BẢO HẠNH/Chương 4: 4C. 4: 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Nhị cô nương có bản lĩnh đã nhìn qua là không quên, học vừa nhanh vừa kỹ, một câu nói thuận miệng, cũng có thể ghi nhớ trong lòng.”

 

“Nếu đổi lại là nam t.ử, chắc hẳn chuyện đọc sách cũng chẳng đáng ngại.”

 

Lòng ta khẽ run lên.

 

Ta của hiện giờ, đã khác rất nhiều với cô nương nơi thôn dã chỉ biết nấu cơm trồng trọt trước kia .

 

Thế giới trong sách rộng lớn đến vậy .

 

So ra , những ngày chịu ánh mắt lạnh nhạt trong phủ cũng chẳng tính là gì.

 

Trái tim nóng nảy của ta , vì tìm được chuyện mình yêu thích mà dần dần bình tĩnh lại .

 

Mẫu thân cũng vì lời khen của ma ma mà lần đầu tiên nở nụ cười với ta .

 

Phá lệ gọi ta đến trước mặt thử y phục mới.

 

Nhưng vừa mặc lên mới biết , mẫu thân không biết số đo của ta , y phục được làm theo số đo của Thẩm Lệnh Nghi, tay áo ngắn mất một đoạn nhỏ.

 

Hôm ấy đúng lúc phu nhân Thị lang cũng có mặt.

 

Mẫu thân chỉ có thể cười gượng hai tiếng, che giấu lúng túng.

 

“…… Trước kia không biết vóc dáng của con còn tốt hơn Nghi Nhi đôi chút, là sơ suất của mẫu thân .”

 

Ta rũ mắt, ôm lỗi về mình .

 

“Là lỗi của nữ nhi.”

 

“Vào phủ lâu như vậy , vậy mà vẫn chưa từng nói số đo vóc dáng của mình cho ma ma.”

 

Phu nhân Thị lang cười khen:

 

“Nữ nhi này của bà thật ngoan ngoãn, nếu đổi thành đứa nhà ta , còn chẳng biết sẽ làm ầm lên thế nào.”

 

Chỉ một câu này .

 

Đã khiến mẫu thân trăm mối ngổn ngang, trong lòng không biết là tư vị gì. 

 

Đợi người đi rồi , bà gọi ta lại , giọng điệu hổ thẹn.

 

“Bảo Hạnh, con có thể làm ầm lên một chút.”

 

“Con hiểu chuyện như vậy , lại khiến mẫu thân cảm thấy áy náy và đau lòng.”

 

Áy náy có lẽ là thật, đau lòng lại chưa chắc.

 

Ngược lại phần nhiều là chột dạ .

 

Làm ầm là việc chỉ người được thiên vị mới có thể làm .

 

Không ai sinh ra đã hiểu chuyện.

 

Ta chỉ có thể lợi dụng chút chột dạ ít ỏi này , đổi lấy thứ mình muốn .

 

Ta thuận thế gục trên gối mẫu thân , như một con mèo nhỏ lấy lòng chủ nhân.

 

“Không gây thêm phiền toái cho mẫu thân , chính là phúc khí lớn nhất của Bảo Hạnh.”

 

Mẫu thân vuốt tóc ta , khó giấu vẻ dịu dàng.

 

“Mẫu thân cũng nhất định sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt .”

 

Trong khóe mắt, rèm trúc khẽ lay động.

 

Thẩm Lệnh Nghi cách nửa cuốn rèm trúc, thu hết mọi chuyện vào mắt.

 

08

 

Hôn kỳ của Thẩm Lệnh Nghi và Hầu phủ đã gần.

 

Vốn dĩ đây là chuyện vui lớn bằng trời.

 

Nhưng nàng ấy lại không vui.

 

Bởi vì lời đồn trong kinh bắt đầu nhiều lên.

 

“Ta nhớ, năm đó Hầu phủ định thân với thân nữ Thượng thư mà?”

 

“Nếu nhị cô nương này đã trở về, vậy hôn ước chẳng phải là của nhị cô nương sao ?”

 

“Đại cô nương này cùng lắm chỉ tính là nghĩa nữ thôi, chỉ có thể nói , nàng ta đã cướp hơn mười năm ngày lành của nhị cô nương, hiện giờ còn muốn cướp luôn cả hôn sự.”

 

“Vận mệnh nhiều trắc trở, nếu không phải nhị cô nương bị bế đi , hiện nay người ở nơi thôn dã Hứa Châu chính là đại cô nương rồi , cho nên ấy à , sao có thể là đại cô nương gả vào Hầu phủ được ?”

 

Những lời ấy ồn ào náo nhiệt, trở thành chuyện phiếm trên bàn cơm khắp phố lớn ngõ nhỏ.

 

Đều đang chờ xem trò cười Thẩm Lệnh Nghi từ trên mây rơi xuống bùn lầy.

