Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Nếu là người khác, có lẽ Thẩm mỗ còn muốn tranh một phen."
Thẩm Nhạn Hồi nhìn theo hướng Lý Tầm Xuân đi xa, khẽ thở dài.
" Nhưng nếu là Lục Hoàng t.ử điện hạ, Thẩm mỗ vẫn là đừng tự chuốc lấy nhục nhã thì hơn."
Ta há miệng, cuối cùng chọn cách im lặng.
17
Suốt quãng đường không ai nói lời nào. Thẩm Nhạn Hồi mấy lần định nói lại thôi, rồi lại lẳng lặng nuốt xuống, ta cũng biết ý mà không mở lời.
Trở về trong trướng, ta mới rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống ghế mềm.
Nói không sợ là giả, nhưng cho đến lúc này ta mới nhận ra tay chân mình đều bủn rủn cả rồi .
Ngồi chưa được bao lâu, Vân Hoa đã vén rèm xông vào , nắm c.h.ặ.t lấy tay ta nhìn lên nhìn xuống đ.á.n.h giá.
"Thanh Hà muội muội , muội không sao chứ? Ta nghe người ta nói muội gặp phải sói, dọa chế-t ta rồi !"
Ta lắc đầu, vỗ vỗ tay nàng ấy trấn an:
"Ta không sao , may là nhờ có Lục Hoàng t.ử điện hạ kịp thời đến nơi."
Nghe đến tên của Lý Tầm Xuân, vẻ lo lắng trên mặt Vân Hoa vơi đi mấy phần, ngay sau đó thay bằng một vẻ mặt đầy ý vị sâu xa.
"Đệ đệ này của ta từ nhỏ mắt đã cao hơn đầu, đây là lần đầu tiên thấy nó để tâm cô nương nhà nào thế này ."
Nàng ấy ghé sát ta , nhỏ giọng hỏi:
"Muội t.ử tốt , muội nói thật cho ta nghe , muội thấy đệ đệ ta ... thế nào?"
Nếu là lúc trước , chắc chắn ta sẽ chẳng chút do dự mà lôi ra một đống lời lẽ đường hoàng để lấp l.i.ế.m. Nhưng hình ảnh Lý Tầm Xuân mặt đầy vết má-u mỉm cười với ta vẫn cứ luẩn quẩn trong trí não, ta lúng b.úng một hồi, vậy mà không nói ra được một câu trái lương tâm nào.
Cái điệu bộ ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục của hắn ta , thật sự là... quyến rũ đến lạ.
Ta còn chưa nghĩ ra cách trả lời thì ngoài trướng vang lên tiếng thị vệ:
"Công chúa, Tần cô nương, bệ hạ và Thái hậu có lời mời."
Ta và Vân Hoa nhìn nhau một cái, vội vàng đứng dậy.
Đến đại trướng ngự tiền, Hoàng đế và Thái hậu đang ngồi phía trên .
Thấy ta đi vào , Thái hậu lập tức vẫy vẫy tay với ta , giọng điệu tràn đầy sự quan tâm:
"Đứa trẻ ngoan, mau lại đây để ai gia xem nào, có bị thương chỗ nào không ?"
Ta vội bước lên hành lễ, dịu dàng nói :
"Làm phiền Thái hậu nương nương bận lòng, Thanh Hà không sao ."
Bọn ta vừa tới nơi thì đã có thị vệ áp giải một người lên. Người nọ thần sắc hoảng loạn, chính là Triệu Thiến Như.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
18
"Ta không có ! Ta bị oan! Ta không làm gì cả!"
Triệu Thiến Như
vừa
thấy Hoàng đế liền lớn tiếng kêu oan.
Nhưng
Lý Tầm Xuân bám sát theo
sau
chỉ lạnh lùng hừ một tiếng,
ra
hiệu thị vệ dâng lên một thứ.
Đó là một chiếc túi thơm thêu hoa hải đường, chế tác
rất
tinh xảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-roi-vao-mong-xuan-voi-hoang-tu-dien-ha/chuong-7.html.]
