Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng lý trí lại đang điên cuồng gào thét. Hắn là Hoàng t.ử, cha ta là Thừa tướng, nếu ta có dây dưa với hắn , tất yếu sẽ kẹt giữa hai thế lực mà lưỡng lự khổ sở.
Ta ép bản thân phải tỉnh táo lại , ngước mắt đón lấy ánh nhìn của hắn , nghiêm túc nói :
"Những chuyện trước kia chỉ là do ta nhất thời hồ đồ, vốn dĩ là trong mộng, không thể coi là thật được ."
Ánh mắt Lý Tầm Xuân lạnh dần đi .
Ta hơi cụp mắt xuống, tiếp tục nói :
"Sau này ai nấy đều phải dựng vợ gả chồng, mong điện hạ thành toàn ."
Sau một hồi im lặng kéo dài, Lý Tầm Xuân bỗng nhiên bật cười .
"Dựng vợ gả chồng?"
Hắn đưa tay siết lấy cổ tay ta , dùng lực kéo một cái, ta liền ngã nhào vào lòng hắn .
Khí tức quen thuộc bao vây lấy ta , ta hoảng hốt muốn vùng vẫy, nhưng lại bị hắn giam giữ c.h.ặ.t chẽ.
Lý Tầm Xuân cúi đầu, đôi môi ấm áp mắt thấy sắp phủ xuống. Ta quay mặt đi , nhắm nghiền mắt lại .
Tuy nhiên, nụ hôn như dự đoán đã không rơi xuống. Hơi thở hỗn loạn giao thoa vào nhau , Lý Tầm Xuân vậy mà lại buông ta ra .
Ta lảo đảo lùi lại hai bước, kinh hồn bạt vía nhìn hắn .
Lý Tầm Xuân đứng tại chỗ, thần tình khó đoán.
"Tần Thanh Hà, hoặc là nàng giế-t ta đi , bằng không ta tuyệt đối không buông tay."
Ta lập tức giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, mồ hôi lạnh thấm đẫm y phục.
Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng ban mai đã rạng.
12
Từ đêm đó trở đi , mấy ngày liền ta không được một giấc ngủ ngon. Lời của Lý Tầm Xuân cứ vang vọng mãi bên tai ta . Càng tệ hơn là cuộc săn mùa thu sắp tới, Vân Hoa đích thân đến phủ mời ta cùng đi , nếu còn từ chối nữa thì thật là đắc tội người khác.
Ngày săn thu, Vân Hoa đã sai người đến đón ta từ sớm. Trên xe ngựa, nàng ấy hứng thú bừng bừng kể cho ta nghe những chuyện thú vị khi săn b.ắ.n, còn ta thì có chút lơ đễnh.
"Hôm nay không thấy Lục Hoàng t.ử điện hạ nhỉ."
Ta làm bộ như vô tình nói .
Vân Hoa bĩu môi:
"Đừng nhắc tới nữa, bị hoàng tổ mẫu gọi đi rồi , cứ bắt nó phải ngồi trên xe ngựa bầu bạn nói chuyện, chắc là bị cằn nhằn suốt dọc đường rồi ."
Ta tức thì thở phào nhẹ nhõm. Không có ở đây là tốt rồi , không có ở đây là tốt rồi .
Vân Hoa hồ nghi nhìn ta : "Nhắc mới nhớ, hài t.ử Tầm Xuân này xưa nay vốn kiêu ngạo lắm, nhưng với Thanh Hà muội muội muội lại rất hợp tính nhỉ."
Tim ta thắt lại , vội cười nói : "Lục Hoàng t.ử điện hạ đa phần cũng là nể mặt người nên mới cho ta chút mặt mũi, Thanh Hà đây là được hưởng sái hào quang của người thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-roi-vao-mong-xuan-voi-hoang-tu-dien-ha/chuong-5.html.
]
Vân Hoa được ta dỗ dành đến mức trong lòng nở hoa, nàng ấy dí tay vào trán ta , trách yêu: "Muội thật là!"
