Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Ngươi ăn không ? Ngọt lắm."

Thẩm Hoài An nắm lấy tay ta xoay một vòng, chọn đúng chỗ có vết răng ta vừa c.ắ.n mà hạ miệng. Khi hắn nhấm nháp, cánh môi khẽ lướt qua đầu ngón tay ta , cảm giác mềm mại vô cùng.

Hầu kết hắn khẽ lăn động, đôi mắt hồ ly hơi nâng lên nhìn ta :

"Ừm, quả nhiên là rất ngọt."

Ta: !!!

11

Ngày hôm sau , trời quang mây tạnh, ta cứ ngỡ chuyện gặp Thẩm Khuyết tối qua chỉ là một giấc mơ. Đang định ném gã ra sau đầu thì Thẩm Khuyết đột ngột hiện hồn trước mặt ta .

"Ta từng thấy hắn ở đâu đó rồi ."

"Ở đâu cơ?"

"Trong thư phòng của phụ thân ta ."

Thấy ta đầy vẻ nghi hoặc, Thẩm Khuyết có chút căng thẳng, hắn quan sát kỹ xung quanh thấy không có gì bất thường mới hạ thấp giọng:

"Tổ tiên nhà ta từng xuất hiện một vị tiên nhân..."

"Vị tiên nhân đó chính là Thẩm Hoài An?"

Thẩm Khuyết gật đầu lia lịa.

"Vị tổ tiên đó sống từ khi nào?"

"Ước chừng... khoảng tám trăm năm trước ."

"Hả! Thẩm Hoài An đã tám trăm tuổi rồi sao ? Có chút hơi già quá nhỉ." Ta chống cằm, lộ rõ vẻ lo lắng của chính mình .

Mặc dù biết mình bị lừa, nhưng trong lòng ta lại không có quá nhiều sóng gió, ngược lại ta còn thấy Thẩm Hoài An nhất định có nỗi khổ tâm riêng.

Thẩm Khuyết sốt sắng: "Giờ là lúc chê già sao ? Hắn che giấu thân phận ở cạnh ngươi rốt cuộc là mưu đồ cái gì?"

Ta lại thấy đó là chuyện hiển nhiên, tự tin đáp: "Tất nhiên là mưu đồ sắc đẹp của ta rồi ."

Thẩm Khuyết ngẩn người , đôi mắt mở to như muốn mắng ta nhưng lại chẳng biết nói gì, gương mặt đỏ bừng lên vì nghẹn, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu:

"Ta không tin."

"Đã không tin thì cứ hỏi cho rõ là được ."

Nói đoạn ta mở cửa phòng, nhìn về phía góc tường nơi có bóng người đang lấp ló, cười nói :

"Ra đây đi , Thẩm tiên nhân."

Thẩm Hoài An bị bắt quả tang tại trận nhưng chẳng hề tỏ ra lúng túng, hắn thản nhiên bước ra . Ta nhướng mày, đúng là gừng càng già càng cay, da mặt cũng dày hơn người thường.

Thẩm Khuyết vừa thấy hắn liền lập tức quỳ sụp xuống, vẻ mặt trở nên cung kính vô cùng:

"Thẩm gia con cháu đời thứ mười tám — Thẩm Khuyết, bái kiến lão tổ tông."

Thẩm Hoài An gật đầu nhẹ, buông một câu:

"Quả thực là vậy ."

Hắn không nói hết câu, nhưng chúng ta đều hiểu. Hắn đang đáp lại câu "mưu đồ sắc đẹp " của ta . Mặt ta nóng bừng lên, mắng thầm: "Đồ lưu manh!"

Thẩm Hoài An vờ như không thấy, tùy ý ném cho Thẩm Khuyết một món đồ: "Bồi thường cho ngươi."

Đó là một thanh kiếm đen kịt, cạnh kiếm còn rỉ sét, nhưng Thẩm Khuyết vừa nhìn thấy mắt đã sáng rực lên. Hắn rối rít tạ ơn rồi co giò chạy biến, như thể sợ Thẩm Hoài An sẽ đổi ý đòi lại .

12

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhan-sam-ta-day-no-hoa-roi/chuong-4.html.]

Trong phòng chỉ còn lại ta và Thẩm Hoài An.

Hắn ngồi đó, mang theo nụ cười lấy lòng, hoàn toàn khác hẳn với vẻ tiên phong đạo cốt vừa rồi . Ta chẳng thèm đoái hoài tới hắn , trực tiếp biến về nguyên hình, tự vùi mình vào chậu hoa.

Bỗng nhiên một làn nước mát rượi đổ xuống, Thẩm Hoài An đang cầm bình tưới nước cho ta :

"Ta không cố ý che giấu nàng.

"

(Gục gục gục) Ta tin ngươi mới lạ.

