Ta và một thiếu niên lang đêm đêm triền miên trong mộng. Hắn cứ một câu "tỷ tỷ", hai câu "tỷ tỷ", gọi đến mức khiến xương cốt người ta cũng phải nhũn ra .

Sau này , ta tình cờ bắt gặp Lục Hoàng t.ử đang tắm trong Công chúa phủ.

Mắt đảo một vòng, ta định lăn ra ngất xỉu. Nhưng hắn lại một tay ôm lấy eo ta , cười đầy âm phong trận trận.

"Đêm qua rõ ràng tỷ tỷ còn cưỡi ngựa múa roi, sao hôm nay lại yếu ớt thế này ?"

Những hình ảnh hoang đường hiện về trong trí não, ta lập tức hết thấy ch.óng mặt ngay.

"Chắc là điện hạ nhận lầm người rồi ."

Hắn lại gạt lọn tóc của ta sang một bên, cười đầy mờ ám.

"Sau tai tỷ tỷ có một nốt ruồi son, đệ đệ đã hôn qua bao nhiêu lần rồi , sao có thể nhận lầm được ?"

1

Hơi nước mịt mù, bàn tay đang đẩy cửa của ta bỗng khựng lại .

Ta bị lạc đường trong Công chúa phủ, định bụng tìm đại một gian phòng nào đó để nghỉ chân, không ngờ bên trong lại có người .

Lúc này , trong phòng hiện ra một thiếu niên khôi ngô. Hắn để trần nửa thân trên , trên người vẫn còn mang theo hơi nước vừa mới tắm xong, những giọt nước men theo khối cơ bắp săn chắc không ngừng lăn xuống, biến mất sau lớp quần lót bằng lụa trắng. Nơi l.ồ.ng n.g.ự.c hắn có một vết sẹo cũ, tựa như vết tì vết trên miếng ngọc trắng.

Nghe thấy tiếng ta đẩy cửa, đôi mắt hoa đào kia hơi nheo lại , nhìn sang đầy sắc sảo.

Thế này ... thế này ... chẳng lẽ là nam sủng mà Vân Hoa Công chúa nuôi sao ?

Nhưng Công chúa và ta xưa nay vốn thân thiết, chưa từng nghe nói có chuyện này bao giờ!

Trông có vẻ quen mắt, không chắc chắn lắm, để ta nhìn kỹ lại xem.

Vừa nhìn , ta liền vội vàng quay lưng đi . Ta nhớ ra đây là ai rồi , đây chẳng phải là hoàng đệ ruột của Vân Hoa Công chúa, Lục Hoàng t.ử Lý Tầm Xuân sao !

Lý Tầm Xuân nhỏ hơn ta ba tuổi, lại thường xuyên theo ngoại tổ rèn luyện trên sa trường, thế nên trong ấn tượng của ta , hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ xinh xắn từng gặp qua vài lần . Ai ngờ khi gặp lại , lại là trong cảnh tượng thế này .

Ta vội vàng buông lại một câu "xin lỗi " rồi định nhấc chân rời đi .

Nhưng ngay khoảnh khắc sau , cánh cửa đã bị một cánh tay đóng sầm lại , tiện thể nhốt ta vào trong một không gian cực kỳ chật hẹp.

"Ta trông tỷ tỷ có vẻ quen mặt."

Lý Tầm Xuân mày kiếm mắt sáng, giọng nói cũng thanh thoát êm tai, chỉ là không hiểu sao nghe cứ thấy quen tai.

Cánh mũi ta lúc này tràn ngập hương thơm sau khi tắm của thiếu niên, chỉ cảm thấy ngượng ngùng vô cùng, một lòng muốn trốn ra ngoài, liền vội vã nói :

"Lục Hoàng t.ử điện hạ, ta là Tần Thanh Hà, từng gặp ngài vài lần . Hôm nay là ta mạo phạm, ngài... ngài hãy mặc quần áo vào trước đã , hôm khác ta sẽ tạ lỗi với điện hạ."

