20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kỷ Đào đương nhiên hiểu. Người ta vẫn nói lời đồn dừng lại ở người có trí, nhưng tốt nhất là… đừng có lời đồn nào cả.

Thấy hắn đã nguôi đi , nàng dịu giọng: “Không sao đâu , chàng đừng lo. Ta đâu có ngốc, sẽ không nói bậy. Với lại … ta cũng không giận.”

Lâm Thiên Dược thở dài, đưa tay ôm lấy eo nàng, vuốt mái tóc mềm mượt của nàng, giọng trầm thấp đầy tình ý: “Thiệt thòi cho nàng rồi .”

Kỷ Đào tựa vào n.g.ự.c hắn , ngửi thấy mùi mực nhàn nhạt trên người , lắc đầu cười : “Ta không thấy thiệt thòi. Huống chi, đời người ai mà chẳng phải gặp vài kẻ đầu óc có vấn đề chứ?”

Nghe vậy , hắn nghiêm mặt: “Đào Nhi, ta thật sự không muốn nàng chữa bệnh cho người khác lắm… nhưng ta cũng biết nàng thích cứu người . Dù thế nào, nàng phải bảo vệ bản thân cho thật tốt .”

“Ừ, ta biết mà.” Kỷ Đào gật đầu, rồi ngẩng mặt cười , đề nghị: “ Nhưng giờ ta đói muốn c.h.ế.t rồi . Hay chúng ta nấu cơm ăn trước nhé?”

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cùng nhau nấu cơm, không khí vô cùng ấm áp.

Đêm đến, lúc đang nửa tỉnh nửa mê, Lâm Thiên Dược chợt nhớ ra chuyện gì, hỏi: “Đào Nhi, t.h.u.ố.c mỡ xóa sẹo kia … hiệu quả thật sự tốt vậy sao ? Ta thấy mặt Cù cô nương gần như không còn dấu vết gì nữa.”

Kỷ Đào nhắm mắt, buồn ngủ không chịu nổi, thuận miệng đáp: “Bí phương gia truyền của sư phụ… cũng được lắm.”

Hắn còn muốn nói tiếp, nhưng Kỷ Đào đã thở đều đều, ngủ mất rồi . Lâm Thiên Dược bật cười , đưa tay ôm nàng vào lòng, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nhè nhẹ trên người nàng, rồi cũng nhắm mắt.

Kỷ Đào đột nhiên cảm thấy bên tai có hơi nóng phả vào , mở mắt ra liền thấy đôi mắt mang ý cười của hắn .

Nàng nhìn sắc trời ngoài kia , mới tờ mờ sáng. Bình thường giờ này hắn đã lén dậy rồi .

“Có chuyện gì à ?” nàng cười hỏi, giọng vẫn còn ngái ngủ.

Lâm Thiên Dược ôm cả người lẫn chăn, cười : “Gọi nàng dậy.”

Kỷ Đào muốn động mà không động nổi, bèn lười biếng nói : “Ta ngủ thêm chút nữa… hay chàng cũng ngủ luôn đi ?”

Hắn hôn nhẹ lên má nàng, khẽ thở dài: “Ta cũng muốn ngủ lắm chứ…”

Nàng cong môi: “Ai bảo chàng là tú tài công t.ử làm gì.”

Hắn lại hôn lên môi nàng một cái, thấy nàng thật sự quá buồn ngủ, liền cười : “Không quấy nàng nữa. Ngủ đi .”

Nói xong hắn đứng dậy chỉnh lại y phục. Nhưng vừa tới cửa, phía sau lại vang lên tiếng cười trong trẻo.

Hắn quay đầu, thấy Kỷ Đào nằm sấp trên giường nhìn hắn cười vui vẻ, nào còn chút buồn ngủ nào nữa.

“Được lắm, gan to rồi , dám lừa ta ?” Hắn bước nhanh trở lại , bộ dạng hung dữ, Kỷ Đào vội vàng xin tha. Hai người cười đùa một hồi lâu.

Lâm Thiên Dược lại nghiêm mặt: “Đào Nhi…”

“Ừm?” nàng khẽ đáp.

“Thuốc mỡ kia … thật sự có tác dụng à ?”

Kỷ Đào nhớ tối qua hắn cũng hỏi, nhưng nàng quá buồn ngủ nên đáp qua loa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-131.html.]

