20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trong giọng nói ẩn chứa chút tức giận.

Nghe thấy động tĩnh, những nhà xung quanh đều lén hé cửa nhìn sang.

Kỷ Đào không vội. Nàng tự thấy mình không thẹn với lòng, cũng chưa từng làm việc gì khiến người ta phải tìm tới cửa.

“Ta họ Kỷ.” Kỷ Đào nói nhàn nhạt, “Cô nương quý tính là gì, có chuyện gì sao ?”

“Ta họ Lưu. Hôm nay ta tới là có việc muốn hỏi Kỷ đại phu.” Nàng ta đứng ở cửa, vẻ mặt nghiêm túc.

Nghe nàng họ Lưu, không hiểu sao Kỷ Đào liền nhớ tới cô nương Lưu San Hô mà Cù Thiến đã nhắc. Nghĩ vậy , nàng âm thầm quan sát từ trên xuống dưới , dáng vẻ chính khí lẫm liệt, quả thật rất giống kiểu người thích lo chuyện bao đồng.

“Chuyện gì? Cô nương nói đi .” Kỷ Đào thản nhiên.

Nàng ta dường như không hề để ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh, lớn tiếng chất vấn: “Ta muốn hỏi Kỷ đại phu, mọi người đều nói ngươi diệu thủ hồi xuân, y thuật cao minh. Vậy vì sao hôm trước Cố tẩu t.ử và thẩm ấy tới cầu y, ngươi lại không bốc t.h.u.ố.c cho họ?”

Lúc này Kỷ Đào đã xác định, nàng ta chính là Lưu San Hô.

“ Đúng là có chuyện đó.” Kỷ Đào thẳng thắn thừa nhận.

Lưu San Hô như bắt được nhược điểm của Kỷ Đào, lớn tiếng nói : “Mọi người tới xem đi ! Kỷ đại phu trong miệng các người , lại không bốc t.h.u.ố.c cho bệnh nhân!”

Nghe vậy , những người xung quanh đều mở cửa, tụ tập lại .

Thấy người ngày càng đông, giọng Lưu San Hô càng lớn: “Vậy xin hỏi Kỷ đại phu, vì sao ngươi lại không bốc t.h.u.ố.c cho họ? Có thể giải thích một chút không ?”

Giọng nàng ta trong trẻo, thậm chí còn khá dễ nghe . Lớn tiếng như vậy , lại không khiến người ta thấy ch.ói tai.

Đối diện với ánh mắt của mọi người , Kỷ Đào ung dung xòe tay: “Trong nhà ta bị thiếu vài vị t.h.u.ố.c. Hơn nữa, họ nói không có bạc trả tiền khám, nên ta đã cho đơn t.h.u.ố.c.”

“Cho đơn t.h.u.ố.c?” Lưu San Hô như nghe thấy chuyện cười , quay người nhìn mọi người , “Đơn t.h.u.ố.c có thể chữa bệnh sao ? Uống đơn t.h.u.ố.c là bệnh sẽ khỏi à ? Trương đại nương có thể đứng dậy được sao ?”

Kỷ Đào nhìn nàng ta , thấy buồn cười : “Vậy theo ngươi, ta nên làm thế nào?”

“Ngươi nên bốc t.h.u.ố.c cho họ, chứ không phải cho cái gọi là đơn t.h.u.ố.c.” Lưu San Hô nói đầy chính nghĩa.

“Nhà ta thiếu mấy vị t.h.u.ố.c, không bốc được .” Kỷ Đào đáp nhàn nhạt.

“Rõ ràng là ngươi đang lấy cớ! Ngươi không muốn bốc t.h.u.ố.c cho họ thì có , ngươi khinh họ nghèo, không có bạc cho ngươi.” Lưu San Hô nói chắc như đinh đóng cột.

Kỷ Đào có chút ngạc nhiên. Đúng lúc này , Cù Thiến nghe thấy động tĩnh không ổn từ trong nhà đi ra . Kỷ Đào liếc nàng bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Cù Thiến khẽ gật đầu, ý là, Lưu San Hô đúng là kiểu người như vậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-127.html.

]

Thậm chí trong đám đông còn có người gật đầu phụ họa.

