20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đại Trương thị chống gậy đứng một bên. Xương cốt bà ta đã được nắn lại rồi , nhưng không phải do Kỷ Đào, mà là Trương thị dẫn bà ta ra y quán ngoài phố nhờ đại phu khác nối lại . Đại khái là sợ lời Kỷ Đào nói về chuyện trả thù.

Mấy phụ nhân vây quanh luống cuống khiêng Trương thị vào nhà. Kỷ Đào tiến lên xem kỹ, càng nhìn lòng càng trĩu xuống, hỏi: “Tẩu ấy vốn đã bệnh sẵn phải không ?”

Đại Trương thị chậm rãi gật đầu, “Hình như bị nhiễm phong hàn, đã mấy ngày rồi . Ta bảo nó đi khám, nó nhất quyết không chịu.”

Kỷ Đào hơi nhíu mày, nói : “Ta chỉ có thể kê t.h.u.ố.c cho tẩu ấy . Uống xong nếu tỉnh lại thì sẽ khá hơn, còn nếu không tỉnh…”

“Cái gì? Không tỉnh lại ?” Đại Trương thị giật mình , ánh mắt hoảng loạn, vội bước lên định lay Trương thị.

Kỷ Đào cuống quýt ngăn lại , nói : “Tẩu ấy ngã đập đầu, chuyện ở đầu là khó nói nhất. Bây giờ không thể lay tẩu ấy .”

Gương mặt Đại Trương thị một mảnh thê lương, nói : “Vậy phải làm sao ?”

“Ta không có cách.” Kỷ Đào thẳng thắn nói . “Hay là các người mời thêm một đại phu khác tới xem?”

Kỷ Đào vừa dứt lời, bên ngoài đã vang lên tiếng Lưu San Hô: “Mọi người tránh ra , đại phu tới rồi !”

Kỷ Đào đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, lui sang một bên.

Không để nàng quản cũng tốt . Trương thị nhìn bề ngoài tuy không có gì nghiêm trọng, nhưng thực ra bên trong đã xuất huyết. Bởi lẽ dù có bệnh sẵn, lại thêm nhiều người ồn ào thế này mà nàng ấy vẫn không tỉnh. Ở nước Càn này , gặp tình huống như vậy , e rằng lành ít dữ nhiều, ai tới xem cũng như nhau thôi.

Nói cho cùng, Kỷ Đào còn sợ nhà này bám lấy nàng mà vu oan nữa.

Đại phu là một ông lão râu tóc bạc trắng. Ông bước lên bắt mạch, lại cẩn thận xem vết thương trên trán Trương thị, đưa tay sờ thử, rồi nói : “Uống t.h.u.ố.c thôi, tỉnh lại rồi tính tiếp. Nếu không tỉnh… cũng chỉ có vậy thôi.”

Lưu San Hô mặt đầy kinh ngạc: “Sao có thể? Chẳng phải chỉ ngã một cái thôi sao , sao lại nghiêm trọng đến thế?”

Đại phu đại khái tuổi đã cao, nói năng chậm rãi, thở dài: “Ngã đập đầu, nếu không ngất thì không sao . Nhưng hễ đã ngất, thì không đơn giản nữa. Dù có tỉnh lại , điên dại ngốc nghếch cũng đều có thể. Hơn nữa, nàng ta đang sốt cao, không biết là vốn đã sốt từ trước hay là sau khi ngã mới sốt. Nếu là cái sau … chuẩn bị hậu sự đi !”

Lưu San Hô lúc này nhìn sang Kỷ Đào ở bên cạnh, sốt ruột hỏi: “Kỷ đại phu, vừa rồi ngươi có xem không ?”

“Ta xem rồi , chỉ có thể uống t.h.u.ố.c, làm hơn nữa thì ta cũng bất lực.” Kỷ Đào thản nhiên đáp, liếc nhìn ông lão đại phu, lại nói : “Ta còn trẻ, các người vẫn nên nghe theo lão đại phu thì hơn. Ông ấy hành y nhiều năm, cứ xem ông ấy nói thế nào.”

Ông ấy nói thế nào? Vừa rồi mọi người đều nghe rồi , ông ấy cũng không có cách.

