20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nói xong, Dư thị cao giọng: “Không giống một số kẻ, lúc nhận ân huệ thì vui vẻ lắm, hôm nay có người chỉ trích Kỷ đại phu lại chẳng giúp một lời, thậm chí còn hùa theo kẻ đầu óc không tỉnh táo kia cùng trách móc! Đúng là bưng bát thì cười đón người , đặt bát xuống thì không quen biết nữa!”

Nói thật, trong đám người quanh đây, suốt nửa năm qua rất ít có ai mà bản thân hoặc người nhà chưa từng được Kỷ Đào chữa trị.

Ai cũng chẳng dư bạc, trước kia không có Kỷ Đào, hễ có bệnh vặt gì cũng chỉ biết nhịn. Sau này biết nàng biết y thuật, tính tình lại ôn hòa, mọi người mới thử tìm đến. Rồi phát hiện y thuật nàng không tệ, thường t.h.u.ố.c vừa dùng là khỏi. Quan trọng hơn, phí khám và tiền t.h.u.ố.c thật sự không đắt, rẻ hơn y quán hơn phân nửa. Không bệnh cũng có thể tìm nàng xem qua, người quen còn có thể ghi nợ. Vì thế, mấy con hẻm quanh đây, ít nhiều ai cũng từng nhờ vả qua nàng.

Lời Dư thị khiến vài người lặng lẽ lùi lại , nhưng cũng có người chính trực bước lên.

Đó là một phụ nhân Kỷ Đào thấy quen mặt, mới hai hôm trước nàng vừa bốc t.h.u.ố.c cho tiểu tôn t.ử nhà bà.

Bà tức giận nói : “Ta không thế! Ta không hề nghĩ Kỷ đại phu phải khám bệnh miễn phí. Dù thế nào, tiền t.h.u.ố.c cũng phải thu chứ, nếu không chẳng phải nên tự bỏ tiền ra sao ? Nhà ai mà chẳng khó khăn? Không giống một số người , chuyện của mình còn chẳng xử lý xong, lại chạy đi lo chuyện thiên hạ! Dù nghèo, ta cũng không biết xấu hổ mà lấy không đồ của người ta !”

Ánh mắt đầy ẩn ý liếc qua Lưu San Hô. Cái nhìn ấy quá khinh thường, tràn ngập sự miệt thị.

Lưu San Hô không chịu nổi. Nàng luôn tự cho mình là nhiệt tình giúp người , không hề có chút tư tâm nào.

“Chẳng lẽ nàng không nên giúp sao ? Theo ta biết , Lâm tú tài ngày nào cũng về ăn cơm mà!” Lưu San Hô tức giận quát.

“ Nhưng Kỷ đại phu gần như chỉ mua xương về ăn thôi!” Dư thị cao giọng phản bác.

Đó đúng là sự thật. Trong hẻm này gần như không có bí mật gì, chuyện Kỷ Đào thường không mua thịt, chỉ mua xương, trong mắt mọi người chỉ là do nàng tiếc không nỡ ăn thịt mới mua xương.

Nghe vậy , khóe môi Kỷ Đào khẽ cong lên.

“ Nhưng nàng vẫn ăn được thịt!” Lưu San Hô nghĩa chính phản bác, lớn tiếng: “Còn nhà Cố đại ca mỗi ngày chỉ ăn có một bữa! Sắc mặt thẩm và đại tẩu đều không có sắc khí! Nữu Nữu mười hai tuổi mà gầy như một đứa trẻ con! Khó khăn như vậy rồi , nàng chẳng lẽ không nên giúp một tay sao ?”

Người thời này đều cho rằng nam nhân nuôi gia đình là chuyện đương nhiên. Lời Lưu San Hô tuy là vì nhà họ Cố, nhưng lọt vào tai mọi người , lại thành đang trách Cố Trường Hà vô dụng, không nuôi nổi người nhà.

Hơn nữa, không thể phủ nhận rằng cả hẻm đều nghèo, nhưng nghèo đến mức chỉ ăn một bữa mỗi ngày thì vẫn hiếm. Có thể sống ở đây thì ít nhất trong nhà cũng có một tú tài.

