20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nàng lạnh nhạt nói : “Ta không nên trách ngươi à ? Lưu cô nương tới nhà ta gây chuyện, ngươi không biết à ? Chẳng phải là vì ngươi sao ?”

Sắc mặt Trương thị càng trắng hơn: “…Ta biết .”

Nàng ta nhìn quanh. Giờ là lúc mọi người ra ngoài mua thức ăn, trong ngõ người qua lại tấp nập, hàng xóm bên cạnh còn thò đầu ra hóng chuyện.

“Kỷ đại phu… có thể cho ta vào trong nói không ?” Trương thị cầu khẩn.

Kỷ Đào nghĩ một chút rồi lùi ra một bước, để nàng ta đứng ngay trước cửa.

Nàng khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng nhạt như nước: “Nói đi .”

Trương thị liếc nhìn Nữu Nữu, cúi đầu: “Phải… ta thừa nhận là ta tâm địa bẩn thỉu. Hôm đó ta đi vay mượn một vòng, chỉ vay được vài đồng. Thuốc ở y quán ngoài kia quá đắt… ta không còn cách nào. Cho nên ta đã … ta đã để San Hô biết tới người …”

Khóe môi Kỷ Đào cong lên một nụ cười đầy châm biếm.

Trương thị sống chung một viện với Lưu San Hô mấy năm, đương nhiên biết tính nàng ta . Vậy tức là, chuyện hôm qua tất cả đều do Trương thị gây ra .

Lưu San Hô ngu ngốc tự cho mình chính nghĩa, thực ra chỉ là bị lợi dụng. Hoặc cũng có thể… nàng ta biết rõ, nhưng vẫn cam tâm bị lợi dụng, còn mục đích thì dĩ nhiên là vì Cố Trường Hà. Đúng là “hồng nhan họa thủy”.

Thế Kỷ Đào nàng trêu ai chọc ai? Chỉ vì nàng biết y thuật mà đáng đời bị kéo vào giữa bọn họ sao ?

Hôm qua bao nhiêu người đến chứng kiến, nếu nàng tức giận nói sai một câu… Chỉ cần xử lý không khéo, nàng sẽ thân bại danh liệt. Sau này không chỉ không chữa bệnh kiếm sống được nữa, mà cả con ngõ này cũng sẽ khinh thường nàng.

Quan trọng nhất… còn liên lụy tới Lâm Thiên Dược.

“Kỷ đại phu… người là người tốt . Ta chỉ muốn chữa khỏi cho bà bà ta . Ta biết với người , chút tiền t.h.u.ố.c ấy chẳng đáng là bao. Người hoàn toàn có thể bốc t.h.u.ố.c cho ta . Đợi bà bà ta khỏi rồi , ta sẽ tới làm việc trả nợ…”

Trương thị cầu xin, đôi mắt đỏ hoe.

Kỷ Đào lạnh giọng: “Ngươi nghĩ sau chuyện hôm qua, ta còn có thể bỏ qua mà bốc t.h.u.ố.c cho ngươi sao ? Cho dù ta đồng ý nắn xương cho bà bà ngươi… ngươi không sợ trong lúc ta tức quá, cố tình nối bừa cho bà ấy à ?”

Trương thị trắng bệch.

Kỷ Đào lại nói : “Ta có tay có chân, tự mình làm việc được , không cần ngươi. Muốn lấy t.h.u.ố.c thì phải có bạc. Không có bạc, ta tuyệt đối không đưa t.h.u.ố.c.”

Sắc mặt nàng lạnh như băng.

Nếu không có chuyện hôm qua, có lẽ nàng còn có thể giúp bù một chút. Nhưng Trương thị đã tính kế nàng một lần , hôm nay lại tới thú nhận, định dùng tình cảm ép nàng mềm lòng…

Một khi hôm nay nàng bốc t.h.u.ố.c miễn phí, sau này sẽ càng có nhiều người tới xin không . Huống chi Trương thị từng tính kế nàng rồi , bảo nàng giữ bí mật gì đó… Kỷ Đào hoàn toàn không thể tin nổi.

“Kỷ đại phu… xin người thương xót chúng ta …” Nước mắt Trương thị gần như đã rơi xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-132.html.]

