BẢO HẠNH/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trước mắt, nước trà xanh biếc óng ánh, bọt trà mịn như mây, bám chén không tan, hương thơm ngào ngạt.

 

Thanh Liễu ghé lại gần, không nhịn được nhỏ giọng khen:

 

“Phu nhân tuy bắt đầu muộn, nhưng học rất chăm chỉ.”

 

“Trà này người đ.á.n.h còn đẹp hơn cả những vị cô nương, phu nhân kia nữa!”

 

Ta bưng chén trà đứng dậy, đi về phía ghế chủ tọa, dâng lên trước mặt lão phu nhân phủ Quốc Công.

 

Lão phu nhân nhận lấy, cúi đầu ngắm kỹ, hài lòng mỉm cười , lại sai người ban thưởng cho ta một chiếc vòng ngọc phỉ thúy hóa thủy thượng hạng.

 

Lần này , nếu còn ai nói thêm một câu xấu về ta , cũng đồng nghĩa với việc tiện thể tát vào mặt lão phu nhân phủ Quốc Công.

 

Hôm nay lão phu nhân phủ Quốc Công tâm trạng rất tốt , bà kéo tay ta , quay đầu nói với mẹ chồng ta :

 

“Ta nhìn kỹ rồi , con dâu nhà bà quả thật có dung mạo đẹp .”

 

“Quý nữ trong kinh phần nhiều mang hương hoa hương quả, còn nàng ấy lại thanh thoát khác người , trên người dường như còn có một mùi hương kim ngân thanh nhã.”

 

Mẹ chồng hơi lộ vẻ không vui, nhấp một ngụm trà , liếc nhìn ta .

 

“Dùng loại hương gì cũng không quan trọng, chỉ là đến giờ vẫn chưa sinh cho Hầu phủ chúng ta lấy một trai một gái, đó là nàng ta vô dụng.”

 

“Ngày thường cũng chỉ biết nghiên cứu mấy thứ vô bổ mà thôi.”

 

Mẹ chồng biết Tạ Khuyết không thích ta .

 

Ngoài những dịp lễ tết hay dự tiệc ra , cả năm ta và Tạ Khuyết cũng chẳng gặp nhau được mấy lần .

 

Nhưng bà lại đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu ta .

 

Hôm nay mẫu thân ruột của ta cũng tới, ngồi bên phía trái yến tiệc.

 

Nghe thấy mẹ chồng nói những điều không hay về ta , trên mặt bà cũng chẳng có chút vẻ vang nào.

 

Bà ho khẽ hai tiếng, lấy khăn che môi.

 

“Hầu phu nhân dạy dỗ rất phải , đều là lỗi của nhị nha đầu nhà ta .”

 

“Ở Hầu phủ, phu nhân cứ xem nó như con gái ruột mà quản giáo là được .”

 

Vẫn như mọi khi.

 

Mẫu thân chưa từng đứng về phía ta .

 

Thiếu khanh phu nhân thấy vậy liền lên tiếng hòa giải, chuyển chủ đề sang chuyện khác.

 

“Ngày đại hỷ, đừng nhắc tới những chuyện ấy nữa.”

 

“Thẩm phu nhân, nghe nói vị đại cô nương hiểu lễ nghĩa biết thi thư nhà bà ở trong chùa đã dưỡng sức khỏe khá hơn rồi , khi nào mới đón người về đây?”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Chuyện hôn nhân đại sự phải nhanh ch.óng tính toán mới được , bằng không con gái tuổi ngày một lớn, biết làm sao cho phải ?”

 

04

 

Nhắc tới trưởng tỷ của ta , Thẩm Lệnh Nghi.

 

Sắc mặt mẫu thân mới giãn ra đôi chút.

 

“Nghi Nhi hiện nay ở trong chùa tu thân dưỡng tính, thân thể đã khỏe hơn nhiều rồi .”

 

“Ôi, năm đó cũng tại ta , không thể ngăn cản con bé...”

 

Mẫu thân nói xong, ánh mắt khẽ lướt về phía ta .

 

Ta biết , bà vẫn trách ta năm đó đã ép Thẩm Lệnh Nghi rời đi .

 

Khác với việc ta vội vàng gả vào Hầu phủ.

 

Mẫu thân đã lo liệu chu toàn cho Thẩm Lệnh Nghi, sắp đặt cả một đời cho nàng ấy .

 

Từ nhỏ đã được nuông chiều, muốn gì được nấy.

 

Thậm chí từ sớm đã chọn cho nàng ấy Tạ Khuyết làm phu quân, chuẩn bị của hồi môn vô cùng hậu hĩnh.

