20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bà nội… bà nội vẫn luôn canh cánh về tôi ở trong lòng mình, bà sợ mình sẽ không thể chăm sóc tôi cả đời nên lúc này mới vội vàng phó thác tôi cho Phí Nam Xuyên sao ?

"Anh nhất định sẽ thực hiện lời hứa của mình với bà nội em."

Được rồi , vô số nỗi sợ hãi của tôi cuối cùng cũng bị một câu này của Phí Nam Xuyên đánh bại. Tôi cười yếu ớt gật đầu nói, "Được, anh Nam Xuyên em tin tưởng anh ."

Cho dù A Mỹ rất không tình nguyện nhưng cuối cùng cô ấy vẫn phải mua ba vé máy bay đi Bắc thị. Đây là lần đầu tiên tôi rời khỏi thị trấn nhỏ này, lúc ngồi trên máy bay tôi vô cùng khẩn trương nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đã nhìn thấy trời xanh mây trắng gần ngay trước mắt mình.

Tôi tóm lấy góc áo Phí Nam Xuyên khẽ nói : "Anh Nam Xuyên, em được bay trên bầu trời rồi !"

Phí Nam Xuyên tươi cười nhìn tôi , tùy ý để tôi kích động vui sướng. A Mỹ nhìn không được nữa liền nhỏ giọng quát tôi : "Có thể im lặng một chút không ."

Tôi lúc này mới chịu ngừng lại nhưng Phí Nam Xuyên đã búng tay một cái, không biết anh ấy đã nói gì với nhân viên phục vụ, vài phút sau A Mỹ đã bị đưa đến một vị trí ngồi khác. Anh ấy vuốt tóc của tôi nói : "Hiện tại tốt hơn rồi, chúng ta có thể tiếp tục nói chuyện phiếm."

Sau đó chúng tôi cũng không tiếp tục nói chuyện phiếm nữa, tôi rất nhanh liền cảm thấy buồn ngủ. Chờ đến khi tỉnh lại máy bay đã sắp chạm đất, sau khi thu dọn hành lý Phí Nam Xuyên nắm lấy tay tôi rời khỏi sân bay, nháy mắt tôi đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ ngây người .

Mấy chiếc xe xa hoa có rèm che dừng lại ở ven đường, bên cạnh còn xuất hiện thêm vài người đàn ông mặc đồ đen. Tôi sợ đến mức vội vàng trốn về phía sau Phí Nam Xuyên, anh ấy thấy vậy liền an ủi tôi : "Đừng sợ, bọn họ không phải người xấu ."

Tôi được anh ấy nắm tay dìu lên một chiếc xe trong số đó, ước chừng đi khoảng một giờ hơn rốt cuộc cũng đã đến một ngôi nhà có hoa viên ở phía trước. Ngoài cửa đã sớm có một người phụ nữ khí chất cao quý đứng chờ, tôi nghe thấy Phí Nam Xuyên gọi bà ấy bằng mẹ.

Tôi không khỏi tò mò ngẩng đầu lên đ.á.n.h giá bà ấy. Mặt trái xoan, lông mày lá liễu giống như những người phụ nữ thường thấy trong tranh vẽ vậy, nhưng lại dường như có chút quen mặt. Không ngờ người phụ nữ này có thể khiến cho loại trí nhớ kém cỏi này của tôi nhớ được, cảm thấy được có phần quen mặt, tôi cảm thấy vô cùng thần kỳ.

Tôi có thể cảm nhận được kỳ thực bà ấy vẫn đang âm thầm đ.á.n.h giá tôi , nửa ngày sau rốt cuộc bà ấy cũng lên tiếng hỏi: "Đây là?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/dang-tiec-cho-chung-ta/chuong-5.html.]

"A Chi, bạn gái của con." Phí Nam Xuyên trả lời rất tự nhiên, "Hoặc là mẹ cũng có thể gọi cô ấy là con dâu."

Động ta ́c của hai người chúng tôi đều đi ̀nh trệ nhìn về phía Phí Nam Xuyên, nhưng anh ấy vẫn thực bình tĩnh bày ra nụ cười như thường lệ.

Đầu tiên thân phận của tôi đã được làm rõ, mẹ của Phí Nam Xuyên không có phản đối gì về tình huống này, tôi thật tự nhiên ở lại trong nhà của bọn họ. Ngày hôm sau khi tôi vừa đến đây, Phí Nam Xuyên liền sai người trồng rất nhiều hoa bách hợp ở trong hoa viên. Kỳ thực làm như vậy đối với việc phát triển của hoa rất không khoa học, nhưng sau khi được tôi tỉ mỉ chăm sóc, một mảnh vườn hoa bách hợp kia đã có dấu hiệu khởi sắc.

Tôi kích động kéo Phí Nam Xuyên đến thưởng thức, anh ấy sau khi nhìn thấy chúng cũng rất vui vẻ, còn ghé vào bên tai của tôi nói : "Chờ đến khi hoa mở chúng ta sẽ làm hôn lễ nhé."

Điều này khiến cho tôi không khỏi cẩn thận suy nghĩ nhiều thêm mỗi khi chăm sóc cho vườn hoa.

Trí nhớ của tôi trước sau vẫn tệ như vậy, Phí Nam Xuyên nói với tất cả quản gia trong nhà rằng mỗi khi gặp mặt hãy tự giới thiệu tên họ với tôi , cứ như vậy tôi sẽ tránh được một ít xấu hổ.

Mẹ của Phí Nam Xuyên trước sau có đến đây vài lần , nhưng biểu tình mỗi khi gặp tôi thoạt nhìn cũng không được tốt lắm. Hoặc là âm trầm, hoặc là tức giận. Tình cảnh này khiến tôi không khỏi có chút sợ bà ấy, nhưng Phí Nam Xuyên đã an ủi tôi rằng, "Thả lỏng đi , em không cần phải sợ."

Tôi gật đầu, tận lực cố gắng cùng ngồi ăn trên bàn cơm với bà ấy. Ngày đó sau khi ăn cơm xong bà ấy bảo tôi cùng đi dạo vườn hoa với mình, nhưng những gì bà ấy đã nói lại không có chút liên quan gì đến hoa, bà ấy hỏi tôi rằng: "Cô vẫn nhớ tôi chứ?"

Tôi khẽ giật mình , nhưng vẫn là chậm rãi lắc đầu. Bà ấy rốt cuộc cũng cười lạnh, "Tốt nhất là cô đừng nên gạt tôi ."

Tôi hoảng hốt, không cẩn thận liền đụng trúng bàn ăn của hoa viên, tiếng rơi vỡ thanh thúy của ly thủy tinh khiến cho tôi giật mình . Hai tay tôi lạnh lẽo trong lúc nhất thời không biết mình phải nên làm gì. Quản gia tiến lên vội vàng kéo tôi qua một bên, nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ của tôi liền đưa cho tôi một ly nước ấm.

Không hề ngoài ý muốn , đêm hôm đó tôi lại phát sốt. Trước khi ngất đi tôi nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Phí Nam Xuyên, tôi muốn mở miệng trấn an anh ấy nhưng lại không đủ khí lực, chờ đến khi tỉnh lại tôi đã nằm ở trong bệnh viện.

Phí Nam Xuyên ghé vào đầu giường của tôi , bên môi đã mọc ra một tầng râu xanh nhạt. Hiển nhiên anh không quen ngủ ở nơi này, tôi chỉ khẽ cử động một chút anh đã liền tỉnh dậy. "A Chi, em đã khỏe hơn chút nào chưa ?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...