Đọc sách tuy tốn bạc, nhưng có cái danh tú tài thì khác. Như Lâm Thiên Dược chẳng hạn, luôn chép sách kiếm tiền, hai phu thê tuy thanh bần nhưng vẫn đủ sống.

Kỷ Đào nhìn gương mặt Cố Trường Hà thoáng chốc tối sầm, suýt nữa thì bật cười .

Nàng bước ra khỏi phía sau Lâm Thiên Dược, nhàn nhạt nói : “Ta làm người , chỉ cầu không thẹn với lòng. Về chân của Trương đại nương, ta tự thấy đã hết lòng hết nghĩa. Hôm nay ta vẫn nói như vậy . Chân của Trương đại nương, vì bị đ.á.n.h gãy mà không kịp chữa trị, xương đã mọc lệch. Giờ bà ấy đã không thể đứng dậy được nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-129.html.]

Đám đông thấy Kỷ Đào lên tiếng liền im bặt.

Trong sự tĩnh lặng ấy , ánh mắt nàng quét qua mọi người , khi nhắc đến ‘ không kịp chữa trị’, nàng đặc biệt nhìn Lưu San Hô một cái. Khiến Lưu San Hô chột dạ cúi đầu.

“Ta cũng đã nói rồi , nếu muốn trị thì phải đ.á.n.h gãy lại lần nữa rồi mới nối xương, đau đớn là điều chắc chắn. Hơn nữa, dù có nối lại , Trương đại nương cũng không thể hồi phục như trước . Què là điều không tránh khỏi, sau này cũng không thể mang vác nặng.” Kỷ Đào nhìn thấy sắc mặt Cố Trường Hà thoáng chốc trắng bệch.

Xung quanh vang lên tiếng xì xào. Không ai ngờ người nửa năm trước còn bình thường, giờ đã nghiêm trọng đến mức không đứng dậy nổi.

Không đứng lên được … chẳng phải gần như tàn phế sao ?

Bảo sao họ cứ bám c.h.ặ.t lấy Kỷ Đào, ép nàng phải chữa. Nghĩ tới kẻ gây họa, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Lưu San Hô, ánh nhìn lập tức trở nên khác hẳn.

“Trên phố có biết bao y quán, đại phu cũng nhiều. Ta tuổi còn nhỏ nên về việc nối xương, các đại phu khác chắc chắn đều giỏi hơn ta . Họ hoàn toàn có thể mời đại phu khác.”

“Làm việc phải có đầu có cuối. Nếu họ tin ta , ta đã hứa sẽ cho phương t.h.u.ố.c, sẽ nối lại xương mà đều không lấy một xu. Nhưng nếu như Lưu cô nương yêu cầu, bắt ta phải tự bỏ tiền ra mua t.h.u.ố.c giúp họ thì…”

Kỷ Đào khẽ lắc đầu.

“Xin lỗi , ta không làm được chuyện để bản thân đói bụng mà đi trợ cấp cho người ngoài.”

Lâm Thiên Dược cũng chẳng muốn nhiều lời nữa, kéo Kỷ Đào lại , đưa tay đóng cửa.

Hắn cũng không thúc Dư thị rời đi , sợ lúc hỗn loạn chen lấn đụng phải nàng, liền dứt khoát để cả Dư thị và Cù Thiến cùng vào trong viện rồi mới đóng cửa.

Nhưng hắn vừa định khép cửa, người bên ngoài đã không chịu.

Ban nãy sắc mặt hắn quá lạnh, trong mắt mọi người , rõ ràng là hắn đã nổi giận vì Kỷ Đào còn nói sẽ tiếp tục chữa chân cho Trương đại nương.

Một khi cửa này đóng lại … sau này e rằng sẽ không mở nữa.

Khám bệnh uống t.h.u.ố.c vốn đã đắt đỏ, có Kỷ Đào ở đây, mọi người mới tiết kiệm được chút bạc, thậm chí còn có thể hỏi trước cần bao nhiêu, rồi cân nhắc chỗ khác.

Chứ có y quán nào lại nói cho ngươi biết giá trước ? Họ muốn bao nhiêu thì chỉ có ngoan ngoãn đưa bấy nhiêu.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...