Ta là một gốc linh sâm, tu luyện ròng rã trăm năm, cuối cùng cũng chờ được tới ngày vượt qua thiên kiếp.
Tin tốt là: Ta độ kiếp thành công, rốt cuộc cũng tu thành hình người !!! Tin xấu là: Ta không biết cách nào để biến bản thân trở lại thành một củ nhân sâm nữa.
Đang lúc ngồi xổm bên lề đường sầu não, ta tình cờ bắt gặp Thẩm Hoài An đang đi tới, vừa đi vừa ho khù khụ.
Hắn mặc một thân tố y đơn giản, nhưng vẫn chẳng thể che giấu được dung nhan tuấn tú thanh tao. Vì ho dữ dội mà đuôi mắt hắn hơi ửng hồng và vương chút hơi nước, trông càng thêm phần gầy yếu, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng thương xót.
Ta nhìn đến ngẩn ngơ, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý định táo bạo.
Đúng rồi ! Chính là hắn ! Rất đẹp trai, siêu cấp đẹp trai luôn!
Đợi nam t.ử kia đi ngang qua, ta trực tiếp làm một cú "ngã ngựa", tỏ vẻ đáng thương đem vạt áo bào của hắn túm c.h.ặ.t lấy, dốc hết kỹ năng diễn xuất khổ luyện trăm năm ra mà than vãn:
"Công t.ử ơi, ta đã mấy ngày chưa được ăn cơm rồi , xin ngài rủ lòng thương xót ta với!"
"Được rồi ."
Thẩm Hoài An mím môi, trong đáy mắt thoáng qua một tia cười ý nhị mà ta không kịp nhận ra .
Hắn lấy từ trong lòng n.g.ự.c ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, dịu dàng lau đi những vết bẩn trên mặt ta . Động tác của hắn nhẹ nhàng vô cùng, tựa như đang nâng niu một bảo vật trân quý. Khi hắn tiến lại gần, ta còn ngửi thấy một mùi hương thanh khiết như cỏ cây thoang thoảng.
Đôi mắt hồ ly màu nâu nhạt của hắn phản chiếu hình ảnh ngây ngốc của ta . Lúc này ta mới phát hiện, trên đỉnh đầu mình chẳng biết từ lúc nào đã mọc ra một đóa hoa non nhỏ xíu hình chiếc ô, cứ thế lấp ló rồi đung đưa qua lại .
Nhân sâm ta đây nở hoa rồi !!
Sau khi chỉnh đốn cho ta xong xuôi, Thẩm Hoài An như đang dỗ dành trẻ nhỏ, chẳng biết từ đâu lấy ra mấy miếng bánh điểm tâm:
"Ngoan lắm, thưởng cho ngươi này ."
Hắn đưa bánh qua, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào đỉnh đầu ta , khiến cả người ta tê dại như có luồng điện chạy qua. Ta không kìm được mà nhếch môi cười , thậm chí còn muốn kiễng chân lên để hắn chạm vào thêm lần nữa.
Nhưng vị nam t.ử này sau đó lại rất mực giữ lễ tiết, luôn duy trì một khoảng cách chừng mực. Hắn đưa ta về nhà, và cứ thế, ta mặt dày mày dạn ở lại bên cạnh Thẩm Hoài An.
2
Thân thể Thẩm Hoài An thực sự quá hư nhược. Hắn thường xuyên ho khan, mỗi lần ho mạnh là đôi mắt hồ ly kia lại ngấn nước, đuôi mắt ửng đỏ, trông rung động lòng người vô cùng.
Nhìn hắn đau đớn như vậy ta cũng thấy khó chịu trong lòng. Thừa lúc đêm khuya, ta lẻn về lại khu rừng xưa.
Thần hộ mệnh gia gia từng bảo ta rằng, chỉ cần truyền cho Thẩm Hoài An một chút linh lực thì bệnh tật của hắn sẽ được trừ tận gốc. Ta ghi nhớ kỹ lời gia gia, lúc về còn tiện tay hái thêm vài vị thảo d.ư.ợ.c quý để bồi bổ cho hắn .
Khi ta trở về, Thẩm Hoài An đang chuẩn bị đi ngủ. Hắn mặc một chiếc trung y mỏng manh, dáng vẻ cúi người ho khan làm lộ ra vòng eo thon gọn mà săn chắc.
Thật muốn sờ thử một cái quá đi .
Không được , không được ! Ta vội vàng đè nén cái suy nghĩ không an phận kia lại , tiến về phía nam nhân đang đi tới.
"Thẩm Hoài An, ta về rồi đây! Ngươi xem ta mang gì về này ."
Thẩm Hoài An đột ngột chộp lấy vai ta , thần sắc có chút hoảng loạn:
"Ta còn tưởng ngươi
đã
bỏ
đi
rồi
, khụ khụ khụ...
