Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi đẩy ta không hề nương tay, nhưng Lý Tầm Xuân chẳng hề nhúc nhích, ngược lại còn nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta vào lòng bàn tay hắn .
Hắn nhìn ta với ánh mắt long lanh, giọng điệu lại mang theo vài phần ấm ức:
"Sao tỷ tỷ lại nhẫn tâm như vậy , ăn sạch sành sanh ta rồi , giờ lại trở mặt không nhận người , chẳng lẽ định rũ bỏ trách nhiệm sao ?"
Ta nghe vậy , không thể tin nổi nhìn hắn .
Biết là Lý Tầm Xuân không nói lý, nhưng sao có thể vô lý đến mức này chứ?!
" Nhưng rõ ràng mỗi lần đều là..."
Nói được nửa chừng, đối diện với ánh mắt trêu chọc của Lý Tầm Xuân, ta đột ngột im bặt.
Đáng chế-t, suýt chút nữa là lỡ lời rồi !
Lý Tầm Xuân định mở miệng, cũng may lúc này bên ngoài vang lên tiếng thị nữ gọi ta . Không biết sức lực từ đâu tới, ta mạnh mẽ rút tay mình ra , đầu không dám ngoảnh lại mà đẩy cửa chạy ra ngoài.
Thị nữ thấy ta liền thở phào:
"Tần cô nương, hóa ra người ở đây, Công chúa mời người qua đó ạ."
Ta lúng túng vuốt lại tóc mai, gượng cười :
"Ừ, được , làm phiền ngươi dẫn đường."
Theo thị nữ đi một quãng xa, ta vẫn cảm thấy có một ánh mắt cực kỳ bá đạo đang đặt trên người mình , như hình với bóng.
4
Đi theo sau thị nữ, nhịp tim của ta mới dần bình ổn lại .
Hôm nay vốn là buổi tiệc do Vân Hoa Công chúa thiết đãi, nhưng ta vừa mới đến, Triệu Thiến Như vốn xưa nay không hợp với ta đã buông lời khiêu khích.
Nàng ta cứ một câu "đồ bệnh tật", hai câu nói xa nói gần bảo ta đừng làm mất hứng của mọi người , rõ ràng là vẫn còn thù hằn chuyện tháng trước ta cố ý giả vờ ngất, khiến nàng ta bị cha là Triệu Thượng thư ép đến phủ Thừa tướng tạ lỗi với ta , mất mặt không ít.
Không muốn tranh cãi với nàng ta , ta dứt khoát làm ra vẻ mặt sắp khóc đến nơi, đáng thương nói :
"Nếu Thiến Như muội muội đã không muốn nhìn thấy ta như vậy , xin mọi người hãy thay ta tạ tội với Công chúa, ta không ở đây làm chướng mắt muội muội nữa."
Nói xong, nước mắt cứ như chuỗi hạt đứt dây mà lã chã rơi xuống. Vừa vặn Vân Hoa Công chúa đi tới, thấy ta khóc , lập tức hỏi có chuyện gì.
Ta yếu ớt tựa vào lòng Vân Hoa, nghẹn ngào giải thích:
"Là tự Thanh Hà thấy trong người không khỏe, không liên quan đến Thiến Như muội muội , Công chúa người ngàn vạn lần đừng trách muội ấy ."
Vân Hoa lập tức nhìn Triệu Thiến Như đứng bên cạnh với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Triệu Thiến Như tức đến mức tóc dựng ngược cả lên, nhưng bị Công chúa nhìn như vậy , chỉ đành nghiến răng xin lỗi ta :
"Tần cô nương, là ta lỡ lời, ngươi đừng chấp nhặt với ta , mau đừng khóc nữa."
Ta lại nép sâu vào lòng Vân Hoa, không thèm để ý đến nàng ta , chỉ yếu ớt nói :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/ta-roi-vao-mong-xuan-voi-hoang-tu-dien-ha/chuong-2.html.]
