Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta lập tức thu hồi lòng cảm khái hối lỗi vừa rồi . Đáng đời hắn lắm!

Hắn vẽ cho ta cái gì mà lông mày lá liễu, đây rõ ràng là hai nét ngài đen kịt như rễ cây, đôi môi anh đào thì bị biến thành cái chậu m.á.u, lại còn "tâm đắc" chấm thêm một nốt ruồi.

Ta kìm nén cơn giận, hỏi: "Cái nốt ruồi này là ý gì?"

"Nốt ruồi mỹ nhân."

"Nốt ruồi mỹ nhân cái nỗi gì, ta có thù oán với ngươi sao ? Mà phải chịu sự sỉ nhục thế này ."

Thẩm Hoài An im lặng, ta cũng im lặng.

Sau cùng, mọi chuyện kết thúc bằng việc hắn phải đưa ta ra trấn trên mua đủ thứ ngon mới dỗ dành được . Ta hớn hở xán lại gần hắn : "Vẫn là ngươi tốt nhất."

"Thật sao ?"

"Tất nhiên rồi !" Nói đoạn, ta đem đống thảo d.ư.ợ.c đã bị bóp nát bấy trong tay nhét cho hắn : "Cái này là ta vất vả lắm mới hái về tặng ngươi đấy!"

Thẩm Hoài An nhìn cành t.h.u.ố.c chỉ còn trơ trọi mỗi cái cuống, mỉm cười ôn nhu: "Đa tạ, ta rất thích."

8

Thẩm Hoài An đi mua đồ ăn từ buổi trưa, hiện tại mặt trời đã khuất núi vẫn chưa thấy về.

Ta định ra ngoài tìm hắn , vừa mới bước chân ra khỏi cửa, một chiếc lưới pháp lực dày đặc đã từ trên trời giáng xuống bao vây lấy ta . Ta chẳng kịp nghĩ ngợi, lập tức biến về nguyên hình định dùng thuật độn thổ để thoát thân .

Nào ngờ, một cái túi vải chẳng biết từ đâu xuất hiện, tóm gọn lấy ta giữa không trung. Cái túi này cũng có pháp thuật, ta không tài nào trốn thoát được .

Ta cũng lười vùng vẫy thêm, ngoan ngoãn thu mình thành một nắm sâm nhỏ, nhìn kẻ đang cầm túi lưới kia . Cũng coi như là người quen cũ, kể từ khi ta bị đào lên, rồi bị kẻ này dẫn dụ vào bẫy thú rừng, ngày nào hắn cũng tới tìm ta thách thức.

Ta có chút bất lực nhìn gã thanh niên trước mặt.

"Ngươi có nghị lực như vậy sao không đi bắt mấy gốc thiên niên linh sâm đi , sao cứ nhất định phải bám lấy ta ?"

Thẩm Khuyết xách ta lên trước mặt, b.úng một cái vào đầu sâm của ta , bộ dạng đắc ý vô cùng: "Ta thích đấy."

"Mấy lần trước để ngươi chạy thoát đơn giản là vì ta nể tình, tha cho ngươi một con đường sống thôi."

Ta lầu bầu: "Ngươi đúng là người tốt , đã tha một lần , giờ có thể tha thêm lần nữa được không ?"

"Nằm mơ đi !"

Mắng xong, Thẩm Khuyết như nhớ ra điều gì, hắn lấy ta ra khỏi túi, cầm trong tay, giọng điệu có chút kỳ quặc: "Biến thành hình người đi , ta sẽ cân nhắc tha cho ngươi."

Cái này cũng được sao ?

Thẩm Khuyết vì đề phòng ta bỏ chạy nên đã lấy từ trong lòng n.g.ự.c ra một sợi dây thừng, buộc c.h.ặ.t lấy thân sâm của ta , đầu kia cầm trong tay. Lá trên đầu ta khẽ rung rinh, biểu thị sự khinh miệt. Thật là, vậy mà cũng dùng đến hạ sách này để phòng bị .

Giây tiếp theo, một thiếu nữ mặc váy xanh biếc thanh tân đã hiện ra trước mặt hắn .

Ta giật giật sợi dây thừng, nhướng mày: "Hình người cũng biến rồi , giờ có thể thả ta ra được chưa ?"

Đầu ngón tai Thẩm Khuyết run run, hắn ngây người nhìn ta , gật đầu như một cái máy, nhưng giây sau lại lộ vẻ nghi hoặc: "Ngươi rõ ràng chưa đến trăm năm tu vi, sao hôm nay nhìn kỹ lại thấy tu vi đã ngang ngửa tinh quái mấy trăm năm thế này ?"

Nghĩ đến một khả năng khác, sắc mặt hắn đại biến, sợi dây trong tay kéo căng khiến ta lảo đảo suýt ngã, lại ép sát lại gần thêm vài phân.

Thẩm Khuyết nhìn ta , giọng điệu lạnh lùng: "Ngươi đã làm chuyện hại người gì để tăng tiến tu vi đúng không ? Nếu đúng như vậy , hôm nay ta quyết không dung thứ."

