Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi gật đầu:
“Dù sao thì cũng phải nói một tiếng cảm ơn."
Anh ấy cười một tiếng.
“Vậy bây giờ, có thể cân nhắc xem xét đến tôi một chút không ?"
“Trước đây tôi bận rộn quá, không có thời gian để yêu đương, bây giờ thực sự vẫn cứ là một trai t—"
Vành tai bỗng chốc nóng bừng lên.
Tôi lại một lần nữa bịt c.h.ặ.t miệng anh ấy lại .
Nhịp tim đập mạnh mẽ kịch liệt từ l.ồ.ng ng/ực của anh ấy truyền sang.
Tôi lúc này mới nhận thức được rằng khoảng cách giữa hai chúng tôi bây giờ gần đến mức gần như dán c.h.ặ.t vào nhau rồi .
Cơ thể theo bản năng muốn bỏ chạy.
Đầu óc lại nhanh ch.óng vận hành xoay chuyển.
Điều thứ nhất, tôi quả thực không muốn phải chia ly xa cách với Hoắc Minh Thâm.
Điều thứ hai, tôi hình như không hề bài xích sự xích lại gần của Hoắc Dữ.
Vậy thì—
Đi đến cửa phòng, tôi quay người lại .
Có chút không tự nhiên cho lắm, nhưng vẫn khẽ mở miệng nói :
“Hoắc Dữ, chúng ta thử một chút đi ."
Đôi mắt vốn dĩ hơi cụp xuống bỗng chốc kinh ngạc ngước nhìn lên.
Trong phút chốc gợn sóng lấp lánh đầy ánh nước.
Cái biểu cảm này , so với Hoắc Minh Thâm thì cũng chẳng có gì khác biệt cả.
19
Sau khi chúng tôi ở bên nhau , người vui mừng nhất chính là Hoắc Minh Thâm.
“Vậy Hạ Hạ sẽ không bỏ đi nữa đúng không ?"
Tôi mỉm cười gật đầu.
“ Đúng vậy ."
“Tuyệt vời ông mặt trời luôn!"
Nó kích động đến mức nhảy nhót tưng bừng suốt cả một buổi tối.
Lại đến kỳ họp phụ huynh rồi .
Hoắc Minh Thâm lần này lấy hết can đảm nhìn về phía Hoắc Dữ.
“Ba ơi, ba có thể đi cùng với Hạ Hạ được không ?"
Nhìn vào ánh mắt tràn đầy sự mong đợi của đứa trẻ.
Dưới gầm bàn, tôi giẫm thật mạnh một phát lên chân của Hoắc Dữ.
Sắc mặt anh hơi căng ra , khẽ hít một hơi khí lạnh.
“Đi chứ, dĩ nhiên là phải đi rồi ."
Thế còn nghe được .
Hoắc Minh Thâm nhận được câu trả lời khẳng định, cười tươi như hoa nở vậy .
Ăn sạch sành sanh toàn bộ số rau xanh trên bàn ăn luôn.
Buổi họp phụ huynh của ngôi nhà trẻ này .
Chủ yếu là để cho các phụ huynh xem ngày thường các con đều đang làm những cái gì.
Hoắc Minh Thâm với tư cách là lớp trưởng.
Không chỉ phải phân công công việc cho các bạn nhỏ.
Mà còn phải đóng vai làm chú bảo vệ nhỏ để duy trì trật tự hiện trường tại chỗ nữa.
Oai phong lẫm liệt vô cùng mười phần.
Sau khi làm xong phần việc của chính mình , nó còn vô cùng nhiệt tình giúp đỡ các bạn học khác nữa.
Ví dụ như giúp cô bạn cùng bàn nhỏ của mình xách xô nước hộ.
Nhận về một tràng những lời khen ngợi tán dương của đông đảo các bậc phụ huynh .
Hoắc Dữ lặng lẽ nhìn nhìn nó.
Tôi chú ý tới ánh mắt của anh ấy .
“Đau lòng xót con rồi sao ?"
Anh ấy cười một tiếng.
“Hồi nhỏ tôi làm những việc còn mệt nhọc hơn thế này nhiều cơ."
Suýt chút nữa thì quên mất.
Đây cũng là một đứa trẻ đáng thương chịu nhiều khổ cực mà.
Nơi đầu tim hơi có chút nghẹn ngào thắt lại .
Tôi chủ động nắm lấy bàn tay của anh ấy .
Khô ráo ấm áp, mang theo chút vết chai mỏng.
Gò má hơi nóng lên.
Tôi ngoảnh mặt sang một bên, có thể cảm nhận được anh ấy đang nhìn mình .
Cái luồng ánh mắt kia cảm giác tồn tại vô cùng mạnh mẽ, rơi trên khuôn mặt, khiến cho nhiệt độ tăng lên một cách ch.óng mặt cấp kỳ.