"Phụ hoàng, vật này được lục soát từ trên người tì nữ thân cận của Triệu Thiến Như."
Lý Tầm Xuân vỗ tay một cái, lập tức có người khiêng lên một chiếc l.ồ.ng sắt, bên trong là một con ch.ó săn ngoan ngoãn đang nằm .
Hắn thong thả lấy ra một ít bột phấn từ trong túi thơm, đi tới trước mặt con ch.ó săn đang bị xích, khẽ hất một cái.
Khoảnh khắc trước con ch.ó săn còn nằm rạp ngoan ngoãn, khoảnh khắc sau đã đột nhiên chồm dậy, điên cuồng lao vào l.ồ.ng, trong cổ họng phát ra tiếng sủa dữ tợn bạo ngược, đôi mắt trở nên đỏ ngầu. Những người có mặt tại đó không ai không biến sắc.
Lúc này Lý Tầm Xuân mới từ tốn lên tiếng:
"Đây chính là bí hương Tây Vực, tên gọi là 'Cuồng Thú Dẫn', không màu không mùi, nhưng lại có thể khiến dã thú phát điên, không chế-t không thôi."
Hắn dừng một chút, ánh mắt b.ắ.n thẳng về phía Triệu Thiến Như.
"Mà lúc trước , ngươi vô duyên vô cớ đi vỗ vai Tần cô nương, rốt cuộc là vì khiêu khích, hay là muốn để lại thứ gì đó đây?"
Thẩm Nhạn Hồi cũng kịp thời bước lên một bước, chắp tay nói :
"Bệ hạ, Thái hậu, lúc Triệu cô nương vô cớ gây hấn với Tần cô nương thần cũng có mặt, có thể làm chứng. Hơn nữa lúc gặp sói, từ đầu chí cuối con sói kia đều nhìn chằm chằm vào Tần cô nương, quả thực kỳ lạ."
Triệu Thiến Như làm sao đã từng thấy qua trận thế này , sớm đã sợ hãi đến mức mặt không còn chút sắc má-u, còn định mở miệng ngụy biện:
"Ta... ta không biết ... đây không phải là đồ của ta ..."
"Không biết sao ?"
Lý Tầm Xuân cười lạnh một tiếng, lại sai người khiêng tới một con ch.ó săn lớn mới toanh, nhìn xuống Triệu Thiến Như từ trên cao.
"Hương này hễ dính phải , dù có lau rửa thì mùi hương cũng phải vài ngày mới tan. Nếu Triệu cô nương thật sự vô tội, có dám đưa tay vào cái l.ồ.ng kia thử một lần không ?"
Triệu Thiến Như theo bản năng siết c.h.ặ.t hai tay, hoảng hốt:
"Ta... ta ..."
"Láo xược!"
Hoàng đế im lặng bấy lâu bỗng nhiên quát lớn một tiếng, dọa Triệu Thiến Như run rẩy cả người .
"Mưu hại tính mạng người khác, ngươi tội không thể tha! Người đâu , áp giải Triệu Thiến Như về kinh, chờ ngày xử lý!"
Lúc Triệu Thiến Như bị kéo xuống, tiếng khóc thét thê lương cực độ.
Ta đứng tại chỗ, cả người lạnh ngắt.
Ngay lúc này , ánh mắt Lý Tầm Xuân xuyên qua đám đông, dịu dàng nhìn ta , đôi môi khẽ mấp máy. Sau khi ta đọc hiểu xong, không nhịn được mà nhếch môi cười .
Hắn nói là ——
"Tỷ tỷ đừng sợ, có ta ."
19
Triệu Thiến Như bị áp giải về kinh, Triệu Thượng thư nghe chuyện này xong, cuống cuồng như kiến bò chảo nóng.
Lúc cha ta trở về, mặt đầy vẻ hả hê.
"Tên Triệu tặc đó vì nữ nhi bảo bối của lão ta mà quỳ ngoài cửa cung suốt một ngày một đêm, còn cầu xin đến chỗ Thục Phi nữa."
Chaporia
Bình Luận (0)