Ta đã nói rõ ràng như vậy , nếu hắn vẫn không buông ta ra thì thật quá vô lý.

Người phía sau quả nhiên có động tác, nhưng không phải rời đi như ta tưởng tượng.

Lọn tóc của ta bị chậm rãi gạt ra , hơi thở ấm áp của thiếu niên phả vào sau gáy, khiến ta rùng mình một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-roi-vao-mong-xuan-voi-hoang-tu-dien-ha/chuong-1.html.]

Hành động này quá đỗi mờ ám, tim ta thắt lại , dứt khoát định giả vờ ngất xỉu.

Thế nhưng người còn chưa kịp ngã xuống thì đã bị hắn ôm ngang thắt lưng.

Hắn khẽ cười một tiếng, nhưng nghe lại có chút âm u đáng sợ:

"Đêm qua rõ ràng tỷ tỷ còn cưỡi ngựa múa roi, sao hôm nay lại yếu ớt thế này ?"

2

Cưỡi, ngựa, múa, roi?

Bốn chữ đó như chiếc b.úa nặng nề, nện mạnh vào tim ta .

Từ ba năm trước , thỉnh thoảng ta lại rơi vào mộng cảnh, cùng một thiếu niên lang không nhìn rõ mặt làm chuyện mây mưa.

Ta chỉ biết thiếu niên lang ấy chắc là nhỏ tuổi hơn mình , trên n.g.ự.c có một vết sẹo, cứ mỗi tiếng "tỷ tỷ" lại khiến xương cốt người ta mềm nhũn. Nhưng hắn tên họ là chi, nhà ở phương nào, tướng mạo ra sao , ta hoàn toàn không biết .

Ngay đêm qua, thiếu niên lang ấy còn nằm trên giường, giữ lấy eo ta , khàn giọng thúc giục:

"Tỷ tỷ, nhanh hơn chút nữa!"

"Tỷ tỷ chỉ có bấy nhiêu sức thôi sao ?"

Vừa nói , hắn vừa nhét chiếc roi mềm tinh xảo vào lòng bàn tay ta .

"Tỷ tỷ, cưỡi ngựa sao có thể không có roi ngựa?"

Mồ hôi mịn lăn dài trên vùng bụng săn chắc khỏe khoắn, lại bị những đợt xao động kịch liệt làm cho tan tác. Cùng lúc tan tác theo còn có tiếng cười trêu chọc của thiếu niên và tiếng cầu xin ai oán của nữ t.ử...

Những hình ảnh hoang đường hiện về trong trí não, ta lập tức hết thấy ch.óng mặt, mà là sắp nổ tung đầu rồi .

Mặt ta nóng bừng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

"Chắc là điện hạ nhận lầm người rồi ."

"Vậy sao ?"

Lý Tầm Xuân khẽ thở dài, ngay khoảnh khắc sau , đôi môi ấm áp của hắn đặt lên cổ ta , c.ắ.n nhẹ một cái không nặng không nhẹ sau tai ta . Khi mở miệng lần nữa, tông giọng đã trở nên khàn đặc.

"Sau tai tỷ tỷ có một nốt ruồi son, đệ đệ đã hôn qua bao nhiêu lần rồi , sao có thể nhận lầm được ?"

3

Cái này thật sự là muốn mạng mà!

Ta tính hết mọi đường, lại không ngờ người trong mộng kia chính là Lý Tầm Xuân!

Lý Tầm Xuân là người thế nào chứ, là cục cưng của Thái hậu, là tiểu bá vương nổi danh thiên hạ. Dính dáng tới hắn chắc chắn không có chuyện gì tốt !

Nghĩ vậy , ta quyết tâm giả ngu đến cùng, nghiêm nghị đẩy hắn ra .

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

"Ta không hiểu điện hạ ngài đang nói gì, nhưng dù cao quý như ngài cũng không thể tùy tiện khinh bạc nữ t.ử như thế này !"

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...