Hoắc Dữ đan c.h.ặ.t các ngón tay của tôi lại .
Không buông ra nữa rồi .
Hoắc Minh Thâm ngẩng đầu lên, bắt trọn được vị trí nơi hai chúng tôi đang đứng .
Nó cảm thấy ba bây giờ cười một cách vô cùng kỳ quái.
Giống cái gì thế nhỉ?
Ồ.
Giống con cáo già gian xảo trong cuốn truyện tranh vậy !
20
Hoạt động tương tác giữa cha mẹ và con cái buổi chiều là làm một món quà tặng cho mẹ .
Hai cha con cùng nhau ra trận xuất kích.
Hoắc Minh Thâm dùng miếng vải ren đã được nhuộm màu phơi khô từ trước đó để làm cho tôi một chiếc khăn tam giác kiểu Pháp dáng băng đô cài tóc.
Nó toàn thần quán chú tập trung cao độ đạp máy khâu chân vịt.
Đáng yêu quá đi mất thôi!
Tôi vây quanh lấy nó chụp liền tù tì tám trăm tấm ảnh chân dung chụp hình.
Sau khi nó làm xong xuôi, lại bảo Hoắc Dữ khâu thêm một bông hoa hồng nhỏ đính lên trên đó cho tôi nữa.
Không ngờ rằng, đường kim mũi chỉ của anh ấy cũng rất khá khẽ khàng khéo léo đấy chứ.
Thành phẩm hoàn mỹ là sự kết hợp dung hòa giữa vẻ đẹp điền viên nước Pháp và vẻ đẹp mưa khói vùng Giang Nam sông nước.
Tôi ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoắc Minh Thâm hôn liền mấy cái rõ kêu.
Tai nó đỏ bừng lên, nhưng khóe miệng lại vểnh lên tận trời cao.
Tôi bỗng nảy ra một ý tưởng kỳ quặc:
“Cuối tuần này ta muốn đội cái này đi dã ngoại ngoại ô, có ai muốn đi cùng với ta không nào!"
Một lớn một nhỏ ngay lập tức giơ tay xin hàng.
Về đến nhà, tôi vẫn cứ nâng niu trân trọng không nỡ rời tay đối với món quà này .
Buổi tối, tôi vừa ngân nga ca hát vừa đi về phòng ngủ.
Cổ tay bỗng nhiên thắt c.h.ặ.t
lại
, tấm lưng áp sát
vào
tấm ván cửa phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ha-ha-va-tieu-tham/chuong-7.html.]
Tôi nén lại tiếng kinh hô thốt lên, bực mình nói :
“Hoắc Dữ, anh làm cái trò gì thế hả!"
Anh cúi mắt nhìn tôi .
“Cái món quà kia tôi cũng có góp một phần công sức trong đó đấy nhé."
Mất một lúc lâu tôi mới hiểu ra được ý tứ trong lời nói của anh ấy .
Hơi thở bỗng chốc thắt lại .
“...
Cho nên thì sao nào?"
Anh hơi nghiêng khuôn mặt sang một bên, khóe môi nhếch lên, ngược lại chút nào cũng không hề khách khí chút nào.
“Hôn tôi đi ."
Tôi mặt không đổi sắc đem khuôn mặt của anh ấy xoay cho chính diện lại thẳng thớm.
Nhón gót chân lên hôn nhẹ một phát lên đôi môi của anh ấy .
Chuồn chuồn lướt nước chạm khẽ một cái liền rời đi .
Đóng cửa, khóa trái, động tác liền mạch lưu loát một mạch hoàn thành xong xuôi.
Tôi lấy tay sờ sờ lên khuôn mặt của mình .
Nhiệt độ nóng bỏng bỏng tay truyền vào lòng bàn tay.
Ngoài cửa phòng vô cùng hợp thời truyền đến giọng nói đầy vẻ kinh ngạc ngỡ ngàng của Hoắc Minh Thâm.
“Ba ơi, Hạ Hạ kể chuyện cười cho ba nghe đấy à ?"
“Ba cười còn rạng rỡ tươi tắn hơn cả ông mặt trời nữa cơ kìa!"
Tôi trong chiếc gương trang điểm toàn bộ khuôn mặt đều là nụ cười rạng rỡ.
Có ép thế nào cũng không ép xuống nổi.
Đại khái là cùng một kiểu dáng nụ cười với một người nào đó rồi đây.
21
Cơ thể của quản gia đã hoàn toàn bình phục khỏe mạnh trở lại , ông ấy lại quay về rồi .
Trong giấc mơ ông ấy là giai đoạn sau mới phải đi bệnh viện.
Trong cốt truyện từ đó về sau không bao giờ xuất hiện trở lại nữa.
Cũng may là bây giờ bình an vô sự quay trở về.
Cũng coi như là cả nhà đoàn tụ sum họp một nhà rồi .
Tôi và Phạm Dao đã kết thành đôi bạn thân thiết thiết cốt nhục của nhau rồi .