9

Oan uổng quá mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhan-sam-ta-day-no-hoa-roi/chuong-3.html.]

Từ khi hóa hình đến nay, người ta gặp chỉ có mỗi Thẩm Hoài An. À, giờ thì thêm gã Thẩm Khuyết này nữa.

"Tâm tư ngươi thật đen tối, chẳng lẽ ta không thể chăm chỉ tu luyện để thăng tiến tu vi sao ?"

Lúc ta trì trệ tu vi thì bảo là tội đáng muôn c.h.ế.t, lúc ta tiến bộ thì lại bảo là đi đường tà đạo. Thật khó chiều!

"Ngươi? Chăm chỉ tu luyện?"

Vừa mới định cùng hắn tranh luận ra ngô ra khoai, thì Thẩm Hoài An phong trần mệt mỏi đã trở về. Hắn đứng đó, ánh mắt trầm xuống, giọng nói lạnh nhạt: "Hai người đang làm gì vậy ?"

"Một người bạn cũ thôi, chúng ta đang hàn huyên đôi câu."

Ta vừa giải thích với Thẩm Hoài An, vừa nháy mắt ra hiệu cho Thẩm Khuyết. Thẩm Hoài An không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ta , hốc mắt chợt dâng lên một tầng sương mỏng như thể ta vừa làm chuyện gì có lỗi với hắn vậy .

Điều này khiến ta càng thêm hoảng hốt, ta trừng mắt nhìn Thẩm Khuyết: "Nói gì đi chứ!"

Thẩm Khuyết lộ vẻ lưỡng lự, chỉ tay vào Thẩm Hoài An: "Hình như ta đã gặp hắn ở đâu rồi thì phải ."

Ta: ... Huynh đệ à , giờ có phải lúc để bắt chuyện làm quen không hả?

Thẩm Hoài An hừ lạnh một tiếng, ngón tay khẽ vân vê sợi dây thừng buộc trên eo ta , chẳng thèm để ý đến Thẩm Khuyết, giọng điệu đầy vẻ châm chọc:

"Chắc là phong tục nơi đây khác biệt quá, hàn huyên tâm sự mà cũng cần phải buộc dây vào eo đối phương thế này sao ."

Lời vừa dứt, sợi dây thừng kia đột nhiên đứt đoạn thành mấy khúc, rơi lả tả xuống đất kèm theo tiếng gào thét của Thẩm Khuyết: "Á! Á! Á!"

Thẩm Khuyết quỳ xuống nhặt nhạnh những mảnh vụn của pháp bảo: "Sao có thể chứ? Đây là tiên bảo tổ tiên để lại , một phàm nhân như ngươi sao có thể làm đứt được ..."

Lòng hắn cũng vụn vỡ theo món bảo vật.

Trái lại , Thẩm Hoài An vẫn điềm nhiên như không , miệng nói lời xin lỗi nhưng mặt mày lại hiện rõ vẻ "đáng đời nhà ngươi", cả người toát ra khí thế kiêu ngạo: "Thật xin lỗi , ta cũng không ngờ nó lại giòn như vậy ."

"Trời đã tối rồi , gió lạnh, mời các hạ về cho, chúng ta không giữ khách qua đêm."

Nói đoạn, hắn nắm tay ta kéo vào trong, lúc đi còn mang theo luôn cả chiếc đèn l.ồ.ng. Qua lớp cửa gỗ, ta vẫn còn nghe thấy tiếng khóc của Thẩm Khuyết ngày một lớn hơn.

10

Ta đang mải suy nghĩ xem ngộ nhỡ Thẩm Khuyết nổi điên lao vào đ.á.n.h nhau thì làm sao để mang Thẩm Hoài An chạy trốn, thì một mùi hương trái cây ngọt lịm chợt cắt ngang dòng suy nghĩ.

Thẩm Hoài An cầm một quả đào đưa tới trước mặt ta hỏi: "Muốn ăn không ?"

Ta gật đầu lia lịa, thơm quá, ta muốn ăn.

"Thay bộ váy này ra rồi ăn."

Mặc dù yêu cầu này có chút vô lý, nhưng ta vẫn ngoan ngoãn thay một bộ váy màu mực. Vừa thay xong, Thẩm Hoài An đã chuẩn bị sẵn nước cho ta rửa tay: "Lại đây."

Quả đào này lớn hơn bình thường rất nhiều, bề mặt tỏa ra một lớp hào quang nhạt, hương thơm nồng nàn. Cắn một miếng, nước đào ngọt lịm tràn đầy khoang miệng, vừa giòn vừa ngọt.

"Đưa tay đây."

"Bên kia nữa, lau cho sạch."

Thẩm Hoài An dùng khăn tay lau sạch sẽ từng tấc da thịt lộ ra của ta , lau xong hắn nhìn quả đào bên cạnh, ánh mắt bỗng trở nên thâm trầm lạ thường.

Ta đưa nửa quả đào còn lại về phía hắn ...

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...