:

"Nhị ca! Nhị ca! Nghe nói huynh là đại tướng quân rồi , tẩu t.ử không lừa muội , tỷ ấy bảo huynh rất lợi hại mà!"

Ta đang dọn bàn, nghe thế thì vô thức nhìn Bùi Nhị lang.

Thấy đệ ấy  cũng đang nhìn mình , khiến ta luống cuống.

Trái lại , đệ ấy  vẫn bình thản, khẽ nhếch môi cười .

Tiểu Đào chưa vui được bao lâu thì bị Bùi Nhị lang kiểm tra bài vở, nào là kinh, sử, t.ử, tập, rồi cả văn bát cổ.

Tiểu Đào lắp bắp trả lời, vẻ mặt khổ sở:

"Nhị ca, sao huynh cũng biết mấy thứ này ? Chẳng lẽ trong quân cũng phải đọc sách sao ?"

"Tất nhiên rồi , kẻ hiếu học trong doanh trại đều được quân sư giảng bài, nếu không biết chữ thì sao đọc hiểu binh thư, sơ đồ trận pháp?"

Giọng Bùi Nhị lang trầm lạnh.

Có vẻ không hài lòng với câu trả lời của Tiểu Đào.

Tiểu Đào nhanh trí, vội nịnh nọt:

"Nhị ca vất vả rồi , huynh mau lên nghỉ ngơi đi , để muội đem quần áo đi giặt giúp."

Nói rồi , kéo hắn  lên lầu.

Tim ta đập thình thịch, vội đuổi theo:

"Nhị thúc... định ở lại quán sao ?"

Tiểu Đào quay đầu lại :

"Chứ sao nữa, trên lầu chẳng phải còn phòng trống sao ?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Bùi Nhị lang nhìn ta :

"Tẩu tẩu không chuẩn bị phòng cho ta sao ?"

Gương mặt hắn  lạnh lùng.

Giọng nói trầm thấp phảng phất vẻ không vui khiến ta cứng đờ:

"Sao có thể chứ, ta cứ tưởng Nhị thúc muốn ở cùng Hàn tiểu tướng."

Bùi Nhị lang lúc này mới dịu đi :

"Ở cùng họ làm gì, về nhà thì tất nhiên phải ở cùng người nhà."

Ta sững sờ, cảm giác người đứng trước mặt không giống Bùi Nhị lang ba năm trước .

Nhưng lại thấy đây mới chính là hắn .

Vì chột dạ , ta dẫn đệ ấy  lên phòng mình .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-xuan-thoi-qua/chuong-9.html.]

Gian phòng sạch sẽ, chăn đệm đều mới giặt.

Nhưng phảng phất mùi dầu hoa quế, chăn thêu đầy hoa mẫu đơn, màn hồng rực rỡ, nhìn vừa sến súa vừa nồng đượm.

Ta ngượng ngùng nói :

"Trong nhà toàn nữ nhi, nên bố trí hơi ..."

"Không sao ."

Bùi Nhị lang không để tâm, tháo kiếm để lên bàn rồi cởi áo giáp.

Ta vội tiến lên nhận lấy.

Đệ ấy  mặc bên trong chiếc áo da cừu màu xanh lơ, cổ áo lót lông dày dặn, là chiếc ta làm cho đệ ấy  năm ngoái.

Ta chỉ vào đôi ủng:

"Nhị thúc cởi giày ra , ta đem phơi, đệ  cứ nghỉ ngơi đi , tối ta nấu nước cho đệ  tắm. Ta còn làm cho đệ  một chiếc áo da cừu mới, chỉ còn thiếu viền, lát nữa làm xong là đệ  mặc được ngay."

Bùi Nhị lang "Ừ" một tiếng.

Ta cầm áo giáp và giày, hỏi thêm:

"Lần này Nhị thúc ở nhà được bao lâu?"

"Hơn tháng."

"Sau đó lại về biên quan sao ?"

"Không, ta về nhậm chức ở Trường An doanh tại kinh thành."

Ta thầm kinh ngạc.

Trường An doanh là nơi thiên t.ử ngự trị, hắn  thăng tiến thật nhanh.

"Thật tốt , nghe nói kinh thành phồn hoa lắm, lụa là gấm vóc nhiều vô kể..."

"Đợi thu xếp ổn thỏa, ta sẽ đón các người qua."

Bùi Nhị lang tâm trạng có vẻ tốt , khẽ cười .

Ta sững sờ, trong lòng thở dài.

Hắn đón Tiểu Đào và Thái mẫu thì được , còn ta thì thôi.

Dù ta vẫn là quả tẩu của đệ ấy , có thể qua đó hưởng phúc.

Nhưng ta không định thủ tiết cả đời nơi nhà họ Bùi.

Duyên phận giữa người với người vốn đã có số .

Ta vốn chỉ cầu ăn no mặc ấm, nay đã thực hiện được , ta cũng đã hai mươi rồi .

Ở tuổi này , ta bắt đầu tính toán cho nửa đời sau của mình .

Ta đã từng nghĩ tới việc tái giá, vì cũng đã gặp được một người khá tốt .

Đó là một tú tài họ Trần, thầy dạy ở trường của Tiểu Đào.

Cũng thật trùng hợp, chính là chàng thư sinh từng cho ta chiếc bánh hấp năm xưa.

Tú tài mồ côi cha mẹ , chỉ có một mình .

Hắn chuyên tâm thi cử nên chưa màng chuyện vợ con.

Ta nhớ ơn miếng bánh hấp năm xưa, lại biết hắn  đơn chiếc.

Nên thường nhờ Tiểu Đào mang thức ăn qua.

Hai năm trước hắn  thi hỏng, nản lòng thoái chí, ta từng khuyên nhủ hắn  hãy kiên trì.

Hắn rầu rĩ hỏi: "Ngươi thực sự tin ta thi đậu sao ?"

"Có thể chứ, người trẻ tuổi lại học vấn tốt , chắc chắn sẽ đỗ đạt."

"Thực ra hôm thi hương ta bị ốm, nếu không chắc đã đỗ rồi ."

Tú tài đỏ hoe mắt.

Ta nói : "Vậy nên phải nỗ lực đọc sách, cũng phải ăn uống t.ử tế, cái gì là của ngươi thì cuối cùng cũng sẽ là của ngươi."

"Ngọc Nương, ta sẽ cố, lần sau đỗ cử nhân, nàng... nàng có thể nhìn đến ta không ?"

"Xem ngươi cái gì?"

"Ta... ta muốn cưới nàng làm vợ, nhưng giờ thì chưa được , nhà ta chỉ có bốn bức tường..."

"Ta là quả phụ."

"Ta không để tâm, Ngọc Nương, ta thực sự không để tâm. Ta mến nàng nên mới muốn cưới, chẳng liên quan gì đến chuyện nàng là quả phụ cả."

Ta cười nói : "Được rồi , ngươi cứ tập trung thi cử đi , khi nào đỗ đạt rồi hãy hay ."

Đối với tú tài, ta thực sự có ấn tượng rất tốt .

Sau khi Bùi Nhị lang trở về.

Quán tào phớ vốn đã đắt hàng nay lại càng đông khách.

Huyện thừa tới ăn, rồi đến cả phủ doãn cũng ghé qua.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...