"Hơn nữa, nàng cũng lừa ta cơ mà, chúng ta coi như huề nhau nhé?"

(Gục gục gục) Ai huề với ngươi, ngươi còn giả bệnh lừa linh lực của ta .

Nghĩ tới đây, ta mạnh mẽ rũ lá, b.ắ.n nước tung tóe đầy mặt hắn để trả thù. Thẩm Hoài An cũng không tưới nước nữa, hắn khẽ kéo kéo lá sâm của ta , dỗ dành:

"Ta mang bàn đào về cho nàng, ăn xong rồi chúng ta hãy nói chuyện tiếp, được không ?"

Hắn lại dùng cái chiêu này để thử thách một gốc nhân sâm như ta .

Thôi được rồi , ta biến lại thành người . Ăn bàn đào là chính, nói chuyện là phụ. Sau khi ăn sạch bàn đào, hắn lại lấy thêm mấy quả linh quả nữa, ta ăn đến mức đầu óc mụ mị, quên bẵng mất mình định hỏi tội hắn chuyện gì.

Đột nhiên, tiếng sấm nổ vang trời, tia chớp x.é to.ạc không trung, chiếu sáng cả nửa bầu trời. Cảm nhận luồng linh lực cuồn cuộn, ta nảy ra một suy đoán táo bạo.

Lại bắt đầu độ kiếp sao ?

Quả nhiên, một tia sét đ.á.n.h thẳng xuống đầu ta . Thấy không thể tránh khỏi, ta đành dốc hết linh lực toàn thân ra chống đỡ.

13

Một khắc sau , mây mù tan biến, ngôi nhà vốn đã thành đống đổ nát hiện ra một thiếu nữ đang nhắm mắt tọa thiền. Toàn thân nàng tỏa ra ánh hào quang nhàn nhạt, rõ ràng đã độ kiếp thành công.

Thẩm Hoài An là người đầu tiên lao tới bên cạnh ta , đặt tay lên vai ta truyền vào một luồng khí ấm áp:

"Nàng thấy thế nào?"

"Rất tốt , giờ ta cũng tính là nửa vị tiên nhân rồi , Thẩm Khuyết không bắt nạt được ta nữa." Ta hớn hở nói .

Ánh mắt Thẩm Hoài An lại thoáng hiện vẻ lạc lõng. Lúc này , Thẩm Khuyết cũng hớt hải chạy tới. Chứng kiến cảnh ta độ kiếp, hắn chấn động: "Mới mấy ngày trước ngươi mới hóa hình, sao giờ đã độ kiếp nhanh thế này ?"

Ta nhún vai: "Chắc là do thiên phú thôi!"

Đến lượt Thẩm Khuyết suy sụp, miệng lẩm bẩm " không thể nào", rồi vác thanh kiếm nát thất tha thất thểu rời đi .

Ta nhặt một cành cây dưới đất, chỉ thẳng vào Thẩm Hoài An: "Nói đi , chuyện ta độ kiếp là do ngươi bày trò đúng không ?"

Thẩm Hoài An gật đầu, nhưng lại vội vàng hỏi một câu khác:

"Nàng... có nhớ ra chuyện gì không ?"

Ta lắc đầu: "Đừng có đ.á.n.h trống lảng, mau khai thật ngươi đã làm những chuyện tốt gì đi ."

Thẩm Hoài An lúc này mới bắt đầu thú nhận. Tám trăm năm trước , chúng ta một cặp thần tiên quyến lữ vô cùng ân ái. Nhưng ta lại chê cuộc sống thần tiên quá tẻ nhạt, thừa lúc hắn bế quan tu luyện liền lén nhảy xuống Đài Luân Hồi.

Đến khi hắn hay tin thì ta đã trải qua trăm năm luân lạc. Hắn tìm thấy ta , rồi dùng thân phận phàm nhân bồi ta chơi đùa qua ngày tháng.

Nghe tới đây, ta không nhịn được ngắt lời: "Nói láo, ngươi có bồi ta chơi bao giờ đâu ? Rõ ràng là ngươi toàn chiếm tiện nghi của ta ."

Thẩm Hoài An thong thả đáp: "Nửa đêm canh ba là ai chủ động hôn ta trước ?"

Ta cứng họng. Quả nhiên, thương xót nam nhân là khởi đầu của sự xui xẻo.

Hắn nói hắn cho ta ăn linh quả, dùng linh tuyền thúc đẩy tu vi là vì sợ ta tu luyện quá vất vả, muốn ta sớm ngày thành tiên. Câu này hoàn toàn là nói láo!

Hắn rõ ràng là sợ ta phát triển một đoạn ngược luyến tình thâm với Thẩm Khuyết nên mới vội vàng đuổi gã đi như vậy .

Được rồi , ta thừa nhận là ta đã khôi phục ký ức. 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...