20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thật sự đều đã qua rồi sao ? Bóng ma về trận hỏa hoạn kia thật sự có thể vượt qua sao ?

Tôi không biết .

Phí Nam Xuyên thuận theo tự nhiên dắt tay của tôi , anh ta vừa đi vừa nói chuyện: "A Chi, tôi biết cô rất dễ quên nhưng tôi vẫn hy vọng đến cuối cùng cô có thể nhớ rõ tôi giống như bà nội của mình vậy."

Tôi bị lời của anh ta dọa đến quên lau nước mắt, anh ta khẽ cười nói : "Ngốc, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian."

Sau khi trở về nhà chúng tôi bắt đầu dũng cảm đối mặt với bước đầu tiên trong cuộc sống. Phí Nam Xuyên cầm lấy kéo tu bổ lại những đóa hoa đã héo rũ, tôi cầm khăn lau đi lớp tro bụi đã đóng ở phía nhà trước. Chúng tôi dùng thời gian cả ngày mới có thể dọn dẹp mọi thứ xong xuôi, Phí Nam Xuyên một khắc cũng không nhàn rỗi, sau khi xong việc lại tranh thủ đi đến phòng bếp làm cơm chiều.

Tôi chỉ có ấn tượng với đồ ăn bà nội làm , sau khi nếm thử những món mà Phí Nam Xuyên làm qua tôi chợt phát hiện trù nghệ của anh ta tuyệt nhiên không hề kém so với bà nội. Tôi giống như đã phát hiện ra điều gì đó rất mới mẻ liền hỏi anh ta : "Anh vậy mà cũng biết nấu ăn nhỉ?"

"Sao vậy , chẳng lẽ thoạt nhìn tôi không giống như sẽ biết làm sao ?" Anh ta hỏi.

Tôi thành thật gật đầu. Phí Nam Xuyên cho dù có chật vật như thế nào đi nữa nhưng nhìn qua cũng giống như là một cậu ấm luôn tự phụ, hoàn toàn không thể nhìn ra anh ta sẽ biết những kỹ năng mà một người đàn ông tầm thường nên có. Nhưng đã tiếp xúc cùng anh ta lâu như vậy, Phí Nam Xuyên thật sự cái gì cũng đều biết làm.

Tôi không khỏi tò mò hỏi: "Vì sao anh lại lợi hại như vậy thế?"

Phí Nam Xuyên bị lời khen có phần trắng trợn của tôi làm cho có chút xấu hổ, anh ta khẽ nhếch khóe miệng trả lời tôi : "Bởi vì trước đây điều kiện trong nhà không tốt , ba mẹ của tôi đều rất bận rộn, tôi chỉ có thể tự chăm sóc chính mình ."

" Tôi thực sự rất hâm mộ anh đấy." Tôi thành khẩn nói , "Tốt xấu gì anh còn có thể nhớ rõ những chuyện trước đây, còn tôi thì lại không nhớ được chuyện gì cả."

Phí Nam Xuyên đau lòng ôm lấy tôi , có lẽ anh ta muốn an ủi tôi nhưng lại không phải là một người sẽ biết cách an ủi người khác, anh ta thấp giọng nói bên tai tôi : "Nhớ rõ cũng không có gì hay cả."

Giọng nói của anh ta trầm thấp lại khàn khàn, hô hấp ở bên tai tôi khiến cho tôi không khỏi ngứa ngái. Tôi muốn tránh ra nhưng lại bị anh ta ôm càng lúc càng chặt hơn. Phí Nam Xuyên gần đây dường như đặc biệt thích ôm lấy tôi , cái ôm của anh ta vừa ấm ấp lại vững chắc, hoàn toàn không giống như những cái ôm của bà nội.

Anh ta hỏi tôi : "A Chi, đang suy nghĩ gì đấy?"

Tôi thì thào nói : " Tôi đang suy nghĩ, cái ôm của anh thật thoải mái."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dang-tiec-cho-chung-ta/chuong-4.html.]

"À vậy sao ." Anh thấp giọng cười cười, "Vậy thì những cái ôm của tôi về sau vĩnh viễn đều sẽ là của em."

Tôi ở trong lòng thầm tính toán, vĩnh viễn sẽ là bao lâu đây. Có lẽ vĩnh viễn của người khác sẽ rất dài rất dài, thế nhưng vĩnh viễn của tôi sẽ rất ngắn. Không chừng một ngày nào đó tôi sẽ quên đi hết những chuyện đã xảy ra giữa hai người chúng tôi .

Những tháng ngày về sau rất yên tĩnh, hôm nay cửa tiệm bán hoa có khách tới mua, là một người phụ nữ mặc tây trang với gương mặt vô cùng đẹp. Tôi hỏi cô ấy: "Vị đây là?"

Cô ấy liếc mắt nhìn tôi một cái, không khách khí nói : " Tôi đến tìm Phí Nam Xuyên."

"Được, vậy cô chờ một chút."

Tôi nhanh chóng chạy ra sân sau , nhìn thấy Phí Nam Xuyên ở xa xa đang trồng hoa vì thế liền hét to: "Anh Nam Xuyên, có người đến tìm anh ."

Chờ đến khi tôi nắm lấy tay của Phí Nam Xuyên quay trở lại phía nhà trước của cửa tiệm bán hoa, người phụ nữ kia liền thay đổi sắc mặt: "Phí tổng, tôi đến để đưa ngài về nhà."

———————

Phí tổng? Tôi nghi hoặc nhìn về phía Phí Nam Xuyên. Anh ấy không nhìn tôi , chỉ nghiêm mặt đi về phía người phụ nữ kia rồi uy nghiêm gật đầu.

Vốn dĩ Phí Nam Xuyên không thuộc về nơi này , anh ấy phải quay trở về nhà của mình. Tôi thừa dịp anh ấy không chú ý liền rút tay của mình ra , ra vẻ thoải mái nói chuyện với hai người bọn họ, "Hai người có muốn uống chút nước không ?"

Nhưng bọn họ đều không để ý đến tôi . Từ trong ánh mắt của bọn họ cho dù tôi có xem không hiểu nhưng cũng có thể đoán ra được phần nào. Tối đến, vẫn là Phí Nam Xuyên xuống bếp như trước đây. Ánh mắt của người phụ nữ tên A Mỹ trừng lớn, thoạt nhìn là dáng vẻ rất kinh ngạc. Tôi cũng đã tập mãi thành quen nhiệt tình nói : "A Mỹ cô ăn nhiều thêm một chút, tay nghề của anh Nam Xuyên siêu cấp lợi hại đấy."

Cô ấy cho tôi một ánh mắt xem thường, hình như không quá vừa lòng với cách nói chuyện của tôi . Phí Nam Xuyên đem hết thảy những điều này vào mắt, anh ấy đột nhiên cầm lấy tay của tôi nói : "A Chi, ngày mai theo anh cùng về đi ."

Là loại ngữ khí bá đạo không để cho người ta được thương lượng. Tôi sợ ngây người , hoàn toàn không nghĩ đến anh ấy sẽ nói muốn dẫn tôi cùng nhau rời khỏi thị trấn nhỏ này. Phí Nam Xuyên chẳng lẽ không sợ tôi sẽ gây thêm phiền toái cho mình sao ?

Có lẽ là đã nhìn thấu nỗi lòng của tôi , anh ấy hạ mắt nói : "Sinh nhật ngày hôm đó bà nội của em đã lén nói với anh , hy vọng anh có thể chăm sóc em thật tốt."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...