Kỷ Đào vừa tức vừa buồn cười : “Họ không có bạc, ta không thu tiền khám, còn cho đơn t.h.u.ố.c để tự đi bốc, cũng đã hứa sẽ nắn lại xương cho Trương đại nương, tất cả đều không lấy tiền. Trong nhà ta cũng thật sự là bị thiếu mấy vị t.h.u.ố.c. Thế mà đến miệng ngươi, lại thành ta thấy c.h.ế.t không cứu?”

Lưu San Hô tức giận đùng đùng: “Chẳng lẽ không phải là ngươi thấy c.h.ế.t mà không cứu sao ? Ngươi không thấy chân Trương thẩm sắp không đứng dậy nổi nữa rồi à , nhà họ mỗi ngày chỉ ăn mỗi một bữa, lấy đâu ra bạc mà đi bốc t.h.u.ố.c?”

Kỷ Đào thản nhiên đáp: “Họ không có cơm ăn, không có bạc bốc t.h.u.ố.c, chuyện đó liên quan gì tới ta ?”

Lưu San Hô nghẹn họng. Còn Kỷ Đào thì mặt mày nghiêm túc, hoàn toàn không thấy mình nói sai. Dù đứng trước bao nhiêu người , nàng vẫn thẳng thắn nói ra lời ấy .

Một lúc lâu sau , Lưu San Hô mới hoàn hồn, chỉ trích: “Ngươi là đại phu, chẳng phải nên có tấm lòng của người hành y sao ? Bệnh nhân bị bệnh nặng như vậy , nhà lại nghèo túng, chẳng lẽ ngươi không nên ra tay giúp đỡ, bốc t.h.u.ố.c cho họ sao ?”

Kỷ Đào nhìn nàng, liếc sang đám đông xung quanh. Quả nhiên có vài người gật đầu tán thành Lưu San Hô, nhưng phần lớn chỉ khoanh tay đứng xem trò vui.

Người vây quanh tuy đông, Kỷ Đào lại chẳng hề nóng ruột. Không phải ai cũng giống Lưu San Hô, thích xen vào chuyện thiên hạ như thế.

Nàng nhàn nhạt hỏi lại : “Theo ý ngươi, mấy vị t.h.u.ố.c ta thiếu, ta còn phải tự ra phố mua về rồi bốc cho họ, tốt nhất còn sắc sẵn đem tới tận nhà, mới xứng danh đại phu?”

Lưu San Hô gật đầu.

Lần này , không chỉ Kỷ Đào và Cù Thiến, mà cả những người đứng xem cũng đều nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ quái.

Kỷ Đào nghiêm giọng: “Xin lỗi , ta không có lòng nhân từ đến mức đó. Ta cũng chẳng rộng rãi như vậy . Nhà ta còn khó khăn, ta phải dựa vào tiền khám bệnh tích góp cho phu quân đọc sách. Bảo ta bỏ tiền túi ra giúp người khác? Tuyệt đối là không thể.”

“Ngươi là đại phu mà!” Lưu San Hô tức giận quát.

Xung quanh lập tức rộ lên tiếng bàn tán xì xào.

Kỷ Đào thuận miệng hỏi ngược: “Ngươi còn là hàng xóm nhà họ đấy. Ngươi đã giúp họ được gì chưa ? Có tiếp tế họ chút nào không ?”

Lưu San Hô cứng họng, một lúc sau mới đáp: “Ta… ta cũng không có bạc.”

“Ngươi không có bạc giúp, lại bắt người khác phải móc túi giúp. Đúng là hào phóng thật.” Giọng mỉa mai vang lên. Không biết từ lúc nào, Dư thị đã đứng cạnh Kỷ Đào.

Lưu San Hô trợn mắt nhìn nàng ta .

“Ta đã giúp nhà Cố đại ca làm việc rồi !” nàng buột miệng.

“Ai biết ngươi giúp người ta là vì cái gì?” Dư thị nói bóng nói gió, lập tức khiến ánh mắt của mọi người nhìn Lưu San Hô trở nên khác hẳn.

Như Cù Thiến từng nói , năm đó nàng và Vu Khải Minh còn khá mập mờ không rõ. Nhưng còn tâm tư của Lưu San Hô dành cho Cố Trường Hà thì càng rõ ràng. Ở con hẻm này , chuyện đó vốn chẳng là bí mật gì, nhà nào cũng biết đôi chút.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...