Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Nghe nó chia sẻ hôm nay đã xảy ra những chuyện gì thú vị vui vẻ.”
Không biết từ lúc nào mà đã gọi điện thoại nói chuyện suốt hơn hai tiếng đồng hồ đồng hồ rồi .
Vẫn là do Hoắc Dữ không thể nhẫn nhịn chịu đựng thêm được nữa giơ tay ra dứt khoát cúp điện thoại ngang xương đi đấy chứ.
Tôi ném về phía anh ấy một ánh mắt đầy vẻ bất mãn tức giận.
“Vẫn còn chưa có nói chuyện xong xuôi đâu đấy nhé!"
Giọng điệu Hoắc Dữ ôn hòa dịu dàng.
“Đến giờ phải đi ngủ rồi ."
“Anh ngủ phần của anh đi chứ, hai chúng ta đâu có ở cùng một phòng ngủ đâu , cũng đâu có làm phiền ảnh hưởng gì đến anh đâu chứ."
Anh ấy hơi nhướng mày lên một cái đầy ẩn ý.
“Cái này chính là vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ đó rồi đấy."
Hoắc Dữ phủ người áp sát đi tới, đè c.h.ặ.t lấy cổ tay của tôi lại .
“Hạ Hạ, cô chỉ nói là thử một chút thôi, chứ đâu có nói thời gian thử việc kéo dài bao lâu đâu , xin hỏi đến khi nào thì tôi mới có thể chính thức được chuyển chính thức sang làm nhân viên chính thức đây hả?"
Nhịp tim bắt đầu không ngừng gia tốc đập nhanh liên hồi.
Hoắc Dữ lúc này đứng ngược ánh sáng, nụ cười như có như không đầy tà mị.
Càng thêm phần đẹp trai ngời ngời đến mức không thể nào hình dung nổi bằng lời được nữa.
Tôi không có tiền đồ chút nào mà sa ngã lún sâu vào trong cái bẫy sắc đẹp của anh ấy mất rồi .
Đưa hai tay lên ôm lấy khuôn mặt của anh ấy rồi chủ động hôn rướn lên môi anh ấy .
“Bây giờ luôn đấy."
2
Rất đau.
Kỹ thuật vô cùng tồi tệ kém cỏi cực kỳ.
Tôi mang theo tiếng khóc thút thít nghẹn ngào tức giận mắng nhiếc om sòm.
“Cút ra ngoài ngay cho tôi !"
Trên trán Hoắc Dữ từ sớm đã rịn ra từng lớp mồ hôi hột nhỏ mịn rồi .
Anh ấy nhẹ nhàng hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt của tôi .
Giọng nói khàn đặc đến mức không thể khàn hơn được nữa rồi .
“Hạ Hạ, làm lại một lần nữa là sẽ có kinh nghiệm ngay thôi mà, chúng ta lại thử một lần nữa có được không ..."
Cái lần thử này một phát thử luôn đến tận khi trời sáng bạch ra luôn mới thôi.
Tôi ngủ li bì hôn mê đến tận buổi chiều muộn mới tỉnh dậy.
Toàn
thân
nhức mỏi rã rời mềm nhũn
không
còn chút sức lực nào cả lúc tỉnh dậy, Hoắc Dữ đang gọi điện thoại
nói
chuyện với Hoắc Minh Thâm.
“Ba ơi, sao Hạ Hạ lại không nhận cuộc gọi video của con thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ha-ha-va-tieu-tham/chuong-8.html.]
Tôi nghe thấy thế mà đỏ bừng cả khuôn mặt lên vì xấu hổ.
Hoắc Dữ ngược lại mặt không đổi sắc chút nào, vô cùng thản nhiên bình tĩnh.
“Dì ấy đang nghỉ ngơi nghỉ ngơi rồi ."
Hoắc Minh Thâm cuống cuồng cả lên.
“Có phải dì ấy lại thức đêm chơi điện thoại nữa rồi đúng không ?"
“Như vậy là không tốt cho sức khỏe cơ thể đâu đấy nhé, ba ơi, lúc con không có ở nhà ba phải giúp con giám sát quản lý dì ấy thật c.h.ặ.t chẽ vào đấy nhé!"
Hoắc Dữ cuối cùng cũng chú ý tới ánh mắt muốn g/iết người của tôi ném tới rồi .
Nơi đáy mắt lướt qua một tia cười cợt trêu ghẹo đầy ẩn ý.
Anh ấy một phát liền sảng khoái đáp ứng nhận lời ngay lập tức.
“Được rồi ."
Sau khi kết thúc cuộc gọi điện thoại xong xuôi, Hoắc Dữ một cách vô cùng tự nhiên nằm trở lại bên cạnh sườn người của tôi .
Cánh tay dài ôm một phát qua, đem tôi ôm trọn vào trong lòng ng/ực ấm áp của anh ấy .
Tôi nhằm ngay bả vai của anh ấy mà c.ắ.n mạnh một phát rõ đau cho bõ tức.
Hoắc Dữ mảy may chút nào cũng không hề để tâm bận lòng chút nào cả.
Còn dùng ngón tay chậm rãi vuốt ve vuốt ve xuôi theo mái tóc của tôi nữa cơ.
“Lại muốn thức đêm nữa à ?"
Tôi :
“..."
Có thể cảm nhận được rõ mười mươi, anh ấy bây giờ đang tràn đầy tinh lực dồi dào dồi dào vô cùng mười phần.
Tôi đanh mặt lại quay người lật người sang hướng khác một cách dứt khoát.
“ Tôi hối hận rồi , thời gian thử việc của anh vẫn chưa có qua đâu đấy nhé."
Từ trong l.ồ.ng ng/ực của Hoắc Dữ bật ra một tiếng cười trầm thấp đầy từ tính vang lên rõ mười mươi.
“Muộn mất rồi , tôi đã đem toàn bộ đồ đạc tư trang chuyển hết qua bên này rồi còn đâu nữa."
Tôi âm thầm hối hận xanh cả ruột gan ra rồi .
Biết thế thì đã không thèm ham hố cái sắc đẹp kia để rồi rước sói vào nhà thế này rồi !
Đêm dài đằng đẵng mịt mùng.
Tôi không muốn thức đêm chút nào cả đâu .
Thế nhưng cái người đàn ông này lại cứ tự mình ăn vụng làm càn thôi!
Cũng may là, anh ấy tiến bộ thần tốc vô cùng mau ch.óng.
Nể tình việc hầu hạ chăm sóc cũng khá là chu đáo vừa vặn vừa ý.
Lưu lại thẻ bài, ban tặng cho một nửa chiếc giường ngủ vậy .
(Ngoại truyện hoàn )
Chaporia
Bình Luận (0)