Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lúc ấy ta mới biết , trong chiến dịch biên cương.
Bùi giáo úy đã lập công lớn khi dẫn đầu một ngàn binh mã, đ.á.n.h bại kẻ địch và giành lại huyện Võ Tì.
Sau đó, Bùi Nhị lang dẫn quân tập kích phía sau địch.
Bắt sống hàng ngàn đàn bà, trẻ con người Hồ.
Lúc ấy , có người đề nghị giữ lại tù binh để uy h.i.ế.p các bộ tộc Hồ.
Kết quả, Bùi giáo úy chỉ nhàn nhạt đáp:
"Làm điều thừa."
Hàng ngàn phụ nữ và trẻ em bị tàn sát không chừa một ai, đốt sạch không dấu vết.
Khi lệnh ban ra , người người đều bàn tán Bùi giáo úy thủ đoạn tàn độc, m.á.u lạnh vô tình.
Tin truyền về kinh thành, văn quan đầy căm phẫn, cho rằng hành vi đó nào có khác gì man di?
Thiên t.ử đương thời là một vị minh quân, vốn có lòng nhân từ.
Hơn nữa, Đại Sở đối đãi với tù binh từ xưa đến nay luôn là c.h.é.m đầu chỉ huy chứ không g.i.ế.c hàng loạt, huống chi là phụ nữ và trẻ em.
Trong phút chốc, thanh danh Bùi giáo úy vang dội, khen chê lẫn lộn.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Mãi đến khi chiến dịch kết thúc.
Trấn Bắc tướng quân và lão Bình Tây Vương vào kinh nhận phong thưởng.
Thấy thiên t.ử ban thưởng cho tất cả mọi người .
Riêng Bùi giáo úy lại không được nhắc tới, họ mới lên tiếng nhắc nhở:
"Lúc trước thành Bình Thành thất thủ, bách tính huyện Võ Tì bị đồ sát, toàn bộ đều do binh lính biên quan thương xót một tên nhóc man di, cho hắn cơ hội đầu độc trong nước."
"Trên chiến trường mà nhân từ, chính là tự đưa cổ họng cho kẻ thù cắt. Ai dám chắc mấy ngàn phụ nữ, trẻ con kia không có kẻ lòng dạ khó lường?"
Không ai hiểu sự giảo hoạt và tàn độc của lũ man di hơn những người trở về từ biên ải.
Lão Bình Tây Vương nói rằng hoàng đế quý làm thiên t.ử.
Thì phải gánh vác trách nhiệm của thiên t.ử.
Hoàng đế lòng đầy áy náy, lập tức hạ chỉ phong Bùi giáo úy làm Võ Vệ Tướng quân, ban thưởng vô số .
Sau đó, hoàng đế tuyên chàng vào điện.
Muốn ban cho đệ ấy ân sủng lớn hơn, phong tặng cáo mệnh cho nữ quyến trong nhà.
Nữ quyến nhà họ Bùi, ngoài Thái mẫu tuổi già, thì chỉ còn lại người quả tẩu là ta .
Quả tẩu trong nhà lo liệu việc nhà, phụng dưỡng Thái mẫu, dạy dỗ tiểu cô, giữ gìn tiết hạnh, lễ nghĩa vẹn toàn , quả là tấm gương sáng.
Thiên t.ử hứng thú vô cùng, nào ngờ Bùi Nhị lang lại thẳng thừng từ chối.
Đệ ấy từ chối... thực sự là từ chối.
Có người kể lại rằng, hoàng đế hỏi Bùi tướng quân:
"Trẫm đã phong thưởng cho bao người từ biên quan về, sao ngươi lại chần chừ không chịu diện kiến, ngươi có điều gì mong muốn khác sao ?"
Bùi tướng quân đáp:
"Có, thần dự định cởi giáp quy điền, về nhà bán tào phớ."
Hoàng đế nghẹn lời, vì ngài cảm thấy vị Bùi Nhị lang này phong thái điềm tĩnh, thần sắc nghiêm túc.
Là thật sự chẳng mấy bận tâm đến phong thưởng của ngài.
Ở kinh thành, võ quan tam phẩm là chức vụ vô cùng quý giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-xuan-thoi-qua/chuong-10.html.]