Lão đại phu nghe lời Kỷ Đào, liền gật đầu: “ Đúng vậy , chúng ta hoàn toàn không giúp được gì, chỉ có thể trông vào bản thân nàng ta thôi. Cô nương, ngươi cũng biết y thuật à ?”

Ông nheo mắt nhìn Kỷ Đào một lúc lâu, rồi cười nói : “Gần đây ta nghe nói trong quan học có một vị phu nhân của tú tài biết y thuật, tiền t.h.u.ố.c lại rẻ, chính là ngươi phải không ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-138.html.]

Kỷ Đào hơi khom người , đáp: “Lão tiên sinh , người mà ngài đang nói đến chắc là ta rồi ạ.”

“Mấy người chữa bệnh kiểu gì vậy ! Một chút cũng không lo lắng gì cho thân thể bệnh nhân, các người thì là đại phu gì chứ?” Lưu San Hô tức giận quát.

Kỷ Đào nhìn gương mặt đầy giận dữ của nàng ta , như có điều suy nghĩ.

Lão đại phu hẳn y thuật không tệ, sao chịu nổi lời này , liền đứng bật dậy nói : “Bệnh này ta không chữa được . Các người … mời cao minh khác đi .”

Nói xong, ông tự xách hòm t.h.u.ố.c lên rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Lưu San Hô sững người .

Kỷ Đào thấy tính khí của lão đại phu quả thật cũng không nhỏ. Cù Thiến bước vào , thấp giọng nói : “Tẩu t.ử, chúng ta cũng đi thôi.”

Kỷ Đào gật đầu.

Lưu San Hô hoàn hồn lại , lớn tiếng gọi: “Kỷ đại phu, ngươi không thể đi được ! Ngươi còn chưa kê và cho t.h.u.ố.c mà!”

Kỷ Đào đưa giỏ cho Lưu San Hô xem, bên trong chỉ có hai củ cải, một bó rau xanh, cùng hai khúc sườn, bất lực nói : “Ta kê t.h.u.ố.c kiểu gì đây?”

Thấy Lưu San Hô lại ngẩn ra , nàng chỉ nói : “Ta ra ngoài mua rau thôi. Nếu ngươi tin ta , bây giờ theo ta về nhà lấy t.h.u.ố.c cũng được . Nhưng ta không đảm bảo là sẽ có tác dụng. Có thời gian, tốt nhất ngươi nên chạy thêm một chuyến mời đại phu khác, xem còn cứu được không .”

Kỷ Đào bước ra khỏi cửa, Lưu San Hô đuổi theo, tức giận mắng: “Đồ lang băm!”

Kỷ Đào vừa đi tới chỗ dưới mái hiên nơi ban nãy Trương thị nằm , nhìn vũng nước trên đất, quay đầu nhìn Lưu San Hô, nói : “Đừng có nói bậy. Không phải ai cũng sẽ nhẫn nhịn ngươi đâu . Lang băm gì chứ, đại phu cũng không phải thần tiên. Nếu ta là ngươi, việc cấp bách nhất bây giờ là mau đi tìm thêm đại phu. Ngươi tự cho mình vô tư vô tâm, vậy ngươi tự hỏi chính mình xem… thật sự có đúng như vậy không ?”

Kỷ Đào lạnh cười một tiếng, quay người cùng Cù Thiến rời đi .

Ra khỏi sân nhà họ Cố, Cù Thiến tức tối bất bình: “Rõ ràng nàng ta không tin tẩu, còn đi mời đại phu khác. Đã không tin thì tìm tẩu làm gì? Trực tiếp tới y quán ngoài phố chẳng phải tốt hơn sao ?”

Kỷ Đào hoàn toàn không để tâm. Theo nàng, Lưu San Hô không tin nàng mới là tốt . Nếu thật sự tin, chỉ sợ ngày tháng sau này của nàng cũng chẳng yên ổn .

“Ban nãy nàng ta gặp chúng ta chỉ là tiện đường thôi. Nếu hôm nay không tình cờ gặp ta , chắc nàng ta cũng sẽ không tới nhà ta tìm đâu .”

Cù Thiến nghĩ nghĩ, cũng đúng.

Nàng đột nhiên có chút chán nản, dừng bước, thấp giọng hỏi: “Tẩu t.ử… Trương đại tẩu thật sự không cứu được nữa sao ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...