Kỷ Đào lập tức nổi giận.

Người thời này rất kiêng kỵ chuyện người khác tới cửa nhà mình khóc lóc, cho rằng sẽ mang xui xẻo. Dù nàng không tin, cũng tuyệt đối không thể để Trương thị mở đầu.

“Ngươi nghèo thì có lý sao ? Ta đáng đời nên phải trợ cấp cho ngươi à ?”

Trương thị bị nàng đột nhiên quát, nước mắt rơi không rơi.

“Không được khóc ở đây.” Kỷ Đào lạnh giọng.

Thấy nàng ta vẫn không nhúc nhích, Kỷ Đào cười nhạt: “Ngươi có đi không ? Còn không đi , ta sẽ hét lên một tiếng, ngươi thử xem hàng xóm có tới đuổi ngươi không .”

Trương thị lùi lại một bước.

“RẦM!” Kỷ Đào đóng mạnh cửa.

Qua cánh cửa, giọng nàng nhàn nhạt vọng ra : “Nếu ta là ngươi, thật sự vì bà bà mình , thì đã tìm đại phu khác rồi . Miễn cho ta tức lên rồi ra tay hạ độc. Ngươi cũng biết rồi đấy… ta không phải là một người rộng lượng.”

Tiếng đóng cửa quá lớn.

Mấy nhà xung quanh vốn âm thầm quan sát cũng biết Kỷ Đào thực sự đã tức giận, có người còn bước ra mắng Trương thị vài câu.

Kỷ Đào xách giỏ vào bếp.

Nàng vừa rồi tuy giận, nhưng cũng không giận đến mức như vừa nãy biểu hiện. Ban đầu nàng tưởng Trương thị thật lòng hiếu thuận, nên mới muốn giúp. Giờ mới thấy… Trương thị đúng là hiếu thuận, nhưng với người ngoài thì ích kỷ quá. Không hề để ý đến người khác sẽ bị liên lụy. Người như vậy , tốt nhất nên tránh xa.

Kỷ Đào cảm thấy, người có lòng biết ơn như Vu thị mới đáng qua lại . Còn Trương thị kiểu được giúp còn chê chưa đủ, lại muốn tính kế để được giúp nhiều hơn thì nàng tuyệt đối không dành cho một chút thương hại nào.

Đừng nói “nghèo quá nên bất đắc dĩ”. Mấy con ngõ quanh đây ai mà chẳng phải nuôi gia đình, nhà nào mà chẳng khó khăn. Cố gia cũng chưa tới mức đói rách không sống nổi, vốn vấn đề chính là ở họ.

Trương thị bị hàng xóm châm chọc vài câu, cũng có người tốt bụng khuyên nhủ, nhưng Kỷ Đào không mở cửa nữa.

Hôm nay Cù Thiến tới, thấy Kỷ Đào đã mua đồ ăn, quay đầu định tự đi . Nhưng Kỷ Đào lại bước ra ngoài. Nàng nói nhà còn thiếu vài vị t.h.u.ố.c không phải nói dối, nàng định tới y quán để mua thêm.

Hai người vừa đi vừa cười nói hướng về chợ. Hôm qua Cù Thiến mấy lần muốn đứng ra giải thích, đều bị Kỷ Đào ngăn lại . Dù sao nàng ấy vẫn còn là một cô nương, lại mang tiếng không tốt , đứng sau mới là tốt nhất. Nhưng cuối cùng Cù Thiến vẫn không nhịn được mà lên tiếng giúp nàng.

Giữa tình cảnh nhiều người như vậy , Kỷ Đào cảm thấy… có thể làm được đến thế, tấm lòng ấy đã vô cùng đáng quý rồi .

Tới chợ, Kỷ Đào cùng Cù Thiến mua rau trước , rồi hai người mới đi về con phố phía sau , nơi tập trung các y quán.

Ở quận Phong An, những vị t.h.u.ố.c thường gặp lại đắt hơn ở trấn Cổ Kỳ rất nhiều, nhưng những loại quý hiếm thì ngược lại , bên này lại rẻ hơn đôi chút.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...