Bùi Nhị lang từ khi về nhà chưa từng nghỉ ngơi.
Tiệc của huyện lệnh có thể từ chối.
Nhưng mặt mũi của quan tam phẩm phủ doãn và nhị phẩm vỗ đài thì không thể không nể.
Hơn nữa, nhìn thái độ của các vị quan lớn.
Ta biết tương lai của Bùi Nhị lang khó mà lường trước được .
Dự đoán này quả nhiên chuẩn xác.
Bởi sau đó Hàn tiểu tướng ghé quán, trong lúc trò chuyện đã vô tình tiết lộ:
Trấn Bắc tướng quân Phùng Kế Nho rất coi trọng Bùi Nhị lang, có ý muốn chiêu mộ làm con rể.
Phùng gia ở kinh thành là thế gia vọng tộc danh giá bậc nhất, hoàng thân quốc thích.
Phùng Kế Nho không chỉ là thân huynh của Phùng Quý phi.
Là cậu của Khang vương điện hạ, mà còn là cháu ngoại của Thái hậu nương nương.
Phùng gia có ba vị tiểu thư chưa gả.
Phùng tướng quân muốn gả con gái đích xuất cho Bùi Nhị lang, ý đồ ấy người ngoài nhìn qua cũng rõ.
Bùi tướng quân rồi sẽ là người đứng trên đỉnh vinh quang.
Ta không kìm được tò mò hỏi Hàn tiểu tướng:
"Vị Phùng tiểu thư kia là người thế nào?"
"Tiểu thư thế gia thì đương nhiên là tốt , chỉ là vì là con gái út được cưng chiều nên hơi kiêu ngạo, lòng dạ cũng cao."
Hàn tiểu tướng ngó quanh rồi thì thầm với ta :
" Nhưng tẩu tẩu yên tâm, trước mặt tướng quân nhà ta thì nàng chẳng kiêu ngạo nổi đâu . Lúc tướng quân mới đến Phùng gia, nàng định giở trò làm khó, ai ngờ tướng quân phớt lờ hoàn toàn . Trái lại , Phùng tiểu thư sau khi gặp mặt thì ngẩn ngơ, từ đó hiếm khi ra khỏi cửa, nghe đâu đang ở nhà thêu thùa dưỡng tính đấy."
Hàn tiểu tướng đắc ý, ta cũng gật đầu tán thành:
"Nhị thúc nhà ta xuất thân hàn môn, dù xứng với quý nữ thế gia, nhưng sợ rằng sẽ bị người khác khinh rẻ, như vậy là tốt nhất."
"Sao có thể chứ! Huynh ấy là Bùi Ý, là người dẫn ngàn quân vượt núi Hồn Hà, là người dám ra lệnh tàn sát hàng ngàn phụ nữ trẻ con man di, quyết đoán như thế, ai dám khinh thường?"
Phụ nữ chung quy vẫn là phụ nữ.
Dù biết Bùi Nhị lang ra lệnh tàn sát là đúng.
Nghe Hàn tiểu tướng nhắc lại , l.ồ.ng n.g.ự.c ta vẫn nghẹn ứ, lòng dạ rối bời.
Nhị thúc nhà họ Bùi, thật sự là kẻ tâm tàn nhẫn.
Thế nhưng, dù tâm có sắt đá đến đâu .
Đệ ấy vẫn là Nhị thúc nhà họ Bùi.
Trước khi đệ ấy thành thân , mọi sự vẫn cần quả tẩu này lo liệu.
Ví như lần này về nhà, ngoài bộ giáp và áo da cừu đang mặc.
Đệ ấy chẳng mang thêm lấy một bộ quần áo.
Khí hậu biên cương lạnh giá, nhưng kinh thành và Thao Châu không khắc nghiệt như thế.
Mặc áo da cừu vào buổi trưa là quá nóng.
Huống chi Bùi Ý giờ đây phải dự tiệc tùng của các quan lớn.
Vì thế, ta tranh thủ lúc rảnh rỗi ra tiệm vải.
Chọn vài thước lụa tốt , định may cho chàng hai bộ bào sam.
Trước kia toàn tự mình quyết định, giờ Bùi Ý đã về, đương nhiên phải hỏi ý kiến.
Chaporia
Bình Luận (0)