Sự nghiệp của cô ta cũng đã gặt hái được những thành tựu vô cùng rõ rệt vang dội.
Bây giờ cô ta còn bận rộn hơn cả Hoắc Dữ nhiều cơ.
Mỗi lần hẹn nhau ăn bữa cơm đều là vội vã đi đến, rồi lại vội vã rời đi .
Tuy nhiên, nụ cười trên khuôn mặt ngược lại càng thêm phần tự tin từ tốn thong dong hơn rồi .
“ Tôi rất thích cuộc sống hiện tại bây giờ, cảm ơn cô rất nhiều, Hạ Hạ."
Lời vừa mới dứt câu.
Tôi giống như nghe thấy ở trong đầu mình có một sợi dây thừng nào đó bị đứt đoạn vỡ ra vậy .
Một lúc lâu sau đó, tôi mỉm cười một tiếng.
Cô ta không phải là nhân vật nữ chính trong cuốn sách nào cả.
Cô ta chính là nhân vật chính của chính cuộc đời của chính bản thân mình .
Sự thành công của Phạm Dao dựa vào chính bản thân cô ta mà có được .
Bất luận cốt truyện có thay đổi xoay vần như thế nào đi chăng nữa.
Cũng đều không thể ảnh hưởng tới hào quang rực rỡ ch.ói lọi của cô ta được cả.
Cùng một đạo lý như vậy .
Tôi cũng không phải là cái thứ nữ phụ làm bia đỡ đạn độc ác gì cả.
Cuộc đời của tôi , phải do chính bản thân tôi nói mới được tính.
Rất nhanh sau đó, Hoắc Minh Thâm tốt nghiệp nhà trẻ.
Sắp sửa trở thành một đứa trẻ lớn học lớp một rồi đây.
Việc đọc truyện tranh cho nó nghe cũng đã biến thành việc ngồi nghe nó đọc truyện tranh cho nghe rồi .
Hoắc Minh Thâm sau khi kể xong câu chuyện cho tôi nghe , giúp tôi kéo kéo đắp đắp lại tấm chăn.
“Hạ Hạ, chúc ngủ ngon."
Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ say.
Chỉ đợi nó đóng cửa bước ra ngoài là sẽ lén lút lôi điện thoại ra chơi nghịch ngợm một lúc thôi.
Nửa ngày trời không thấy có động tĩnh gì cả.
Mở mắt ra nhìn .
Cái thằng nhóc này đang nhìn chằm chằm vào tôi cơ đấy.
“Biết ngay là dì chưa có ngủ mà!"
Tôi vội vàng trốn chui trốn lủi vào trong chăn.
“Ngủ ngay lập tức đây!"
Hoắc Minh Thâm thở dài một tiếng cụ non già dặn kinh nghiệm đầy mình .
“Nhớ kỹ là không được tắt đèn chơi điện thoại đâu đấy nhé, không tốt cho đôi mắt đâu đấy."
Tôi :
“..."
“Hạ Hạ."
“Hửm?"
“Con có một cái bí mật muốn nói cho dì biết đấy."
Tôi hất chăn ra nhìn nhìn nó.
Hoắc Minh Thâm véo véo vạt áo, biểu cảm đầy vẻ thẹn thùng ngại ngùng xấu hổ.
“Cái bí mật này chính là, sau khi dì đến đây rồi , ngày nào con cũng đều cảm thấy vô cùng vui vẻ hạnh phúc cả!"
Nói xong câu đó, nó cúi đầu xuống, xấu hổ không dám nhìn tôi nữa rồi .
Trái tim giống như được bọc một lớp mật ong ngọt lịm vậy .
Hạnh phúc chảy tràn ngập đến khắp ngóc ngách tứ chi bách hài trong cơ thể.
Tôi mạnh bạo ôm chầm lấy nó hôn một phát rõ kêu lên má.
“Có con ở đây, ta cũng ngày nào ngày nào cũng đều siêu cấp siêu cấp vui vẻ hạnh phúc cả!"
Hoắc Dữ tựa người vào khung cửa phòng, vô thanh vô tức cong khóe môi mỉm cười .
Trong đôi mắt tràn ngập vẻ ấm áp tan chảy dịu dàng khôn xiết.
(Toàn văn hoàn )
Ngoại truyện nhỏ:
1
Hoắc Minh Thâm phải đi ra nước ngoài tham gia trại hè học kỳ quân đội mùa hè.
Quản gia đi cùng bầu bạn chăm sóc, quốc gia đi đến vừa vặn ba mẹ tôi cũng đang ở nơi đó du lịch.
Nhân cơ hội này cũng có thể để cho bọn họ làm quen tiếp xúc thân thiết với nhau một chút.
Chúng tôi ngày nào cũng đều phải gọi điện thoại video call với nhau cả.
8.
Chaporia
Bình Luận (0)