Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cù Thiến nghĩ một chút rồi nói : “Để muội kể từ đầu cho tẩu nghe .”
Dù sao cũng rảnh, Kỷ Đào đi tới bàn ngồi xuống, cầm lấy kim chỉ. Giờ đây đường kim của nàng đã tỉ mỉ hơn trước , trông cũng ra dáng.
Nàng gật đầu: “Muội nói đi .”
“Lão phụ nhân đó họ Trương. Người dìu bà là tức t.ử của bà, cũng là cháu gái bà. Nữ hài gọi là Nữu Nữu, chính là tôn nữ của bà.”
Kỷ Đào hiểu ra . Người đời nay rất chuộng việc thân càng thêm thân , cũng chính là kiểu này .
“Lão phụ nhân kia ở góa từ sớm, sinh được một nhi t.ử. Bà ở đây là vì nhi t.ử bà ấy coi như cũng có chí tiến thủ, giờ cũng là tú tài, tên là Cố Trường Hà. Hơn ba mươi tuổi, cùng vào quan học với ca ca muội mấy năm trước . Gia cảnh nghèo, nhà họ ở là loại hai nhà thuê chung.”
Cù Thiến dừng lại , uống một ngụm trà .
Kỷ Đào nhìn nàng một cái. Chuyện này vốn chẳng có gì lạ, trong con hẻm này , loại gia thế như vậy không có mười nhà thì cũng tám nhà.
“Tẩu tẩu, điều muội muốn nói là… nhà thuê chung với họ, là một đôi huynh muội …” Cù Thiến nói đến đây thì cúi đầu, có chút lúng túng.
Một lúc sau , nàng ngẩng lên, giọng bình thản: “Đôi huynh muội đó, người ca ca cũng học quan học, tên là Lưu Quyền. Muội muội tên Lưu San Hô. Trong mắt người ngoài, cô nương San Hô này đại khái cũng giống như muội trước kia , nhòm ngó… người đã có thê.”
Nụ cười trên mặt Kỷ Đào khựng lại , động tác trong tay cũng dừng theo.
Cù Thiến nhìn thấy, cười khổ một tiếng: “Tẩu tẩu cũng xem thường muội à ?”
Không đợi Kỷ Đào đáp, nàng tự nói tiếp:“Thật ra muội cũng xem thường chính mình . Khi đó sao lại có thể để ý tới hắn , cứ một lòng muốn làm thiếp cho người ta . Ca ca muội đã khuyên rất nhiều, nói thân phận thiếp thất không dễ sống, muội vẫn không nghe . May mà…”
“Cái tát của thê t.ử hắn ngày đó, tuy khiến muội … khiến cả nhà muội mất sạch mặt mũi, nhưng cũng chính là cái tát đó đã đ.á.n.h tỉnh muội .”
Kỷ Đào nhìn đôi mắt giờ đây đã thông suốt của nàng, chỉ nói : “Biết sai mà sửa thì không có gì là mất mặt cả.”
Cù Thiến mỉm cười , đôi mày giãn ra rất nhiều. Nàng nói : “Cô nương San Hô ấy , người nàng thích chính là Cố Trường Hà, trong con hẻm này rất nhiều người đều biết . Tính tình của nàng ta … giống như là hơi lương thiện thái quá, kiểu như là ghét cái ác như thù ấy ?”
Giọng nói mang theo vẻ nghi hoặc khiến Kỷ Đào ngẩng đầu nhìn nàng.
Cù Thiến nhíu mày: “Cái chân của Trương đại nương đó, chính là vì Lưu San Hô cùng bà
ấy
ra
phố mà
bị
. Họ gặp
phải
một đám công t.ử ăn chơi đ.á.n.h
nhau
, nàng
ta
tiến lên can ngăn,
không
biết
nói
gì mà chọc giận cả hai bên. Thế là đ.á.n.h
nhau
cũng chẳng đ.á.n.h nữa, cả đám
quay
sang
muốn
dạy cho nàng
ta
một bài học. Trương đại nương tuổi
đã
cao nên chạy
không
kịp, mới
bị
người
ta
đ.á.n.h gãy chân.
”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-126.html.]
Kỷ Đào cạn lời.
