BẢO HẠNH/Chương 9: 9C. 9: 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Rèm xe vén lên một góc, ta nhìn thấy sườn mặt của Tạ Khuyết.

 

Hắn vậy mà đuổi đến Hứa Châu.

 

Lướt qua vai nhau .

 

Chân trước hắn vừa tới, chân sau ta đã đi rồi .

 

Ta buông rèm xuống.

 

Đời này , ta và hắn sẽ không còn giao điểm nữa.

 

Rất nhanh đã đến ngày nhập cung.

 

Ta theo một nhóm nữ t.ử đi qua cung đạo thật dài.

 

Quan chủ khảo là hành thủ Thái y viện, Trương thái y.

 

Câu đầu tiên ông ta mở miệng không hỏi 《Tố Vấn》, không hỏi 《Linh Khu》, mà hỏi, “Nữ t.ử hành y, nên tránh thân thể nam t.ử.”

 

“Nếu gặp bệnh nhân nam, các ngươi sẽ tự xử thế nào?”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lại hỏi: “Nếu nhà chồng không cho ngươi xuất đầu lộ diện, ngươi theo chồng, hay theo y?”

 

Khắp dãy nữ quyến dự thi liên tục nhíu mày.

 

Học y bao năm, đến cuối cùng thứ bị khảo không phải y thuật, mà là lễ giáo.

 

Đến lượt ta , Trương thái y vuốt râu đ.á.n.h giá ta một cái.

 

“Ngươi chính là người vừa hòa ly kia ?”

 

Lời này vừa thốt ra , ánh mắt xung quanh đều tụ lại .

 

Ta không đáp, chỉ nhìn thẳng ông ta , “Đại nhân, hôm nay ta chuẩn bị là y lý, không phải cương thường.”

 

Trương thái y hừ một tiếng, vừa định đưa thẻ lạc tuyển vào tay ta .

 

Một giọng nói uy nghiêm vang lên.

 

“Trương thái y.”

 

Mọi người quay đầu, Phù Dương công chúa đứng dưới hành lang, nhíu đôi mày đẹp , “Bổn cung vậy mà không biết , Thái y viện tuyển nữ quan, không khảo chân tài thực học, ngược lại hỏi đến những chuyện chẳng liên quan này ?”

 

Trương thái y đứng dậy hành lễ, sắc mặt hơi ngượng.

 

“Điện, điện hạ, thần chỉ là cân nhắc đức hạnh.”

 

Phù Dương công chúa không để ý tới ông ta , đi đến trước mặt ta , bỗng mở miệng.

 

“Mấy ngày nay bổn cung luôn cảm thấy n.g.ự.c tức khó thở.”

 

“Phương t.h.u.ố.c các thái y kê đã uống nửa tháng cũng không thấy khá hơn, ngươi thử nói xem, là duyên cớ gì?”

 

Ta bắt mạch cho nàng.

 

Mạch tượng của Phù Dương công chúa mạnh mẽ, giọng nói trong trẻo, không giống dáng vẻ có bệnh khí.

 

Ta thật lòng đáp:

 

“Điện hạ tức n.g.ự.c, không nằm ở phế phủ, mà ở gan khí uất kết.”

 

“Thuốc thang chỉ có thể điều thân , không thể điều tâm.”

 

“Nếu trong lòng điện hạ có chuyện, dù uống một năm t.h.u.ố.c, cũng không thể hóa giải.”

 

Đuôi mày nàng khẽ nhướng, bỗng bật cười .

 

“Hay, bổn cung chỉ cần nói mình có bệnh, các thái y chỉ lo kê vài thứ t.h.u.ố.c bổ, lại không ai dám nói bổn cung không bệnh.”

 

“Ngươi ngược lại là người đầu tiên nói thật.”

 

“Bổn cung rất thích ngươi.”

 

Thẻ ngọc rơi vào lòng bàn tay ta .

 

17

 

Khi tin tức ta sắp vào cung làm nữ quan truyền ra , hậu lễ của Hầu phủ cũng được đưa tới viện của ta .

 

Lần này Tạ Khuyết đến là để cầu ta trở về Hầu phủ.

 

Hắn nhiều ngày liền qua lại giữa Hứa Châu và kinh thành, dưới mắt đã có quầng thâm.

 

Ta lùi lại một bước, lễ phép gọi hắn , “Tạ đại nhân.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-hanh/9.html.

]

Tạ Khuyết sững ra một thoáng, “Bảo Hạnh, nàng…… vì sao không gọi ta là Thế t.ử nữa?”

 

Giọng ta bình tĩnh, “Ngài và ta đã hòa ly, tức là không còn quan hệ gì.”