Ta thẹn thùng cười , âm thầm lau đi mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay.
13
Đi được chừng một canh giờ, cuối cùng cũng tới nơi.
Sân săn b.ắ.n của hoàng gia cực kỳ rộng lớn, rừng cây nhuốm màu, sắc thu đang độ đẹp nhất.
Nghĩ đến thân thể ta , Vân Hoa không bắt ta chạy ngựa theo, chỉ tìm một sườn núi có tầm nhìn thoáng đãng lại tránh gió để ta ngồi yên một chỗ.
"Muội cứ ở đây đợi, ta đi săn cho muội một tấm da cáo bạc mang về, vừa hay làm cho muội cái khăn quàng cổ."
Vân Hoa trong bộ đồ cưỡi ngựa gọn gàng, tư thế hiên ngang. Ta cười đáp lời, tiễn nàng ấy đi xa.
Một mình ngồi chưa được bao lâu, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói quái gở:
"Ồ, đây chẳng phải là Tần cô nương sao ? Sao lại ngồi một mình ở đây, chẳng lẽ lại không đi nổi nữa rồi ?"
Ta chẳng cần ngoảnh lại cũng biết là Triệu Thiến Như.
Nàng ta mạnh dạn vỗ vào vai ta một cái, lực không hề nhẹ, thân hình ta lảo đảo, suýt chút nữa ngồi không vững.
Ta nhíu mày quay đầu, vừa định mở miệng thì nàng ta đã cướp lời:
"Cũng phải thôi, dù sao cũng là đồ bệnh tật, chuyện cưỡi ngựa b.ắ.n cung này , e là cả đời này ngươi cũng chẳng học nổi đâu ."
Ta đang suy tính xem nên dứt khoát ngất xỉu luôn cho nàng ta cuống cuồng lên, hay là cứ khóc trước cho đúng bài, thì một giọng nam nhân dịu dàng chen vào :
"Triệu cô nương ăn nói cẩn thận, Tần cô nương thân thể không khỏe, ngươi việc gì phải ở đây hùng hổ dọa người như vậy ?"
Thẩm Nhạn Hồi không biết đã đi tới từ lúc nào, chắn trước mặt ta .
Triệu Thiến Như nhìn rõ người tới, mặt đỏ lên một hồi. Nhưng thấy tư thế bảo vệ của Thẩm Nhạn Hồi, sắc mặt lại từ đỏ chuyển sang trắng, hậm hực lườm ta một cái rồi quay người bỏ đi .
"Đa tạ Thẩm công t.ử giải vây."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta đứng dậy cảm ơn.
Thẩm Nhạn Hồi cười ôn hòa:
"Chuyện nhỏ thôi mà. Nếu Tần cô nương không chê, hay là theo ta đi dạo loanh quanh nhé?"
Ta cũng đang thấy ngồi không buồn chán, liền vui vẻ nhận lời.
Ta và Thẩm Nhạn Hồi sánh vai đi trên lối nhỏ trong rừng, trò chuyện rất vui vẻ. Hắn ta học vấn uyên bác, cách nói chuyện thú vị, ở cùng khiến người ta thấy như gió xuân lướt qua.
Ta thầm cảm thán trong lòng, nếu không có cái chuyện của Lý Tầm Xuân kia , Thẩm Nhạn Hồi quả thực là một đối tượng kết thân cực tốt .
Đang chuyện trò tâm đầu ý hợp, bụi cỏ cách đó không xa bỗng truyền đến một trận tiếng động sột soạt. Ta cứ ngỡ là thỏ hay con vật nhỏ gì đó nên không để ý. Nhưng khoảnh khắc sau , tiếng "rắc" của cành cây bị giẫm gãy vang lên, ta ngẩng đầu nhìn lên, nhịp tim bỗng chốc ngừng một nhịp. Một đôi mắt xanh biếc lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm bọn ta .
Chaporia
Bình Luận (0)