Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau đó, ta chạy thẳng đến vườn t.h.u.ố.c của Thẩm Hoài An, chổng m.ô.n.g đào một cái hố, tự mình nằm vào rồi cào đất lấp lên quá nửa người .

Đất này hơi lạnh, nhưng thôi, cứ coi như là rèn luyện ý chí vậy .

5

Trời vừa hửng sáng, trái tim của một gốc nhân sâm là ta đây bỗng tan nát nhẹ nhàng.

Ta không thể biến lại thành hình người được nữa rồi !!!

Biết thế này , đêm qua thà để môi bị hôn đến nát bấy còn hơn là biến về nguyên hình.

Ngay lúc ta đang khổ sở không biết phải làm sao , Thẩm Hoài An xách một bình tưới nước đi ra , sắc mặt hồng hào, khóe miệng nở nụ cười .

Nhìn thấy ta , hắn hơi ngẩn ra một chút, nhưng giây sau đã tự nhiên ngồi xổm xuống trước mặt ta .

" Đúng là một gốc cây đặc biệt."

Thẩm Hoài An khều khều mấy chiếc lá của ta , giọng điệu hờ hững khiến ta ngứa ngáy trong lòng muốn gãi mà không được . Lúc này ta mới sực nhớ, cả người mình đang bị lấp trong đất, chỉ lộ ra phần ngọn sâm trăm năm tôn quý.

"Chậc, tính khí cũng lớn thật đấy."

Người ta cứng đờ, lá cũng không dám động đậy. Chẳng lẽ hắn nhận ra rồi ?

Trong lúc ta đang thấp thỏm không yên, hắn đứng dậy lấy một chiếc xẻng và chậu hoa từ trong phòng ra . Hắn đào một vòng xung quanh, cẩn thận bứng cả đất lẫn rễ ta vào trong chậu. Sau khi trồng xong, hắn lại múc một chậu nước, dùng khăn tay tỉ mẩn lau sạch những vết bùn đất dính trên lá.

Cảm giác hơi ngứa, ta không nhịn được mà hơi né tránh theo bản năng.

"Đừng nhúc nhích."

Thẩm Hoài An kẹp lấy phiến lá của ta , buông lời đe dọa: "Còn nhúc nhích nữa là ta nhổ trụi lá của ngươi bây giờ."

Đừng mà! Thuốc quý thì không được nhổ lá đâu nha!

Đợi đến khi Thẩm Hoài An đi đổ nước, ta mới phản ứng lại . Giờ ta đang là một cái cây cơ mà, sao phải sợ hắn chứ? Nghĩ vậy , ta lại càng đung đưa mạnh hơn.

Đấy, nhìn đi , ta cứ nhúc nhích đấy, ngươi làm gì được ta nào!

(Gục gục gục) Đừng nói nha (gục gục gục) cảm giác này cũng khá thích (gục gục gục).

Ăn no xong lại bắt đầu buồn ngủ, đến khi ta tỉnh lại lần nữa thì trời đã về khuya, chậu hoa đã được đưa vào trong phòng Thẩm Hoài An. Cảm nhận thấy linh lực trong người vô cùng dồi dào, thậm chí tu vi còn có dấu hiệu tăng trưởng, ta thử vận công một chút... Vèo! Biến lại thành hình người ngay lập tức!!!

Ta vừa định lén lút chuồn ra ngoài thì phía sau lại vang lên tiếng ho khan đầy kìm nén của nam nhân kia . Nghĩ đi nghĩ lại , ta vẫn nên truyền cho hắn thêm chút linh lực. Vừa truyền xong, tên bệnh phu ấy đột nhiên xoay người , nửa thân hình đè lên người ta , một cánh tay trực tiếp vắt ngang qua eo, ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng.

Ta nghiêng đầu nhìn hắn , nếu không phải nhịp thở của hắn vẫn đều đặn phả sau gáy ta , ta đã bắt đầu nghi ngờ cái tên bệnh phu này cố ý rồi . Không ngờ Thẩm Hoài An trông gầy gò thế mà lực tay lại lớn đến vậy , ta vùng vẫy mãi mà không thoát ra được .

Hừ! Cho dù có bị ném ra ngoài, ta cũng nhất quyết không biến lại nguyên hình nữa!

6

Một khi đã bắt đầu buông xuôi, con người ta sẽ chẳng còn biết sợ hãi là gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhan-sam-ta-day-no-hoa-roi/chuong-2.html.]

Sau khi thả lỏng tâm trí, ta lại bắt đầu thấy buồn ngủ, mơ màng chìm vào giấc nồng. Trong cơn mơ màng, ta dường như thấy nam nhân đang nằm bên cạnh khẽ mở đôi mắt. Hắn nhìn ta , đáy mắt cuồn cuộn những cảm xúc mãnh liệt không thể kìm nén:

"Ngủ ngon nhé!"

Trời vừa hửng sáng, ta một tay che đôi môi sưng vù, chạy trốn như bị ma đuổi về phòng mình .

Thấy ta trở về, Thẩm Hoài An giả vờ hỏi han vài câu lấy lệ rồi bắt đầu đi chuẩn bị bữa sáng cho ta .