 

Ngày ấy nàng ấy ra ngoài mua giấy cưới, lúc trở về liền đụng phải một tiểu nha hoàn đang bàn tán về nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-hanh/4.html.]

Nàng ấy không đ.á.n.h mắng hạ nhân, chỉ tự nhốt mình trong phòng, một mực khóc lóc.

 

Khóc mãi khóc mãi, nàng ấy liền bệnh.

 

Mẫu thân canh bên giường chăm sóc nàng, giữa mày khó giấu đau lòng thương tiếc.

 

Thẩm Lệnh Nghi gọi ta vào phòng, nàng dựa vào đầu giường, sắc mặt trắng như giấy, nhét hôn thư năm đó Hầu phủ đưa tới vào lòng bàn tay ta .

 

“…… Muội muội , những năm qua đều là tỷ có lỗi với muội .”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Hôn ước này với Thế t.ử vốn cũng là của muội .”

 

“Chuyện trước kia đã xảy ra rồi , tỷ tỷ không có cách nào, chỉ có thể về sau tận lực bù đắp cho muội .”

 

Nàng ngẩng mắt, từng chuỗi nước mắt rơi xuống.

 

“…… Xin lỗi , cuối cùng vẫn là tỷ tỷ chiếm của muội .”

 

Nói xong, mắt nàng nhắm lại , ngất đi .

 

Mẫu thân đau lòng vô cùng, vội gọi đại phu.

 

Phủ Thượng thư loạn thành một đoàn.

 

Đêm ấy , cảm xúc của Thẩm Lệnh Nghi khá hơn đôi chút, bỗng cho lui tất cả mọi người .

 

Nha hoàn lui ra ngoài cửa chờ, qua rất lâu vẫn không thấy động tĩnh.

 

Đẩy cửa đi vào , lại phát hiện nàng ấy đã nảy ý tự kết liễu, cả người treo trên xà nhà.

 

Nha hoàn thét lên rồi đưa nàng ấy xuống.

 

Sắc mặt Thẩm Lệnh Nghi đã xanh tím, hôn mê bất tỉnh.

 

Trong viện đèn đuốc sáng suốt cả đêm.

 

Đại phu nói , e là không ổn .

 

Mẫu thân vừa nghe , rốt cuộc không thể kìm nén oán giận trong lòng, trực tiếp xông vào viện của ta .

 

Một cái tát rơi xuống má ta .

 

“Đều tại ngươi!”

 

Giọng mẫu thân sắc nhọn đến biến điệu, ánh mắt nhìn ta như nhìn kẻ thù.

 

“Nghi Nhi trời sinh lương thiện yếu mềm, chưa từng tranh giành với người khác.”

 

“Đều là vì ngưới trở về! Nó mới vì áy náy mà nghĩ quẩn tìm c.h.ế.t!”

 

Ta không thể phản bác trước mặt một người thiên vị.

 

Gò má sưng đỏ nóng rát.

 

Ta vốn đã quyết tâm, trong Thẩm phủ này sẽ không để lại một chút chân tình nào nữa.

 

Nhưng , một giọt nước mắt nơi khóe mắt vẫn rơi xuống đất.

 

09

 

Không lâu sau , Thẩm Lệnh Nghi tỉnh lại .

 

Mẫu thân nắm tay nàng ấy , vui quá mà khóc , cũng khôi phục vẻ lạnh nhạt ngày trước với ta .

 

Tạ Khuyết đến Thẩm phủ vào một buổi chiều xuân.

 

Hắn từ tiền sảnh đi tới, phong thái như gió mát trăng thanh, mày mắt ôn hòa.

 

Hắn và trưởng tỷ là thanh mai trúc mã, lần này đến, là để hạ sính cầu cưới Thẩm Lệnh Nghi.

 

Thẩm Lệnh Nghi hẹn gặp hắn ở hoa sảnh.

 

Vừa khéo chỉ cách ta đang luyện cắm hoa một khung cửa sổ.

 

Giọng nàng ấy khe khẽ truyền tới.

 

“Thế t.ử, ta đã quyết tâm rời đi .”

 

Tạ Khuyết vừa nghe , giọng nói khó tránh gấp gáp hơn đôi chút:

 

“…… Nàng nói gì?!”

 

“Hôn ước này rốt cuộc không phải của ta , ta cũng không muốn tranh đoạt thứ của người khác.”

 

“Thế t.ử, ý ta đã quyết, chỉ có như vậy mới có thể sửa sai lập lại trật tự.”

 

Tạ Khuyết nhíu mày, tiến lại gần một bước.

 

“Đây không phải lỗi của nàng!”

 

“Rõ ràng là Thẩm Bảo Hạnh kia cướp của nàng, hà tất gì nàng phải dùng nhân duyên của mình để trừng phạt bản thân !”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...