BẢO HẠNH/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

GIỚI THIỆU:

 

Năm trưởng tỷ bệnh nặng rời kinh, ta thay tỷ ấy gả cho Tạ Khuyết.

 

Tạ Khuyết chê ta xuất thân thôn dã, cùng ta ước định ba năm sau sẽ hòa ly.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hắn khắp nơi tránh né ta , sợ ta nảy sinh tình ý với hắn , làm tổn thương trái tim của trưởng tỷ.

 

Để hắn yên lòng.

 

Ta kể rằng khi còn ở nơi thôn dã, ta cũng có một người trong lòng không thể quên được .

 

Tạ Khuyết cười nhạo không tin, càng thêm chán ghét ta .

 

Cho đến ngày ấy , vị thiếu tướng quân Bắc Cương khải hoàn trở về, bệ hạ mở tiệc thiết yến.

 

Tạ Khuyết và vị thiếu tướng quân ấy đều mặc y sam màu thiên thanh.

 

Hắn mới chợt bừng tỉnh, những điều ta nói đều là thật.

 

01

 

Để mừng thọ lão phu nhân phủ Quốc Công.

 

Ta dậy từ sớm, thay bộ y phục mới may.

 

Đẩy cửa sổ ra , hoa lựu trong viện đã nở quá nửa.

 

Đi đến cửa trong, vừa hay chạm mặt Tạ Khuyết.

 

Chiếc trực chuyết màu thiên thanh trên người Tạ Khuyết, lại trùng hợp giống hệt màu y phục trên người ta .

 

Ánh mắt Tạ Khuyết cũng lập tức nhìn sang, khóe môi chợt nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

 

“Thế nào, hôm nay muốn cùng ta diễn một màn phu thê tình thâm sao ?”

 

Nói rồi , hắn phủi phủi tay áo vốn chẳng hề có bụi.

 

“Tâm ý của ta dành cho Lệnh Nghi, ngươi không phải không biết .”

 

“Làm người quý ở chỗ biết thân biết phận.”

 

“Đừng mơ tưởng những thứ vốn không thuộc về mình .”

 

Hắn đang nhắc nhở ta .

 

Vị trí chủ mẫu Hầu phủ mãi mãi thuộc về trưởng tỷ.

 

Còn ta kiên nhẫn giải thích.

 

“Bẩm Thế t.ử, bộ y phục này được may từ lô vải mới đưa tới trong phủ, chuyện y phục hôm nay chỉ là trùng hợp.”

 

“Khi còn ở nơi thôn dã, ta cũng có một người trong lòng.”

 

“Chàng ấy dáng người cao ráo, tính tình ôn hòa, mặc y sam màu thiên thanh là đẹp nhất.”

 

Tình cảm ta dành cho A Chu, không hề ít hơn tình cảm Tạ Khuyết dành cho trưởng tỷ.

 

Chỉ là tạo hóa trêu ngươi.

 

Vài năm trước , A Chu gặp chuyện ngoài ý muốn trên đường hành quân, vì nước mà hy sinh.

 

Tạ Khuyết khẽ nhướng mày.

 

Ta nói tiếp: “Ta nhắc tới chuyện này , chỉ là muốn Thế t.ử không cần lo lắng rằng ta có tình với ngài.”

 

“Sau khi hòa ly, ta sẽ trở về quê nhà ở Hứa Châu, càng không dây dưa không dứt với ngài.”

 

Vốn tưởng sau khi nghe xong, Tạ Khuyết sẽ không còn đa tâm nữa.

 

Có thể bình yên vô sự, sống hết những ngày còn lại .

 

Nhưng hắn bỗng cười đến mức không đứng thẳng người nổi, thậm chí còn ôm bụng.

 

“Thẩm Bảo Hạnh, để ta đoán xem.”

 

“Người trong lòng ngươi là đồ tể hay gã sai vặt?”

 

Hắn cười đến mức khóe mắt cũng rịn nước, “Cho dù sau này hòa ly rồi không gặp được nữa, ngươi cũng không cần bịa ra một người như vậy để lừa gạt ta .”

 

“Phải biết rằng, dấm chỉ chua khi có người chịu ăn.”

 

Đám hạ nhân phía xa nhìn nhau ngơ ngác.

 

Hắn cười đủ rồi , hừ lạnh một tiếng, xoay người .

 

“Thẩm Bảo Hạnh, chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t này của ngươi thật quá vụng về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bao-hanh/1.html.]

 

“Ta chỉ thấy ngươi thật nực cười .”