Gác lại chuyện dung mạo hay vóc dáng, tay nghề nấu nướng của hắn đúng là tuyệt đỉnh. Đậu phụ rán vàng đều hai mặt rồi hầm cùng thịt băm, ăn kèm với một bát mì sợi, hương vị thơm ngon khó cưỡng. Lại thêm vài miếng bánh táo chua, sau bữa ăn nhâm nhi hai miếng, thật là tiêu d.a.o tự tại.

Thấy sắc mặt Thẩm Hoài An đã tốt hơn, cũng không còn ho nhiều nữa, ta nghĩ chắc đã ổn rồi nên không truyền linh lực cho hắn nữa. Không ngờ đến ngày thứ ba, hắn đột nhiên ho đến tê tâm liệt phế, ta còn vô tình thấy hắn giấu chiếc khăn tay thấm m.á.u đi nữa!

Ta sợ hãi, vội vàng truyền linh lực cho hắn suốt đêm.

Cứ thế, ban ngày ăn uống tu luyện, ban đêm truyền linh lực cho Thẩm Hoài An, rồi đến sáng sớm lại che đôi môi sưng vù lẻn về phòng mình . Thế nhưng nửa tháng trôi qua, thân thể Thẩm Hoài An chẳng những không khá lên mà sắc mặt lại càng thêm xanh xao nhợt nhạt.

Điều này khiến ta bắt đầu thấy nghi ngờ. Với một bụng thắc mắc, ta lại quay về khu rừng một chuyến. Thần hộ mệnh gia gia bị ta truy hỏi đến mức sợ hãi, chui tọt vào trong hốc cây, ta có gọi khản cổ lão cũng nhất quyết không ra .

Tức mình , ta hái sạch số d.ư.ợ.c thảo lão trồng rồi ôm về cho Thẩm Hoài An một sự bất ngờ. Ta rón rén đi đến trước cửa phòng hắn .

Cửa không khép c.h.ặ.t, qua khe cửa, ta nhìn thấy Thẩm Hoài An vốn dĩ thanh cao thoát tục như trích tiên, lúc này lại đang nhíu c.h.ặ.t mày, ra sức dặm phấn lên mặt mình . Hắn dặm hết nửa hộp phấn mới dừng lại , trông mặt hắn bây giờ còn trắng bệch hơn cả lúc trước .

Trời sụp đổ thật rồi . Vậy cái miệng ngày nào cũng sưng đỏ của ta rốt cuộc là sao ?

Hắn lừa ta sao ?

Ta mạnh tay đẩy cửa bước vào . Thấy ta , Thẩm Hoài An hốt hoảng đứng bật dậy, lớp phấn trên mặt rơi lả tả như tuyết, mờ mịt cả một khoảng không . Ta bịt mũi lại , cười một cách ngoan ngoãn:

"Ngươi đang làm gì vậy ?"

"Nam t.ử vì người mình yêu mà trang điểm, ta đang định tút tát lại bản thân một chút ấy mà." Thẩm Hoài An vân vê vạt áo, lo lắng nhìn ta .

"Ồ? Vậy sao ? Để ta giúp ngươi!"

Ta tiến lại gần mới thấy bàn trang điểm của Thẩm Hoài An bày biện khá nhiều thứ, nhưng trong đám đó ta chỉ nhận ra mỗi hộp phấn và thỏi son, còn lại chẳng biết dùng thế nào.

7

Đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của Thẩm Hoài An, ta lo lắng đến mức bóp nát cả mấy cọng d.ư.ợ.c thảo trên tay, nước t.h.u.ố.c chảy ròng ròng.

Đúng lúc ta còn đang lúng túng, Thẩm Hoài An bỗng bật cười . Hắn ấn ta ngồi xuống ghế, xoay người đi lấy một chậu nước, vắt khô khăn tay rồi bắt đầu lau tay cho ta . Ta không hợp tác, quệt đầy nước t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c lên mặt hắn .

Hắn cũng chẳng tránh né, cứ để mặc ta nghịch ngợm, thỉnh thoảng mới đưa tay lên đỡ lấy. Chơi một lúc, mặt mũi Thẩm Hoài An đã lem nhem đủ màu, ngay cả vạt áo cũng không tránh khỏi, trông hắn bây giờ mới thực sự mang chút hơi thở phàm trần.

Bình thường hắn quá thanh tao, trông chẳng giống người thực, còn bây giờ... hì hì, trông như một con mèo mướp bẩn thỉu vậy .

Đến khi Thẩm Hoài An giúp ta trang điểm xong xuôi thì đã là chuyện của nửa canh giờ sau . Hắn cầm một thỏi than củi tỉ mẩn vẽ lông mày cho ta . Hắn ghé sát lại gần, gần đến mức ta có thể nhìn thấy cả những sợi lông măng nhỏ mịn trên mặt hắn . Ánh mắt chạm nhau , trong mắt hắn dường như ẩn chứa ý cười dịu dàng, khiến hắn trông ấm áp như viên ngọc quý.

Thình thịch. Tim ta lỡ một nhịp.

Nhìn động tác thuần thục của hắn , lòng ta lại dâng lên một nỗi hối hận. Sao ta có thể nghi ngờ hắn cơ chứ, thật là đáng c.h.ế.t mà!

Một khắc sau , ta nhìn vào gương, thấy một phiên bản hoàn toàn khác của mình hiện ra .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...