Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
6
Vân Hoa ở bên cạnh nhìn thấy vậy cũng cười rạng rỡ, chào mời bọn ta đi vào trong:
"Ái chà, mau đừng khen nhau nữa, hay là ngồi xuống rồi nói chuyện tiếp nhé?"
Mặt ta đỏ lên, vội tránh người ra :
"Thẩm công t.ử mời ngồi ..."
Nhưng lời còn chưa dứt, sau lưng bỗng áp sát một thân hình cao lớn. Trong phút chốc ta mất thăng bằng, may nhờ người nọ vững vàng ôm lấy thắt lưng ta mới không bị ngã.
Ta còn chưa hoàn hồn ngước mắt lên, khẽ nói :
"Đa..."
Chữ "tạ" chưa kịp thốt ra đã bị kẹt lại .
Gương mặt cực kỳ nồng đậm diễm lệ của Lý Tầm Xuân xuất hiện trước mặt ta , hắn ta nửa cười nửa không nhướng mày:
"Tỷ tỷ bao nhiêu tuổi rồi , sao vẫn cứ không cẩn thận như thế."
Chân mày ta giật mạnh một cái, lập tức đứng thẳng dậy, cứng nhắc nói :
"Xin lỗi , mạo phạm điện hạ rồi ."
Lý Tầm Xuân thuận theo tự nhiên buông tay, đi trước ta một bước, mặc kệ Vân Hoa đang điên cuồng nháy mắt với mình , hắn ngồi phịch xuống bên cạnh Thẩm Nhạn Hồi, rồi quay đầu nói với ta :
"Tỷ tỷ, mau lại đây ngồi đi ."
Ta: "... Tới đây."
Chỉ còn lại một chỗ trống, ta đành phải ngồi giữa Vân Hoa và Lý Tầm Xuân.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Hạ nhân dâng trà bánh lên, bọn ta vừa ăn vừa trò chuyện, Vân Hoa có ý tác thành nên câu chuyện cứ luôn kéo về phía ta và Thẩm Nhạn Hồi.
"... Nói đi cũng phải nói lại , đừng nhìn muội t.ử này của ta thân thể yếu ớt, nhưng chủ kiến thì lớn lắm đấy, chọn phu quân ấy à , vừa phải có tài có mạo, lại phải phẩm tính đoan chính, quan trọng hơn hết là phải tuyệt đối không có hai lòng với muội ấy . Thanh Hà, muội thấy đúng không ?"
Tay Vân Hoa vỗ vỗ ta dưới gầm bàn, Thẩm Nhạn Hồi cũng nhìn sang đầy thanh đạm.
Ta hiểu rõ lúc này mình nên đưa ra một câu trả lời đúng mực. Nhưng ta không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào, móng tay đều bấm sâu vào lòng bàn tay.
Lúc này , Lý Tầm Xuân thong thả lên tiếng:
"Có thể được Tần tỷ tỷ ưu ái thì lấy đâu ra kẻ nào dám có hai lòng chứ?"
Hắn nói lời hòa nhã, nhưng bàn tay dưới gầm bàn lại cực kỳ điêu luyện mà dùng lực một cái.
Sắc mặt ta tức thì đỏ bừng, ta ôm n.g.ự.c ho sặc sụa như xé phổi, mới rốt cuộc che giấu được giọng nói suýt chút nữa là lạc điệu.
7
Lý Tầm Xuân thật sự không phải hạng người t.ử tế gì, cậy vào việc hôm nay mọi người đều mặc y phục rộng rãi, lại có bàn che chắn, cái tay thật sự là không hề thành thật. Mặc cho ta có cấu mạnh vào eo hắn bao nhiêu, hắn vẫn cứ mang vẻ mặt mây trôi nước chảy như vậy , thậm chí còn rảnh rỗi nháy mắt với ta . Đáng ghét đến cực điểm.
Có lẽ thấy sắc mặt
ta
thật sự
không
tốt
,
không
lâu
sau
, Thẩm Nhạn Hồi liền
đứng
dậy cáo từ.
Ta thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đứng lên, mặt đầy vẻ áy náy:
"Hôm nay trong người không được thoải mái, thất lễ rồi ."