"
Nói đoạn hắn lại ho dồn dập một tràng. Ta vội vàng đỡ hắn về giường, đau lòng không thôi:
"Ta chỉ là đi hóng gió một chút thôi mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nhan-sam-ta-day-no-hoa-roi/chuong-1.html.]
" Đúng rồi , ta còn tìm được thảo d.ư.ợ.c cho ngươi nữa."
Nói xong, ta như hiến bảo vật mà đưa t.h.u.ố.c ra . Thẩm Hoài An không nói gì, chỉ lẳng lặng bưng bát t.h.u.ố.c đắng ngắt uống sạch.
Dưới ánh đèn dầu, đôi môi vốn nhợt nhạt của hắn dần trở nên đỏ mọng. Ta bất chợt nhớ tới lời của Thần hộ mệnh gia gia, cảm thấy một luồng khí nóng chạy dọc sống lưng, đóa hoa trên đầu lại bắt đầu rục rịch muốn vươn ra .
3
Ta tốn không ít công sức mới dỗ được hắn đi ngủ. Đợi đến đêm khuya thanh vắng, ta mới rón rén mò vào phòng Thẩm Hoài An.
"Thẩm Hoài An, ngươi ngủ chưa ?"
Ta hỏi nhỏ mấy lần đều không thấy hồi đáp, lúc này mới đ.á.n.h bạo đẩy cửa bước vào .
Nam nhân này ngay cả khi ngủ lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t, thỉnh thoảng từ cổ họng lại phát ra vài tiếng ho khan đầy kìm nén. Vốn dĩ ta còn chút do dự, nhưng nhìn thấy cảnh này liền lập tức xắn tay áo lên quyết tâm hành động.
Ta quỳ một gối bên giường, ghé sát lại , môi chạm nhẹ lên môi hắn . Theo đúng phương pháp gia gia đã dạy, ta thúc giục linh lực trong cơ thể, chậm rãi truyền vào miệng hắn .
Sau vài nhịp thở, ta định rút lui thì bỗng nhiên chân bị tê, cả người ngã nhào lên người hắn .
Cứ ngỡ sẽ bị hắn tóm gọn rồi hỏi tội, nhưng chẳng có động tĩnh gì xảy ra cả. Âm thanh duy nhất trong phòng là nhịp thở đều đặn và mạnh mẽ của nam nhân dưới thân .
Hóa ra hắn không tỉnh. Ta thầm thở phào một cái, không ngờ cái tên bệnh phu này lại có chất lượng giấc ngủ tốt đến vậy . Ta đưa ngón tay chọc nhẹ lên môi hắn :
"Ngủ ngon nhé, Thẩm bệnh phu."
4
Ngày hôm sau .
Ta thức dậy với hai quầng thâm mắt, vậy mà Thẩm Hoài An vẫn chưa dậy, bình thường giờ này hắn đã đi hái t.h.u.ố.c rồi mới phải .
Thấy sắc mặt hắn có vẻ tốt hơn nhiều, ta nhịn không được hỏi:
"Thẩm Hoài An, ngươi thấy trong người thế nào?"
"Rất tốt , sáng nay dậy thấy thân thể nhẹ nhàng khoan khoái hơn hẳn."
"Vậy thì tốt rồi ."
Tối đến. Mọi khi ta đều bám lấy bắt Thẩm Hoài An kể chuyện cho nghe , nhưng hôm nay ta lại chủ động giục hắn đi nghỉ sớm, hắn cũng rất hợp tác.
Chưa đầy nửa canh giờ sau , ta đã nghe thấy tiếng thở đều đặn truyền ra từ bên trong. Ta lại đợi thêm một lúc nữa mới đẩy cửa vào .
Lặp lại các bước của tối qua, thế nhưng khi ta vừa chạm môi vào , Thẩm Hoài An đột nhiên như bị bóng đè, đưa tay ra ấn c.h.ặ.t lấy gáy ta .
Môi răng hai bên chạm nhau càng thêm khăng khít.
Hơn nữa, hắn dường như coi môi ta thành thứ gì đó ngon lành lắm, cứ thế nhấm nháp nghiền ngẫm. Đầu lưỡi hắn khẽ lướt qua kẽ môi khiến cả người ta run rẩy, mềm nhũn cả ra .
Đóa hoa trên đầu ta lại nở ra mấy bông, đ.â.m vào trán hắn run bần bật.
Ta tưởng hắn tỉnh, nhưng hắn chỉ vô thức cọ xát lên môi ta . Thật đáng sợ mà, cái tên bệnh phu này , ngay cả khi ngủ cũng không chịu buông tha cho cái miệng của ta .
Cũng may, ta còn có phép thuật thoát thân . Ta lập tức biến về nguyên hình, dùng hai cái chân sâm bé xíu chạy thục mạng khỏi người nam nhân kia .
Suýt chút nữa là hỏng việc rồi !
Chaporia
Bình Luận (0)