Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Có người nói Thẩm nhị cô nương được công chúa ưu ái, cũng có người nói , là sau khi hòa ly tự mình thi đỗ vào cung.
Lời đồn truyền càng lúc càng xa, dần dần trở thành một niềm hy vọng của nữ t.ử trong thiên hạ.
Năm nay số người dự thi nữ quan gấp ba lần năm đó.
Ngoài trường thi xếp thành hàng dài, có thiếu nữ còn b.úi tóc con gái, cũng có phụ nhân đã vấn tóc.
Trương thái y cũng không còn nói những lời lạc hậu không hợp thời nữa.
Ta ngồi ở ghế phụ giúp chấm bài, nhìn những nét chữ thanh tú ấy , nhớ tới chính mình năm xưa.
Có một cô nương sau khi nộp bài, mỉm cười với ta .
Ta bỗng cảm thấy, những nữ t.ử này dù không thi đỗ nữ quan, về sau cũng sẽ tỏa sáng ở một nơi khác.
Cuối cùng Thẩm Lệnh Nghi vẫn vào Hầu phủ.
Không phải chính thê, mà là thiếp thất, còn sinh được một trai một gái.
Bởi vì lão phu nhân Hầu phủ chê nàng tuổi tác đã lớn.
Lại càng chê nàng dùng thủ đoạn không vẻ vang, m.a.n.g t.h.a.i trước rồi ép mình được vào Hầu phủ.
Nghe nói lão phu nhân Hầu phủ động chút là nhắc tới lúc ta còn ở trong phủ.
Một tháng sau , lão phu nhân Hầu phủ làm chủ, chọn cho Tạ Khuyết một quý nữ xuất thân danh giá làm chủ mẫu.
Lại đưa hai đứa con Thẩm Lệnh Nghi sinh cho Tạ Khuyết đến dưới gối chủ mẫu nuôi dưỡng.
Nói rằng con cái do thiếp thất dạy dỗ không thể bước lên mặt bàn.
Thẩm Lệnh Nghi đã khóc lóc, đã làm loạn.
Nhưng trong Hầu phủ không ai đứng về phía nàng.
Cả nhà An Ninh Hầu phủ ấy , hôm nay cãi nhau , ngày mai đấu đá.
Ba ngày hai bận lại gây ra một trò cười .
Trở thành đề tài trà dư t.ửu hậu nơi kinh thành.
Có người thích chuyện cố ý nhắc tới với ta .
Muốn xem phản ứng chế giễu, châm biếm của ta .
Nhưng ta chỉ xem những chuyện ấy như một cơn gió thoảng, nghe qua rồi quên.
Thế giới của ta bây giờ rộng lớn đến thế.
Những chuyện nhỏ nhặt ấy , sẽ không còn khiến ta d.a.o động bất kỳ cảm xúc nào nữa.
Còn mẹ ruột của ta u uất nhiều năm.
Cả đời bà từng có hai người con gái.
Thẩm Lệnh Nghi oán trách bà năm đó
không
ngăn
mình
vào
chùa.
Còn ta từ sau lần xuất giá ấy , chưa từng gặp lại bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-hanh/10.html.]
Năm mẹ ruột bệnh nặng, bà mượn cớ bệnh tình, nhờ người truyền lời vào cung, nói muốn gặp ta một lần .
Ta không hề d.a.o động, chỉ bảo người truyền lời mang về một câu.
“Nếu ta đi gặp bà ấy , mẫu thân của ta cũng sẽ ghen tị và đau lòng.”
“Vẫn là không gặp nữa thôi.”
Người truyền lời ngẩn người .
“Ngài... ngài chẳng phải là nữ nhi của phu nhân sao ?”
Ta không giải thích thêm.
Lời truyền về tới nơi, bà ấy sẽ hiểu.
Người mẹ mà ta nói không phải bà.
19
Ta dùng những quyển sách năm đó chép lại từ Hầu phủ và Thẩm phủ, lập nên một thư các dành cho nữ t.ử ở kinh thành.
Trong những quyển sách ấy , có y điển, có sách về nông tang kỹ nghệ, có thi văn do nữ t.ử các triều đại để lại .
Trước đây những quyển sách ấy bị khóa trong các thế gia đại viện, chỉ con cháu nhà quyền quý mới có thể đọc .
Nữ t.ử trước giờ chưa từng có cơ hội đọc sách.
Nay ta cho người chép lại , in thành sách, rồi phân phát tới các thư các nữ t.ử khắp nơi.
Ba năm trôi qua, từ kinh thành đến Giang Nam, đã mở được mười hai tòa thư các.
Chỉ cần bỏ ra vài đồng tiền là có thể vào đọc sách.
Đây chính là việc mà năm ấy , sau lần đầu tiên đọc xong một quyển sách, ta đã muốn làm .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Lại một mùa xuân nữa.
Ta xin nghỉ với Phù Dương công chúa, xuống Giang Nam khám bệnh nghĩa miễn phí, vừa đi vừa dừng, chữa bệnh cho những phụ nhân và trẻ nhỏ không có tiền xem bệnh.
Mùa xuân Giang Nam rất đẹp .
Liễu nhung bay lên, như một trận tuyết dịu dàng đang rơi.
Con thuyền nhỏ neo bên bờ sông, đợi người trở về.
Hôm ấy ta vừa bắt mạch xong, gọi người kế tiếp.
Một bóng người đứng trước mặt ta .
Như đã đi một quãng đường rất dài, chỉ để vì ta mà tìm đến.
Chàng phong trần mệt mỏi, để lộ chiếc răng khểnh quen thuộc, nở một nụ cười rạng rỡ.
Tựa như thuở thiếu niên năm ấy , ta và chàng chưa từng xa cách.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)