“Có tác dụng. Nhất là vết thương mới, chỉ cần không quá sâu, chịu dùng t.h.u.ố.c thì thường sẽ không để lại sẹo. Chỉ là d.ư.ợ.c liệu khó tìm, có vài vị còn cực kỳ quý, ta không làm được nhiều.”

“Nếu có đủ d.ư.ợ.c liệu thì sao ?”

“Vậy có thể làm nhiều hơn. Nhưng cũng còn tùy… mỗi cây t.h.u.ố.c có tuổi đời khác nhau , mọc ở nơi khác nhau , độ ẩm khác nhau … đều ảnh hưởng đến d.ư.ợ.c tính.”

Nói tới đây nàng chợt dừng, rồi hỏi: “Thiên Dược, sao chàng lại hỏi chuyện này ?”

Hắn suy nghĩ rồi nói : “Ta từng nói với nàng rồi , ta có thể vào quan học ở quận Phong An, chủ yếu là nhờ vị Kiều công t.ử mà nàng từng cứu kia .”

Kỷ Đào hiểu ra . Vết thương trên cổ Kiều Lâm năm đó chắc chắn sẽ để lại sẹo.

“Chàng muốn đem cái này làm lễ cảm tạ sao ?” nàng hỏi.

Hắn cười : “Không. Ta chỉ muốn đưa hắn thử. Nếu hữu dụng, bạc chắc chắn sẽ không ít.”

Kỷ Đào gật đầu, xuống giường đi vào trong, Lâm Thiên Dược cầm áo đuổi theo khoác lên cho nàng, dặn: “Đã vào thu rồi , coi chừng trời lạnh.”

Người nàng ấm lên, trong lòng cũng ấm theo.

“Chỉ còn từng này thôi.” nàng đưa hắn một lọ sứ trắng.

Hắn nhận lấy, hôn lên má nàng: “Ta đi trước . Nàng ngủ thêm chút, trưa ta về ăn cơm.”

Kỷ Đào cười gật đầu.

Kỷ Đào nằm lại , nghe tiếng cổng sân mở rồi đóng, muốn ngủ mà không ngủ được nữa. Nàng dậy ra sân, một luồng gió lạnh thổi tới, lúc này mới nhận ra … mùa thu thật sự đã đến.

Sau khi rửa mặt, nàng xách giỏ đi mua đồ ăn. Trên đường người qua lại tấp nập, thấy nàng đều cười chào hỏi.

Bà lão hôm qua đã lên tiếng giúp nàng cũng bước tới hỏi: “Hôm qua về, Lâm tú tài có nói gì không ?”

Kỷ Đào mỉm cười lắc đầu.

Bà lão thở dài: “Haiz, hắn chắc chắn là không vui rồi . Đều tại cái kẻ nhiều chuyện kia … quản chuyện thiên hạ còn liện lụy chúng ta nữa.”

Bà nhìn nàng từ trên xuống dưới , thấy nàng thật sự không sao , liền cười rời đi .

Kỷ Đào mua thịt rau về nhà. Vừa tới cửa, nàng đã thấy Trương thị dắt theo Tiểu Nữu Nữu đứng trước cổng, dáng vẻ do dự không dám bước lên.

Bước chân Kỷ Đào không hề chậm lại , nàng thong thả đi tới, lấy chìa khóa mở cửa, coi như không nhìn thấy Trương thị.

Kỷ đại phu… ta có lỗi với người . ” Thấy Kỷ Đào không thèm để ý, sắc mặt Trương thị trắng bệch, vội bước lên hai bước.

Kỷ Đào quay người , nhàn nhạt nhìn nàng ta .

Hôm qua chuyện ầm ĩ lớn như vậy , mấy con ngõ trước sau đều kéo tới xem. Ngay cả Hà Nhiên cũng nghe được tin rồi chạy tới… Kỷ Đào không tin Trương thị lại không biết . Vậy mà từ đầu đến cuối, bà ta chẳng hề bước ra giải thích lấy một câu.

“Không sao .” Kỷ Đào thuận miệng đáp, mở cửa vào nhà, đặt giỏ xuống rồi quay lại định đóng cửa.

“Kỷ đại phu… có phải là người đã trách ta rồi không ?” Gương mặt Trương thị đầy khổ sở.

Kỷ Đào nhìn không nổi bộ dạng ấy , trong lòng dâng lên chút bực bội. Như thể nàng ta sống khổ thì cả thiên hạ đều phải nhường nàng ta vậy .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...