Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bước ra từ sau bụi cỏ, vậy mà lại là một con sói vạm vỡ!

14

Sắc mặt Thẩm Nhạn Hồi trắng bệch, nhưng vẫn lập tức hộ vệ ta ở phía sau , giọng nói run rẩy:

"Tần... Tần cô nương đừng sợ, có ta ở đây..."

Tuy hắn ta nói vậy , nhưng một thư sinh yếu ớt trói gà không c.h.ặ.t thì có thể làm được gì chứ?

Ta ép bản thân phải bình tĩnh lại , hạ thấp giọng nói :

"Thẩm công t.ử, trên người ngài có hỏa chiết t.ử không ?"

Thẩm Nhạn Hồi ngẩn ra , vội vàng từ trong ống tay áo móc ra hỏa chiết t.ử đưa cho ta .

Ta nhanh ch.óng nhặt một cành cây khô, sau khi đốt cháy liền vung vẩy mạnh về phía con sói kia .

"Cút đi !"

Dã thú sợ lửa, con sói kia quả nhiên dè chừng lùi lại hai bước, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa. Nhưng nó không hề rời đi , trái lại cứ lượn lờ quanh bọn ta như đang tìm thời cơ ra tay.

Trong lòng ta dâng lên một dự cảm bất lành. Ngay khi ta một lần nữa vung cành cây đang cháy, trong mắt con sói kia đột nhiên hung quang đại thịnh, chân sau đạp mạnh, lao thẳng về phía bọn ta !

Thôi xong rồi !

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Đầu óc ta trống rỗng, theo bản năng nhắm nghiền mắt lại .

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, chỉ nghe thấy tiếng "vút" một cái, một mũi tên lông vũ xé gió lao tới, cắm chuẩn xác vào vai con sói!

"Gào ——"

Ác lang đau đớn, tru lên một tiếng rồi ngã vật xuống đất.

Ta kinh hồn bạt vía mở mắt ra , liền thấy một bóng người cao lớn nhảy ra từ trong rừng.

Lý Tầm Xuân tay cầm trường đao, mày mắt lạnh lùng, không nói lời nào liền lao vào quần thảo với con sói bị thương kia .

Con sói bị kích động tính điên cuồng, thế tấn công càng thêm hung mãnh. Lý Tầm Xuân lại còn tàn nhẫn hơn nó. Ra chiêu nào cũng là chiêu chí mạng, đao nào cũng dính má-u.

Chỉ trong chốc lát, cùng với một tiếng ai oán, cái đầu sói to tướng lăn lông lốc dưới đất. Má-u b.ắ.n lên gương mặt tuấn mỹ của hắn ta , một sắc đỏ ch.ói mắt đến rợn người .

Hắn tùy ý dùng mũi đao hất xác sói sang một bên, quay đầu lại nhìn ta mỉm cười .

"Ta đến muộn rồi , không làm tỷ tỷ sợ chứ?"

Mọi âm thanh dường như biến mất. Chỉ còn lại trái tim ta đang đập loạn xạ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

15

Ta ngẩn ngơ nhìn hắn , hồi lâu mới hoàn hồn. Khi phản ứng lại được , ta đã cầm khăn tay đứng trước mặt Lý Tầm Xuân.

Khẽ ho một tiếng, ta cụp mắt nói :

"Lau một chút đi ."

Lý Tầm Xuân lại không nhận lấy, chỉ nhướng mày, giọng điệu có phần lười biếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-roi-vao-mong-xuan-voi-hoang-tu-dien-ha/chuong-6.html.]

"Tay không còn sức nữa rồi .

"

Trong ánh mắt hắn là sự khiêu khích không hề che giấu, lướt qua ta , đặt lên người Thẩm Nhạn Hồi sau lưng ta .

"Tỷ tỷ giúp ta lau đi ."

Thẩm Nhạn Hồi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, sắc mặt có chút khó coi.

Ta im lặng một lát, cuối cùng cũng bước lên một bước, kiễng chân lên, nhẹ nhàng lau đi vết má-u trên mặt hắn .

Hơi thở nóng rực của hắn ở ngay sát bên, ánh mắt lại còn nóng bỏng hơn cả hơi thở. Dưới cái nhìn chằm chằm của hắn , ta lau sạch vệt má-u cuối cùng.

Không lùi lại , ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn .

"Lý Tầm Xuân."

"Ta nghi ngờ đây không phải là ngoài ý muốn ."

16

Lý Tầm Xuân chậm rãi thu lại nụ cười nơi đầu môi, đôi mắt đào hoa xinh đẹp nhuốm màu mực.

Hắn cúi đầu ghé sát ta , hơi thở nóng rực phả lên vành tai ta , ta tức thì siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay. Cứ ngỡ hắn lại định nói lời gì đó bậy bạ, nhưng thấy hắn ta mũi khẽ động, nhẹ nhàng ngửi trên vai ta một cái.

"Hôm nay có ai từng chạm vào vai tỷ tỷ không ?"

Ta ngẩn ra , còn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Nhạn Hồi phía sau đã nhanh ch.óng lên tiếng:

"Vừa rồi , nữ nhi của Triệu Thượng thư là Triệu Thiến Như từng vỗ vào vai Tần cô nương."

Lý Tầm Xuân đứng thẳng dậy, ánh mắt đã lạnh lẽo một mảnh.

"Ta đã nói mà, sân săn b.ắ.n hoàng gia canh phòng nghiêm ngặt, sao súc sinh này có thể vô cớ phát điên, hóa ra là có kẻ ra tay trên người tỷ tỷ.”

“Mùi hương này cực nhạt, nếu không ghé sát vào thì người thường căn bản không thể phát giác. Đây là bí hương Tây Vực, không độc, nhưng lại có khả năng thu hút dã thú mạnh nhất, kích phát tính điên cuồng từ trong xương tủy của súc sinh."

Ta nghe vậy , tức thì lạnh sống lưng.

Ta và Triệu Thiến Như chẳng qua là tranh cãi vài câu, trước kia những thủ đoạn nàng ta dùng cũng chẳng qua là muốn ta mất mặt trước đám đông. Nhưng ta làm sao cũng không ngờ tới, nàng ta lại tàn nhẫn đến mức này , muốn lấy mạng ta !

Thấy sắc mặt ta trắng bệch, Lý Tầm Xuân đưa tay dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn vành tai ta , giọng điệu bỗng trở nên dịu dàng hẳn:

"Đừng sợ, cứ giao cho ta ."

Hắn nói xong liền lớn tiếng gọi thị vệ cách đó không xa tới, lệnh cho bọn họ hộ tống ta và Thẩm Nhạn Hồi về. Bản thân hắn thì nhanh nhẹn vọt lên ngựa, vạt áo tung bay trong gió tạo nên một đường cung sắc sảo.

Trước khi đi , Lý Tầm Xuân bỗng gò cương ngựa, quay đầu nhìn Thẩm Nhạn Hồi, khóe môi nhếch lên:

"Hôm nay cũng đa tạ Thẩm đại nhân giúp ta trông nom Thanh Hà, hôm khác ta nhất định sẽ đích thân tới cửa cảm ơn."

Nói xong, hắn kẹp c.h.ặ.t hai chân vào bụng ngựa, đầu không ngoảnh lại mà phi ngựa rời đi . Chỉ để lại mình ta đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Lời này của hắn ta nói rõ ràng không thể hơn được nữa, rõ ràng là đang tuyên bố chủ quyền!

Ta đang định giải thích vài câu với Thẩm Nhạn Hồi, hắn ta lại đi trước một bước lắc đầu với ta , mặt đầy vẻ cười khổ.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...