Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cảm nhận được ánh mắt quái dị của mọi người , mặt Lưu San Hô càng lúc càng đỏ, càng tức giận: “Đại phu mà không cứu người , ngươi là thì đại phu cái gì?”
Kỷ Đào chẳng hề sợ hãi. Nàng kéo nhẹ Dư thị lùi ra sau , nàng ấy mới mang thai, lỡ va chạm thì không phải chuyện đùa.
Đúng lúc ấy , một giọng nam lạnh lẽo vang lên: “Có chuyện gì?”
Lâm Thiên Dược không biết từ đâu chen vào . Hắn đ.á.n.h giá Kỷ Đào từ trên xuống dưới , thấy nàng không sao mới thở nhẹ, kéo nàng ra sau lưng mình .
Hắn nhìn Lưu San Hô, ánh mắt lạnh băng: “Cô nương, ngươi đến nhà ta gây phiền phức cho phu nhân ta , rốt cuộc là vì sao ?”
Lưu San Hô nhìn sắc mặt hắn , vô thức lùi lại một bước, nhưng vẫn ngẩng đầu lớn tiếng: “Nàng là đại phu, chỉ vì bệnh nhân không có bạc mà không chịu bốc t.h.u.ố.c!”
Lâm Thiên Dược quay sang nhìn Kỷ Đào, ánh mắt trấn an, rồi lại lạnh lùng nhìn nàng: “Ta hỏi ngươi, hôm nay ngươi đến đòi công đạo cho nhà họ Cố, nhà họ biết không ? Ca ca ngươi biết không ?”
Lưu San Hô chột dạ quay đi : “Ta chỉ là gặp chuyện bất bình nên nói vài câu công đạo để mọi người phân xử thôi.”
“Bọn họ đều biết ?” Không chờ nàng trả lời, Lâm Thiên Dược quay sang đám đông: “Các ngươi đều cho rằng nàng nói đúng? Phu nhân ta phải bốc t.h.u.ố.c cho bất kỳ ai tới cửa, dù không có bạc?”
Không ai dám đáp.
Kỷ Đào hiểu rõ. Bọn họ chẳng qua là muốn nhân cơ hội chiếm chút lợi ích. Nếu hôm nay xử lý không khéo, sau này nơi này sẽ chẳng yên.
Nếu ai cũng nghèo đến mức không có cơm ăn mà lại đến khám bệnh… thì liệu nàng cứu hay không cứu?
Con hẻm này vốn chẳng có mấy nhà khá giả. Nếu ai cũng như vậy , nàng chẳng những không kiếm được bạc, mà còn phải ngày ngày bù tiền vào .
Ánh mắt Lâm Thiên Dược quét qua mọi người : “Vậy công việc đại phu này … phu nhân ta không làm nữa cũng được . Sau này mọi người cũng không cần đến cửa nữa.”
Lời vừa dứt, đám đông lập tức hoảng.
Không thể phủ nhận Kỷ Đào có lấy bạc, nhưng nàng thu rẻ hơn y quán rất nhiều.
“Cớ sao chỉ vì họ mà Kỷ đại phu lại không chữa cho mọi người nữa? Cứu người còn cứu ra đống phiền phức này nữa.”
Cù Thiến cuối cùng cũng không nhịn nổi, bước lên:
“Hôm đó ta cũng có mặt, tình cảnh nhà họ Cố ai cũng biết , nếu Kỷ đại phu thật sự không muốn quản, ngay từ đầu đã chẳng cho họ vào cửa. Sau đó biết họ không có bạc, nàng đã nói không lấy tiền khám, còn hứa sẽ miễn phí nắn lại xương cho Trương đại nương. Chỉ có tiền t.h.u.ố.c là họ tự lo thôi!”
“Nếu đổi lại là chúng ta , gặp chuyện tốt thế còn mừng không kịp. Vậy mà có kẻ vẫn thấy chưa đủ, muốn chiếm lợi ích cũng đâu thể chiếm tham lam kiểu đó!”
Cù Thiến nhìn Lưu San Hô, nhàn nhạt nói : “Có phải ngươi không muốn Trương đại nương khá lên nên mới tới làm loạn thế này không ?”