 

Cả đời này của Thẩm Lệnh Nghi, vốn nên được sống trong sự yêu thương của mẫu thân , không lo không nghĩ, thuận buồm xuôi gió.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bao-hanh/2.html.]

Chỉ không ngờ, giữa đường lại xuất hiện một ta .

 

Năm ấy phụ thân vẫn là tri huyện Hứa Châu, mẫu thân m.a.n.g t.h.a.i ta , dưỡng mẫu của ta là hạ nhân làm việc trong phủ.

 

Trùng hợp hôm ấy hai người cùng sinh nở.

 

Mẫu thân thân thể yếu nhược, khó sinh, vừa sinh xong ta đã ngất đi .

 

Ta sinh ra vốn yếu ớt, lại hay khóc .

 

Năm đó nhũ mẫu trong phủ chê ta quấy khóc khó chăm sóc, lại sợ phu nhân tỉnh lại trách phạt.

 

Dưỡng mẫu của ta là người lương thiện, ngày thường cùng làm việc với nhũ mẫu ấy , quan hệ cũng không tệ.

 

Nhũ mẫu liền nhân lúc không ai để ý, đổi ta , đứa trẻ hay khóc hay quấy, sang chỗ dưỡng mẫu.

 

Lại đổi Thẩm Lệnh Nghi ngoan ngoãn không khóc không quấy về.

 

Sau này nhũ mẫu sợ chuyện bại lộ, vội vàng ôm bạc và đồ quý bỏ trốn, từ đó không tìm thấy nữa.

 

Khi ấy còn quá nhỏ, trẻ trong tã nhìn qua đều giống nhau .

 

Đúng lúc một tháng sau phụ thân được thăng quan, dời đến kinh thành.

 

Một số gia nhân cũ không muốn đi , liền ở lại Hứa Châu, một nhà dưỡng mẫu cũng nằm trong số đó.

 

Âm sai dương thác, không ai truy cứu.

 

Ta lớn lên giữa những bờ ruộng, dưỡng thành tính tình tự do tự tại.

 

Cuộc sống tuy không giàu sang, nhưng rất vững vàng.

 

Mỗi khi mùa đông dưỡng phụ lên núi đốn củi, luôn ưu tiên đốt ấm căn phòng của ta trước .

 

Gà mái trong sân đẻ trứng, dưỡng mẫu cũng dành dụm cho ta ăn trước .

 

Mãi đến khi ta lớn dần, dung mạo thay đổi, dưỡng mẫu mới dần phát hiện ta không phải con gái ruột của bà.

 

Năm ấy vào tháng Giêng, phụ thân đưa cả nhà về Hứa Châu thăm họ hàng, gặp ta tại quán hoành thánh. Ban đầu ông chỉ thấy dung mạo ta quen mắt, trong lòng sinh nghi, sau đó liền muốn cùng ta nhỏ m.á.u nhận thân .

 

Ta lúc ấy mới được nhận tổ quy tông.

 

Ngày ta bước vào phủ Thượng thư.

 

Thẩm Lệnh Nghi nước mắt như hoa lê trong mưa, nhào thẳng vào lòng mẫu thân .

 

Nàng khóc đau lòng như vậy .

 

Áy náy như vậy .

 

Ta đứng nguyên tại chỗ, có chút luống cuống.

 

Ngồi không được , đứng cũng không xong. 

 

Thẩm Lệnh Nghi ngẩng đôi mắt đẫm lệ, dè dặt nhìn mẫu thân .

 

“... Mẫu thân , muội muội tới rồi , có phải người sẽ không còn yêu con nữa không ?”

 

Mẫu thân cũng đau lòng đến rơi nước mắt, ôm c.h.ặ.t nàng ấy vào lòng.

 

“Đương nhiên là không .”

 

“Đứa ngốc này , lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, mẫu thân sao có thể thiên vị?”

 

Mẫu thân vừa dỗ dành Thẩm Lệnh Nghi, vừa quay đầu nhìn ta .

 

Giọng nói nhạt đi vài phần.

 

“Bảo Hạnh, đã vào phủ Thượng thư, liền không còn giống lúc ở chốn thôn quê Hứa Châu nữa.”

 

“Quy củ lễ nghi không thể thiếu, nếu con không hiểu, có thể tới hỏi ta .”

 

05

 

Từ đó, ta trở thành nhị cô nương phủ Thượng thư.

 

Trong phủ có rất nhiều quy củ, mỗi ngày ta đều học đến đầu tắt mặt tối, sợ mình phạm sai lầm.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...