Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng đó đều là chuyện của người khác. Kỷ Đào nghĩ rồi lại nói : “Thiến nhi nói , dạo này Hà công t.ử ngày nào cũng đến tìm nàng ấy .”
Lâm Thiên Dược đặt bát xuống, cười nói : “Chuyện này ta biết . Hà huynh đã bẩm qua với mẫu thân hắn , định nhờ bà mối đến dạm hỏi, sang năm sẽ thành thân .”
Kỷ Đào kinh ngạc: “Nhanh vậy sao ?”
Lâm Thiên Dược vuốt lại tóc nàng, hạ giọng nói : “Không nhanh. Hà huynh đã động lòng với nàng ấy , tự nhiên là muốn cưới về sớm. Từ giờ đến Tết còn hơn ba tháng.”
Ngày tháng chậm rãi trôi qua, thu qua đông tới, trời dần lạnh hơn. Y phục trên người Kỷ Đào cũng dày thêm từng lớp. Đến một ngày nọ, nàng mở cửa ra thấy bên ngoài trắng xóa một mảnh, mới biết mùa đông thật sự đã đến rồi .
Hơi thở phả ra lập tức tan biến. Kỷ Đào đi vào bếp, liền thấy trong nồi có sẵn nước ấm, là Lâm Thiên Dược sáng sớm dậy đun rồi cố ý để lại than củi nên mới giữ được như vậy .
Sau khi rửa mặt xong, Kỷ Đào xách giỏ định ra chợ mua đồ. Vừa bước ra ngoài đã thấy Cù Thiến cẩn thận đi tới. Nhìn thấy Kỷ Đào, nàng cười nói : “Tẩu t.ử, ta còn sợ đến muộn tẩu không chờ ta .”
Kỷ Đào cười cười , đứng tại chỗ đợi nàng đến gần. Hà Nhiên và nàng đã định thân , hôn kỳ ngay sau Tết, mồng năm tháng Giêng. Vì thế, dạo này Cù Thiến càng thích qua lại với Kỷ Đào hơn.
Hai người đi tới chợ. Rau xanh giờ càng lúc càng đắt, ngược lại củ cải lại rẻ. Trước đó Kỷ Đào mua về làm theo ký ức mà muối một ít, ăn giòn sảng khoái, Lâm Thiên Dược rất thích, Cù Thiến nếm thử xong cũng học theo nàng.
Cù Thiến thấy củ cải, liền mua hẳn nửa giỏ. Thấy Kỷ Đào mua ít, nàng nghi hoặc hỏi: “Tẩu t.ử, thứ này có để lâu cũng không hỏng, sao tẩu không mua nhiều hơn chút?”
Kỷ Đào đứng dậy: “Sắp đến Tết rồi , chúng ta phải về nhà. Sang năm hãy tính.”
Cù Thiến gật đầu.
Kỷ Đào nhìn giỏ của nàng. Hai người mua thịt xong liền thong thả đi về. Kỷ Đào cười nói : “Thật ra muội cũng không cần mua nhiều vậy , đợi qua năm mua tiếp cũng không muộn.”
Nhắc đến qua năm, mặt Cù Thiến đỏ lên, nói : “Nhà muội người đông, đến lúc đó sớm đã hết rồi .”
Nói tới đây, nàng nhìn Kỷ Đào, hỏi: “Tẩu t.ử, giờ muội vẫn thấy như mơ… A Nhiên hắn … thật sự sẽ cưới muội sao ?”
Kỷ Đào bật cười , “Hôn kỳ cũng đã định rồi , chẳng phải là sẽ cưới muội sao .”
“ Nhưng lúc trước … hết lần này đến lần khác, ngay cả với người nhà cũng không dám nói , muội cứ tưởng nam nhân đều như vậy .”
Kỷ Đào cạn lời, một lúc lâu mới nói : “Hà Nhiên không giống Vu Khải Minh. Muội là muội muội nhà tú tài ở quận Phong An, biểu ca muội lại còn là lão sư trong quan học. Hà Nhiên cưới được muội , nhà hắn vui còn không kịp. Còn Vu Khải Minh thì là thứ gì? Muội tự nghĩ xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-137.html.]