"Công chúa, Thanh Hà hơi ch.óng mặt, muốn đi nghỉ một lát."
Vân Hoa liên thanh bảo được , liếc mắt nhìn Triệu Thiến Như một cái đầy nhẹ tênh, rồi đích thân dìu ta ra hậu viện.
Đến hậu viện, Vân Hoa sai người dâng cho ta không ít điểm tâm, lại dặn ta cứ nghỉ ngơi cho tốt , bản thân nàng ấy mới vội vã quay lại phía trước .
Ta ở lại một mình thấy buồn chán, liền muốn đi dạo quanh, ai ngờ dạo một hồi thì bị lạc đường. Vừa lạc đường là đ.â.m sầm ngay vào Lý Tầm Xuân.
Nghĩ đến Lý Tầm Xuân, ta lại không nhịn được mà sợ hãi. Rõ ràng là tên tiểu bá vương đó không chịu bỏ qua dễ dàng như vậy , chuyện này phải làm sao đây?
5
Trở lại gian phòng lúc trước , Vân Hoa nắm lấy tay ta hỏi han vài câu quan tâm, bấy giờ mới đi vào vấn đề chính.
"Thanh Hà muội muội , chuyện ta nói với muội lúc trước , còn nhớ chứ?"
Ta lập tức thở dài trong lòng.
Dạo gần đây Vân Hoa Công chúa chấp niệm với việc làm bà mai cho ta , hết lần này đến lần khác giới thiệu không ít tài tuấn trẻ tuổi. Nhưng vì cái chuyện trong mộng kia , ta căn bản không thể thành thân , thậm chí không tiếc việc quanh năm giả bệnh, lấy đâu ra tâm trí mà đi xem mặt phu quân chứ?
Đầu to bằng hai cái thúng, nhưng miệng ta vẫn ngoan ngoãn đáp:
"Tất nhiên là nhớ kỹ."
Vân Hoa Công chúa vỗ tay một cái, cười nói :
"Vậy thì tốt quá rồi ! Hôm nay ta cũng mời Thẩm công t.ử đến đây, nếu muội không phiền, hay là gặp mặt một chút được không ?"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Nói xong, sợ ta có điều lo ngại, nàng ấy vội vàng nói tiếp:
"Vừa hay hôm nay đệ đệ ta cũng về kinh, ta gọi nó đi cùng, cứ coi như bạn đồng trang lứa trò chuyện thôi, muội chớ có áp lực."
Ngụm trà ta vừa nhấp vào miệng suýt chút nữa thì phun ra ngoài. Vốn dĩ là không có áp lực, giờ thì không chắc nữa rồi .
Nhưng đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của Vân Hoa Công chúa, lời từ chối định nói ra cuối cùng vẫn bị ta âm thầm nuốt xuống, thay vào đó là mỉm cười nói :
"Được, đa tạ Công chúa."
Được ta gật đầu, Vân Hoa lập tức hăng hái đi ra ngoài. Khi quay lại , phía sau đã có người đi theo.
Dẫn đầu là một vị công t.ử cực kỳ thanh tú, nhìn thấy ta , người nọ đầu tiên là hơi sững lại , rất nhanh đã cụp mắt xuống, hành lễ với ta :
"Bái kiến Tần cô nương."
Ta đoán đây chính là Tân khoa Bảng nhãn Thẩm Nhạn Hồi mà Vân Hoa hết mực đề cử, liền vội đứng dậy nhún người chào lại :
"Sớm nghe danh Thẩm công t.ử tài mạo song toàn , hôm nay được gặp mặt, hân hạnh."
Thẩm Nhạn Hồi nghe vậy thì chớp mắt: "Còn xa mới bằng Tần cô nương."
Ta á khẩu, một lát sau không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Không phải là hạng người cổ hủ như ta tưởng tượng.
Chaporia
Bình Luận (0)