Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lý Tầm Xuân tựa người vào khung cửa, thong thả xem ta diễn kịch, khóe môi nở nụ cười đầy ẩn ý.
Ta không dám đối mắt với hắn , vội vàng cáo từ Vân Hoa Công chúa rồi bỏ chạy như trốn.
Trên xe ngựa về phủ, tâm trí ta rối bời.
Lý Tầm Xuân là Hoàng t.ử, là hỗn thế ma vương không thể dây vào nhất ở kinh thành này .
Còn ta , nữ nhi Thừa tướng, nhìn thì có vẻ vẻ vang nhưng thực chất chỉ là một quân cờ của gia tộc.
Ta giả bệnh một phần là vì nỗi khổ tâm khó nói trong mộng kia , nhưng cũng là để thoát khỏi số phận quân cờ, cầu lấy một phần tự tại. Nếu dính dáng đến Lý Tầm Xuân, bao công sức mưu tính ba năm nay của ta e là đổ sông đổ biển hết.
Không được , tuyệt đối không được . Ta phải khiến hắn mất hứng thú với ta mới được .
9
Mấy ngày tiếp theo, ta cáo bệnh đóng cửa không ra ngoài. Chiều hôm nay, ta đang nằm nghiêng trên sập chợp mắt thì nha hoàn hớt hải chạy vào .
"Tiểu thư, Lục... Lục Hoàng t.ử đến rồi !"
Ta giật mình ngồi bật dậy.
"Hắn đến làm gì?"
"Điện hạ nói nghe tin tiểu thư thân thể bất an nên đặc biệt đến thăm, lão gia đang tiếp khách ở tiền sảnh, bảo người mau qua đó ạ."
Ta đành liều mình ra tiền sảnh, thấy cha ta đang nói cười niềm nở chuyện gì đó, còn Lý Tầm Xuân thì ngồi thong dong một bên, nhàn nhã nhấm nháp trà . Thấy ta đến, hắn mỉm cười .
"Tỷ tỷ trông có vẻ thân thể đã khỏe hơn nhiều rồi , vậy ta yên tâm rồi ."
Cha ta bị sặc khụ một tiếng, ta vội cúi đầu, quy củ hành lễ:
"Bái kiến Lục Hoàng t.ử điện hạ."
"Tần tỷ tỷ không cần đa lễ."
Lý Tầm Xuân đứng dậy, bước vài bước đến trước mặt ta , giọng điệu đầy vẻ quan tâm:
"Lúc trước nghe tin tỷ tỷ bệnh, ta đặc biệt tìm được ít t.h.u.ố.c bổ hảo hạng mang tới. Tỷ tỷ phải tĩnh dưỡng cho tốt , đừng để gầy thêm nữa."
Lời này đã là quá giới hạn, ta không dám đáp, cha ta kịp thời chắn giữa ta và Lý Tầm Xuân.
"Tiểu nữ chỉ là vô tình cảm lạnh, không có gì đáng ngại, sao dám làm phiền điện hạ ngài bận tâm chứ?"
"Thừa tướng đại nhân nói quá lời rồi ."
Lý Tầm Xuân cười đến mức vô hại.
"Ta và Tần tỷ tỷ có duyên, quan tâm một chút cũng là lẽ thường tình."
Cha ta lúng b.úng nửa ngày, cũng chỉ dám chắp tay nói :
"Điện hạ, tiểu nữ làm sao xứng được như vậy !"
10
Cũng may Lý Tầm Xuân còn biết chừng mực, không ngồi lâu, một lát sau liền đứng dậy cáo từ.
Hắn đi rồi , cha gọi ta vào thư phòng.
"Con và Lục Hoàng t.ử, rốt cuộc là chuyện thế nào?"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Trong lòng ta kêu khổ thấu trời, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ mịt mờ:
"Nữ nhi
không
biết
. Nữ nhi và Lục Hoàng t.ử cũng chỉ mới gặp mặt vài
lần
thôi.