 

Chẳng bao lâu sau , tiếng xe ngựa lộc cộc đi xa.

 

Tạ Khuyết không đợi ta .

 

02

 

Thanh Liễu đứng bên cạnh an ủi ta :

 

“Phu nhân đừng buồn, Thanh Liễu tin người .”

 

Trong Hầu phủ này , chỉ có Thanh Liễu đứng về phía ta .

 

Mẹ chồng không ưa ta , chỉ cần hơi không vừa ý liền bắt ta đứng hầu quy củ.

 

Có khi vừa đứng đã hết nửa ngày, luôn thúc giục chuyện con nối dõi.

 

Tạ Khuyết chê ta quá mềm lòng với hạ nhân, chẳng có chút dáng vẻ nào của Hầu phu nhân.

 

Hắn chê ta không được đọc sách từ nhỏ, nhưng ở nhà lại luôn ôm sách trong tay.

 

Năm đầu tiên vào Hầu phủ, ngay cả gọi tên ta một tiếng hắn cũng phải nhíu mày.

 

Hắn còn lo ta sẽ ngày ngày sinh tình với hắn , sống c.h.ế.t bám riết không buông.

 

Trong lòng hắn vốn mang thành kiến, nên ta làm gì cũng sai.

 

Cách ngày trưởng tỷ từ chùa Bảo Phúc trở về chỉ còn ba tháng.

 

Ta nhìn về phía xa.

 

Đình viện sâu thẳm, chợt có một đàn chim kinh động bay lên, lướt qua góc mái hiên, hướng về phía tầng mây.

 

Ta cũng nên cầm thư hòa ly trở về nhà rồi .

 

Về đi thăm mẫu thân của ta .

 

03

 

Ngày mừng thọ lão phu nhân phủ Quốc Công, khách khứa chật kín.

 

Ta thay một bộ y phục màu tím dây leo.

 

Vừa ngồi vào tiệc, các quý nữ đã tụ lại một chỗ đấu trà .

 

Những lời bàn tán như gió, len vào bên tai.

 

“Vị phu nhân này phong thái cũng không tệ.”

 

“Chỉ là lần đầu tiên thấy phu thê lại ngồi tách riêng như vậy , rốt cuộc tính là một nhà hay hai nhà đây?”

 

“Lần đầu ngươi tới mừng thọ lão phu nhân nên chưa biết , tiểu Hầu phu nhân phủ An Ninh Hầu này vốn xuất thân thôn dã, mười bốn tuổi mới được nhận về phủ Thượng thư. Người Thế t.ử yêu thích là đại cô nương phủ Thẩm gia, chỉ vì hôn ước nên mới cưới nhị cô nương mà thôi.”

 

“Nói vậy , người có tình không thể thành quyến thuộc đều là vì nàng ta sao ?”

 

“Chứ còn gì nữa!”

 

“Nếu không phải nàng ta nửa đường chen vào , đại cô nương phủ Thẩm gia sao có thể vì áy náy trong lòng mà sinh bệnh nặng, phải rời kinh dưỡng bệnh chứ?”

 

Tạ Khuyết đang đứng dưới hành lang, cùng một vị công t.ử bên cạnh ngâm thơ đối câu.

 

Những lời ấy cũng truyền vào tai hắn .

 

Nhưng hắn lại như không hề nghe thấy, vẫn cười nói ôn hòa như gió xuân.

 

Thanh Liễu đứng bên cạnh xoắn khăn tay, không nhịn được mà bất bình thay ta :

 

“Nô tỳ thấy phu quân nhà người khác đều bảo vệ thê t.ử của mình .”

 

“Hầu gia thì hay rồi , ngay cả mặt mũi bên ngoài cũng chẳng muốn giữ, chỉ biết đứng nhìn !”

 

Ta không ngẩng đầu, động tác đ.á.n.h trà trong tay vẫn không ngừng.

 

“Ngươi mới quen hắn ngày đầu sao ?”

 

“Hắn cho rằng ta có được ngày hôm nay đều là cướp từ trưởng tỷ, đương nhiên sẽ không bảo vệ ta .”

 

“Chỉ là vài lời đàm tiếu thôi, những năm qua nghe cũng không ít.”

 

“Chấp nhặt với những người đó, ngược lại chỉ làm tổn hại tâm thần của mình .”

 

Ta thu tay lại , chỉ trong chốc lát, trà đã được đ.á.n.h xong.

 

“Chúng ta chỉ cần làm tốt chuyện của mình là được .”

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...