Cù Thiến cười nhẹ: “Chuyện đó còn chưa xong. Thấy họ làm người bị thương, nàng ta còn lớn tiếng nói sẽ lên phủ nha tố cáo bọn họ dung túng cho nô bọc đả thương dân lành.”
“Đám công t.ử ăn chơi ấy thì đâu thiếu bạc. Có lẽ cũng sợ phủ nha, nên tại chỗ ném cho nàng ta một túi bạc.”
Kỷ Đào bỗng thấy tò mò. Chân Trương đại nương rõ ràng không hề được chữa trị, nàng nhìn Cù Thiến.
Cù Thiến tiếp tục, ánh mắt chăm chú vào kim chỉ trong tay: “Tẩu tẩu đoán xem thế nào? Lưu San Hô đại khái cảm thấy người ta đang sỉ nhục mình , tức giận ném túi bạc trả lại . Miệng túi không buộc c.h.ặ.t, bạc rơi vãi khắp đường…”
“Phố xá đông người , có người giữa đường rải bạc, không cần nói cũng biết , rất nhanh đã bị cướp sạch. Trong lúc tranh cướp, lại có người giẫm thêm mấy cái lên Trương đại nương. Đợi đến khi đám đông tản đi , Trương đại nương liền thành ra như bây giờ.”
Cù Thiến thở dài.
“Đám công t.ử ăn chơi đã bồi thường bạc, trong nhà lại có tiền có thế. Dù có đi kiện, người ta cũng chỉ nói là ‘lỡ tay làm bị thương’, Cố Trường Hà cũng chẳng làm được gì. Huống chi người ta đã bồi thường rồi , xét về tình xét về lý thì đều tạm ổn rồi .”
Kỷ Đào gật đầu.
“Chân Trương đại nương không có bạc để chữa, Lưu Quyền và Cố Trường Hà đều là tú tài nghèo, người quen biết cũng toàn những nhà nghèo như thế, chẳng nhà nào có bạc dư cho người khác chữa bệnh. Kéo dài mãi nên rất nhiều người lâu rồi cũng không còn thấy Trương đại nương, ai ngờ hôm nay tức t.ử bà ấy lại dẫn bà ấy đến tìm tẩu tẩu.”
“Tẩu tẩu, muội cũng không có ý gì nhưng mà muội luôn cảm thấy Lưu San Hô này nghĩ khác với phần lớn chúng ta . Ví như lúc đầu thấy người ta đ.á.n.h nhau , dân thường như chúng ta , tránh còn không kịp vì sợ bị vạ lây, nàng ta lại cứ muốn tiến lên can ngăn.”
Kỷ Đào mỉm cười nghe , suy nghĩ của Cù Thiến rất thẳng thắn. Không nói là ích kỷ, nhưng đó đúng là suy nghĩ của đại đa số mọi người .
“Còn nữa, những chuyện khác không nói . Người đã bị thương rồi , rõ ràng là chữa bệnh quan trọng nhất thế mà nàng ta lại không nhận bạc, cứ nhất quyết đòi đưa người ta vào ngục.” Cù Thiến lắc đầu.
Kỷ Đào nghe xong, không tỏ ý kiến.
Cù Thiến cũng coi như đang kể lại chuyện cũ cho Kỷ Đào nghe . Kỷ Đào cũng không cảm thấy chuyện này sẽ dính dáng gì tới mình . Nhiều lắm nàng chỉ coi như làm việc thiện, giúp Trương đại nương nắn xương rồi cho t.h.u.ố.c, thế cũng coi như tận tình tận nghĩa rồi .
Nàng nghĩ vậy , nhưng người khác thì không .
Hai ngày sau , Cù Thiến vẫn như thường lệ tới bầu bạn với nàng. Đã là buổi chiều, Lâm Thiên Dược bọn họ cũng sắp về. Cù Thiến đang định đứng dậy cáo từ thì ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Kỷ Đào mở cửa, nhìn thiếu nữ đứng ngoài cổng sân. Chừng mười lăm mười sáu tuổi, y phục nửa mới nửa cũ, mày mắt thanh tú, vẻ mặt chính nghĩa nghiêm nghị nhìn nàng: “Xin hỏi có phải là Kỷ đại phu không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)