Cù Thiến cúi đầu, “Đạo lý muội đều hiểu. Chỉ là có chút sợ… A Nhiên nói , qua năm hắn cũng sẽ thuê một tiểu viện, để muội ở đây chăm sóc hắn , không cần về ở nhà hắn .”
Kỷ Đào kinh ngạc, rồi lập tức cười nói : “Đó là chuyện tốt mà. Người trong thôn hắn muội đều không quen, chưa biết chừng còn phải xuống ruộng làm việc. Muội ở đây đã quen rồi , lại còn có ca ca tẩu tẩu ở cạnh.”
Nghe Kỷ Đào nói vậy , Cù Thiến mới thở phào, “ Nhưng muội lại nghĩ, trong nhà hắn chỉ có một mình nương hắn , thật cô đơn. Trước kia hắn chưa thành gia thì thôi, giờ nếu hắn cưới muội mà lại chẳng chăm lo được cho nương hắn , muội thấy không ổn . Muội liền nói hay là đón nương hắn tới ở chung…”
“A Nhiên là người hiếu thuận, hắn rất vui. Ca ca muội nói , người nào hiếu kính cha nương thì nhất định sẽ không tệ.” Cù Thiến cười khẽ.
Nhà Hà Nhiên giờ chỉ còn nương hắn , cha hắn mấy năm trước vào núi săn b.ắ.n thì trượt chân ngã xuống vách núi mất rồi . Nói ra cũng là vì muốn cho Hà Nhiên được đi học nên mới thành ra như vậy .
Hai người đang trò chuyện, bỗng thấy phía trước có người chạy về một con hẻm khác, không phải một người , mà là rất nhiều người .
Hai người nhìn nhau , Kỷ Đào bước lên trước , thấy một phụ nhân quen mặt, vội hỏi: “Đại tẩu, xảy ra chuyện gì vậy ?”
Phụ nhân thấy là Kỷ Đào, liền chậm bước lại , nói : “Đại phu Kỷ à , nghe nói nhà Cố tú tài có người bị ngã, chúng ta đang đi xem thử.”
Kỷ Đào nghe vậy , thời tiết thế này đường xá ẩm trơn, ngã cũng là chuyện rất có thể, liền gật đầu nói : “Đại tẩu mau đi đi .”
Nàng và Cù Thiến vừa định quay về nhà, thì thấy Lưu San Hô từ xa chạy tới, vừa nhìn thấy Kỷ Đào liền sáng mắt lên, lớn tiếng kêu: “Đại phu Kỷ cứu mạng với!”
Người xung quanh thấy Lưu San Hô tới đều dừng chân lại . Nàng ta mấy bước chạy đến, thở hổn hển nói : “Đại phu Kỷ, tỷ tỷ ta ngã xuống đất, gọi thế nào cũng không tỉnh, người có thể tới xem không ?”
Kỷ Đào nhíu mày. Thời tiết thế này ngã là bình thường, nặng lắm thì gãy chân gãy tay, sao lại có thể hôn mê?
Lưu San Hô thấy Kỷ Đào không động, liền đưa tay định kéo nàng.
Kỷ Đào khéo léo vết tránh tay nàng ta , nói : “Đi thôi.”
Cù Thiến cũng theo sau .
Sân nhà họ Cố vốn không lớn, lại còn ở hai hộ, trong sân vốn đã chất đầy đồ đạc lộn xộn. Lúc này trong ngoài toàn người là người đến hóng chuyện. Kỷ Đào vừa bước vào , đám đông liền tự giác nhường ra một lối đi .
Trương thị nằm dưới mái hiên, dưới thân là một vũng nước, không khó để nhìn ra đó là nước băng vừa tan. Nàng nhắm mắt, sắc mặt vàng vọt nhưng lúc này lại hơi hồng lên, gương mặt an tĩnh như đang ngủ, chỉ là trên trán có một mảng bầm tím lớn, lờ mờ rịn ra vài giọt m.á.u.
Kỷ Đào bước lên, đưa tay sờ trán bà, nóng rực, vội nói : “Mau khiêng vào trong nhà, trời lạnh thế này , nằm dưới đất sao chịu nổi?”
Chaporia
Bình Luận (0)