 

Hắn có chút kích động, dường như muốn nắm lấy tay ta .

 

“Ta chưa đồng ý! Sao nàng có thể tự ý rời đi trước ?”

 

Ta giãy ra , giọng nói rất lạnh, “Ba năm trước Thế t.ử đã đồng ý rồi .”

 

Giọng hắn nghẹn chát, đáy mắt vậy mà đỏ lên.

 

“Khi ấy là lời giận dỗi!”

 

“Đều là lỗi của ta , ta không nên nghi ngờ nàng, không nên bôi nhọ người trong lòng của nàng.”

 

“Nàng và ta rốt cuộc cũng làm phu thê ba năm, tuy không có thực phu thê, nhưng trong lòng ta đã sớm xem nàng là thê t.ử duy nhất của ta .”

 

“Bảo Hạnh, nàng và Bùi Chu cũng nhiều năm chưa gặp, ta không tin ta không bằng hắn !”

 

“Hắn tuy chưa c.h.ế.t, nhưng mãi đến khi thân ở địa vị cao vẫn giấu nàng tin hắn chưa c.h.ế.t.”

 

“Một kẻ lừa gạt như vậy , căn bản không có chân tâm.”

 

“Bảo Hạnh, chỉ là ta thấy không đáng thay nàng!”

 

Hắn nói đầy tình cảm, như thể như vậy có thể khiến ta hồi tâm chuyển ý.

 

Tạ Khuyết luôn miệng nói không bôi nhọ người trong lòng của ta , nhưng từng chữ từng câu đều là bôi nhọ.

 

Từ đầu đến cuối, hắn vẫn luôn là một người như vậy .

 

Ta cười lạnh: “Ngài cảm thấy, chân tâm là thứ gì?”

 

“Chính là khi biết chàng chưa c.h.ế.t, liền biết chàng tất có nỗi khổ khó nói .”

 

“Còn ngài, khó xử của ta ở Hầu phủ ngài đều biết , nhưng ngài thờ ơ chính là ngầm cho phép.”

 

“Từ đầu đến cuối, ta đều nói với ngài rằng ta không có chút tình ý nào với ngài, nhưng ngài chưa từng nghe , hoặc tin những lời ta nói .”

 

“Từ ngày đầu tiên gả cho ngài, ta cũng giống như ngài, mong chờ hòa ly.”

 

Từ nhỏ, ta đã biết tâm ý của A Chu.

 

Từ khi hiểu chuyện đời, chúng ta đã tâm ý tương thông bảy năm.

 

Dù có hiểu lầm lớn bằng trời, ở chỗ chúng ta cũng không phải hiểu lầm.

 

Chúng ta đã sớm xem đối phương còn nặng hơn chính mình .

 

Tạ Khuyết nghe xong, hít sâu một hơi , vẫn chưa chịu hết hy vọng, “Bảo Hạnh, trước kia là ta sai, nay ta đã nhìn rõ rồi .”

 

“Ta không cần bình thê gì cả, cũng không cần thiếp thất, ta chỉ cần nàng.”

 

“Nàng muốn vào cung làm nữ quan tiếp tục học y, ta cũng sẽ đợi nàng.”

 

“Nàng hận ta cũng được .”

 

Nhưng ta chỉ ghét bỏ đẩy hắn ra , để lại cho hắn một bóng lưng, sai người đóng cổng lớn lại .

 

“Đem lòng hận cho loại người như ngươi, căn bản không đáng.”

 

“Ngươi, không xứng để ta hận.”

 

18

 

Sau khi vào cung, ta theo sau các lão thái y giúp họ bốc t.h.u.ố.c, nhận biết d.ư.ợ.c liệu.

 

Trong cung hội tụ những lão thái y y thuật cao minh, ta mưa dầm thấm đất.

 

Tiến bộ rất nhanh, đã có thể chữa bệnh cho cung nữ.

 

Chớp mắt ba năm trôi qua, lại là một mùa xuân nữa.

 

Ban đầu các lão y quan cũng chẳng thèm nhìn thẳng vào ta .

 

Nay đã bắt đầu đặt những bệnh án khó chữa lên bàn của ta , để ta cùng xem xét.

 

Khi hoàng hậu phát chứng đầu phong, người đích danh gọi ta tới châm cứu.

 

Phương t.h.u.ố.c trị chứng ho lâu năm của quý phi mãi không khỏi, ta sửa lại ba vị t.h.u.ố.c.

 

Dần dần, các vị chủ t.ử ở các cung nếu có bệnh đau, người đầu tiên họ nghĩ đến chính là truyền ta tới xem.

 

Tin tức truyền ra ngoài cung, trở thành một chuyện mới mẻ ở kinh thành.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...