“Sao
có
thể!” Lưu San Hô phản bác.
“Nếu chọc giận Kỷ đại phu, nàng không chữa nữa, vậy ngươi sẽ đi tìm đại phu khác thay họ à ?” Cù Thiến hỏi ngược.
Lưu San Hô nhìn Kỷ Đào, khí thế yếu đi đôi chút: “Đại phu chẳng phải nên cứu người sao ? Sao lại nói không làm là không làm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-128.html.]
“ Đúng vậy , Kỷ đại phu y thuật tốt như thế, nếu không chữa bệnh nữa thì đáng tiếc quá…”
Có người phụ họa, lập tức kéo theo một tràng tán đồng.
Lâm Thiên Dược lạnh giọng: “Người ta nói nữ t.ử xuất giá phải tòng phu. Từ hôm nay trở đi , ta không cho phép phu nhân ta tiếp tục chữa bệnh nữa.”
Lời vừa ra , mọi người thật sự cuống lên.
Nếu hắn không cho, bọn họ tuyệt đối sẽ không tin rằng Kỷ Đào sẽ lén lút trái lời phu quân mà khám bệnh cho người khác.
“Y thuật của Kỷ đại phu cao minh như vậy , không giúp người chữa bệnh thì đáng tiếc quá…”
“Lâm tú tài, huynh không thể vô lý như thế được !”
“Chúng ta đều trả bạc đầy đủ mà, chuyện của Lưu cô nương không liên quan gì tới chúng ta cả!”
Đám đông cuống cuồng khuyên can, trước cửa viện nhất thời ồn ào náo loạn.
Nhưng Lâm Thiên Dược vẫn bất động.
Thấy hắn chẳng thèm để ý, mọi người quay sang chỉ trích Lưu San Hô. Thậm chí có người còn bảo nàng phải xin lỗi Kỷ Đào, lại có hai phụ nhân bắt đầu xô đẩy nàng.
Đúng lúc ấy , bên ngoài lại có hai người dáng vẻ thư sinh bước tới.
Trong đó, một người chừng ba mươi tuổi tiến lên, chắp tay hành lễ với Lâm Thiên Dược:
“Xin lỗi Lâm huynh , khiến huynh và Kỷ đại phu gặp phiền phức rồi .”
Lại quay sang hành lễ với Kỷ Đào: “Đa tạ Kỷ đại phu đã khám chữa cho gia mẫu.”
Người đi cùng hắn , một nam t.ử hơn hai mươi tuổi, trước tiên lo lắng tách đám người đang dây dưa ra , rồi đ.á.n.h giá Lưu San Hô từ trên xuống dưới rồi mới quay sang cười áy náy với Kỷ Đào:
“Kỷ đại phu, muội muội ta bị ta chiều hư rồi , chẳng hiểu chút nhân tình thế thái nào cả. Nó chỉ nghĩ thiên hạ toàn người tốt , trong mắt nó không có kẻ xấu , ai cũng có thể cảm hóa được .”
Kỷ Đào cười lạnh một tiếng, quay mặt đi .
Lời ấy rõ ràng là nói nàng không phải người tốt , còn thuộc loại chẳng thể cảm hóa nổi?
Nàng căn bản không thèm để ý, khiến Lưu Quyền có chút lúng túng.
Lâm Thiên Dược mặt lạnh như băng, tựa như chẳng nghe thấy lời của Cố Trường Hà và Lưu Quyền, chỉ nhàn nhạt nói : “Chư vị đều giải tán đi . Ta và nội t.ử còn phải về nấu cơm.”
Rồi hắn xoay người , mỉm cười với Dư thị và Cù Thiến: “Hôm nay đa tạ hai vị đã bênh vực Đào Nhi.”
Cù Thiến lùi một bước, chỉ mỉm cười coi như chào hỏi, rồi đứng sau Dư thị.
Dư thị tùy ý khoát tay, một tay đỡ bụng: “Muội t.ử đối với ta ân trọng như núi, ta đâu phải loại vô lương tâm chứ.”
Chaporia
Bình Luận (0)