"
Cha nhìn ta đầy xem xét, hồi lâu mới thở dài một tiếng.
"Lục Hoàng t.ử tính tình quái gở, không phải lương phối của con, sau này con hãy cách xa hắn ra ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-roi-vao-mong-xuan-voi-hoang-tu-dien-ha/chuong-4.html.]
Ta vội gật đầu như giã tỏi: "Nữ nhi hiểu."
Trở về viện của mình , lại thấy trên bàn có thêm một chiếc hộp gỗ tinh xảo.
Tiểu Đào đứng một bên nhỏ giọng nói :
"Tiểu thư, đây là vừa nãy Lục Hoàng t.ử sai người gửi đến, nói là t.h.u.ố.c bổ cho người ."
Ta mở hộp gỗ ra , sau khi nhìn rõ thứ bên trong, "rầm" một tiếng, ta đóng sầm hộp lại .
Tiểu Đào giật nảy mình :
"Tiểu thư, người không sao chứ?"
Ta cố trấn tĩnh nói :
"Không sao , ngươi lui xuống trước đi ."
Đợi Tiểu Đào đi khỏi, ta mới vội vàng giấu chiếc hộp bỏng tay kia vào trong tủ. Không vì lẽ gì khác, bên trong đó nằm lù lù chẳng phải nhân sâm nhung hươu gì cả. Mà là một chiếc roi mềm đen tuyền, có đính những chiếc chuông bạc nhỏ xíu. Chính xác là chiếc roi hắn đã nhét vào lòng bàn tay ta trong mộng.
Tiếng "đinh linh" không lúc nào ngớt dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, ta khóa c.h.ặ.t tủ lại , không nhịn được mà nhổ một bãi.
Phì!
Cái tên điên này !
11
Đêm ấy , ta lại vào mộng. Lần này , ta rốt cuộc đã nhìn thấy rõ mồn một khuôn mặt của Lý Tầm Xuân.
Hắn nghiêng mình trên sập, tóc đen xõa tung, vạt áo nửa mở, để lộ một mảng n.g.ự.c trần. Gương mặt nồng đậm trương dương kia dưới ánh nến trông càng thêm mê hoặc, đôi mắt đào hoa lóng lánh nước, đang nhìn ta chằm chằm không rời mắt.
Thấy ta đến, khóe môi hắn nhếch lên, từ xa đưa tay về phía ta .
"Tỷ tỷ, món quà hôm nay, có thích không ?"
Ta theo bản năng siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Chiếc roi mềm màu đen kia đang được hắn vắt hững hờ bên cạnh giường, những chiếc chuông bạc lấp lánh tia sáng vụn vặt dưới ánh sáng mờ ảo.
Ta hít sâu một hơi , cố gắng giữ giọng mình nghe thật bình lặng không chút gợn sóng:
"Điện hạ, ta nghĩ sau này tốt nhất chúng ta đừng gặp lại nữa."
Lý Tầm Xuân nghe vậy khẽ cười một tiếng, chậm rãi ngồi thẳng dậy.
"Ồ? Tại sao ?"
Hắn đi chân trần xuống giường, từng bước từng bước tiến về phía ta .
"Gặp hay không gặp, đâu phải chuyện tỷ tỷ nói là xong?"
Hắn dừng lại trước mặt ta , hơi cúi người , hơi thở ấm áp phả qua gò má ta .
"Tỷ tỷ đối với ta ..."
Hắn dừng lại một chút, đưa tay vuốt ve mặt ta , đầu ngón tay khẽ mơn trớn nốt ruồi son sau tai ta .
"Thật sự không có chút động lòng nào sao ?"
Tim ta trệch đi một nhịp.
Động lòng ư?
Làm sao không có chứ.
Trong vô số những giấc mộng hoang đường không biết danh tính đối phương kia , trong từng tiếng "tỷ tỷ" trêu chọc tâm can ấy , ta đã lún sâu vào bùn lầy từ lâu rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)