Thẩm Nhạn Hồi cười ôn hòa:
"Tần cô nương nói gì vậy , có thể gặp mặt ngươi, Thẩm mỗ đã là tam sinh hữu hạnh rồi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-roi-vao-mong-xuan-voi-hoang-tu-dien-ha/chuong-3.html.]
Lời này mà để người khác nói thì khó tránh khỏi vẻ lả lơi. Nhưng có lẽ do khí chất của Thẩm Nhạn Hồi quá đỗi xuất chúng, khiến người ta không tự chủ được mà tin rằng lời nói của hắn là chân tình.
Ta ngẩn ngơ một lát, cũng mỉm cười :
"Vậy Thẩm công t.ử, hẹn gặp lại ."
Vân Hoa thấy bọn ta đã nói chuyện hòm hòm, liền bước lên bảo để nàng ấy tiễn Thẩm Nhạn Hồi ra ngoài.
Bọn họ vừa đi , trong phòng chỉ còn lại ta và Lý Tầm Xuân. Không khí tức thì trở nên loãng đi .
Ta giận Lý Tầm Xuân vừa rồi làm trò quấy nhiễu, lúc này cũng chẳng muốn nói với hắn một lời nào, chỉ đẩy cửa định đi ra ngoài.
Nhưng chưa kịp bước ra một bước, cánh tay đã bị nắm lấy. Lý Tầm Xuân dùng lực một chút, ta liền ngã vào lòng hắn .
Ôm lấy ta từ phía sau , Lý Tầm Xuân cúi đầu ghé sát tai ta , c.ắ.n nhẹ vào vành tai ta một cái.
"Á!"
Ta kêu khẽ một tiếng, muốn vùng ra , nhưng không biết hắn làm động tác gì mà sức lực của ta hoàn toàn không dùng được chút nào.
Giằng co nửa ngày vẫn công cốc, ta dứt khoát không động đậy nữa, tức giận mắng hắn :
"Ngươi là ch.ó à ? Đang yên đang lành c.ắ.n người ta làm gì!"
Những nụ hôn dày đặc rơi xuống bên cổ ta , môi Lý Tầm Xuân rất nóng, nhưng giọng nói lại rất lạnh:
"Tỷ tỷ đã nói với hắn ta hai trăm mười lăm chữ."
"Nhìn hắn ta tám lần ."
"Cười với hắn ta ba lần ."
"Không ngoan như vậy , tỷ tỷ đáng phạt."
8
Lửa giận trong lòng ta bốc lên, ta c.ắ.n mạnh một cái vào vai hắn .
Lý Tầm Xuân hừ nhẹ một tiếng, chẳng những không buông tay mà còn ôm ta c.h.ặ.t hơn, hơi thở nóng rực phả hết vào vành tai ta .
"Tỷ tỷ còn học được cách c.ắ.n người rồi sao ?"
Hắn khẽ cười , trong giọng nói tràn ngập sự vui vẻ:
"Đệ đệ thích lắm."
Ta sắp phát điên vì hắn rồi , đang định mắng tiếp thì giọng của Vân Hoa Công chúa vang lên từ ngoài cửa:
"Tầm Xuân, đệ còn lề mề gì trong đó thế?"
Tim ta thắt lại , nhân lúc Lý Tầm Xuân phân tâm, ta mạnh dạn dùng khuỷu tay thúc mạnh vào bụng hắn , thoát khỏi vòng tay của hắn .
"Điện hạ tự trọng!"
Ta buông lại câu này , chỉnh đốn lại xiêm y xộc xệch, trước khi hắn kịp mở miệng đã kéo cửa chạy ra . Vân Hoa Công chúa đang đứng ở cửa, thấy hốc mắt ta ửng đỏ, không khỏi sửng sốt.
"Thanh Hà muội muội , muội làm sao vậy ? Tầm Xuân bắt nạt muội à ?"
Ta hít sâu một hơi , nén lại sự hoảng loạn trong lòng, lắc đầu:
"Không... không có gì, chắc là mệt rồi , đầu hơi ch.óng mặt thôi."
Chaporia
Bình Luận (0)