Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kỷ Đào trầm mặc, một lúc lâu mới nói : “Dù ta không thích nàng ta thật, nhưng nếu còn cứu được , ta cũng sẽ cứu. Giờ chỉ xem nàng ta có tự tỉnh lại hay không thôi. Lão đại phu cũng nói rồi , nàng ta bị sốt cao. Nếu cơn sốt đã có từ trước , có lẽ còn cứu được . Nhưng nếu là sau khi ngã mới sốt… e rằng…”
Hai người đều im lặng, rất nhanh đã tới trước cổng viện nhà Kỷ Đào.
“Vào nghỉ một lát đi .”
Cù Thiến lắc đầu: “Tẩu tẩu của muội bụng càng ngày càng nặng, muội phải về trông mới yên tâm.”
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu, đưa tay đóng cửa, lại nghe Cù Thiến thấp giọng nói một câu: “Tẩu t.ử… Trương đại tẩu ngã, thật sự là ngoài ý muốn à ?”
Kỷ Đào đã khép cửa lại . Nghĩ tới vũng nước dưới mái hiên nhà họ Cố, nàng đứng lặng một hồi lâu, rồi mới vào bếp.
Đến trưa, Lâm Thiên Dược về nhà mới biết tin Trương thị bị ngã. Nghe Kỷ Đào nói e rằng lành ít dữ nhiều, hắn khẽ nhíu mày: “Sao lại thế được ?”
Trương thị c.h.ế.t rồi .
Dù Lưu San Hô đã mời đại phu ngay tức thì, kê t.h.u.ố.c cho nàng ta uống, nàng ta cũng chỉ sống thêm được hai ngày. Thậm chí nàng ta còn chưa từng tỉnh lại , cứ mê man như vậy rồi đi .
Trương thị c.h.ế.t, ngày tháng nhà họ Cố trôi qua cũng không thay đổi, chỉ là tiền lo hậu sự còn phải vay mượn mấy nhà, cuối cùng mới gom đủ bạc mua cho Trương thị một cỗ quan tài mỏng.
Chuyện đến đây dù có tiếc nuối, cũng chỉ có thể vậy thôi.
Nhưng sau khi báo cho nhà mẹ đẻ của Trương thị, sự tình lại đột ngột chuyển hướng.
Nhà mẹ đẻ Trương thị có một người ca ca tên Trương Hổ, ngày thường lêu lổng không nghề nghiệp, nhưng lại vô cùng cưng chiều người muội muội này . Nghe tin dữ, hắn sống c.h.ế.t không tin Trương thị còn trẻ như vậy mà đã ra đi .
Ngã một cái thôi mà?
Thời tiết thế này , đường ở đâu chẳng trơn ướt, lại dễ đóng băng, ai mà chẳng bị ngã?
Sao muội muội hắn còn trẻ như vậy , chỉ vì ngã một cái mà c.h.ế.t được ?
Hắn làm ầm ĩ lên không cho chôn, dù có cả cô cô ruột hắn , cũng chính là bà mẫu của Trương thị, đích thân khuyên nhủ, hắn vẫn không tin chút nào.
Thậm chí còn chạy lên phủ nha kiện cáo, nhờ người viết đơn trạng rằng: tú tài trong quan học Phong An quận là Cố Trường Hà cấu kết với tiểu thiếp Lưu thị, cố ý mưu hại muội muội hắn là Trương thị, nhằm đoạt lấy vị trí chính thê.
Việc này liên lụy rất lớn.
Lưu San Hô chỉ là một tiểu thiếp , nếu chuyện đúng là như vậy , tiểu thiếp mưu hại chủ mẫu, thì đó là trọng tội. Hơn nữa Cố Trường Hà lại là tú tài, nếu chuyện là thật, công danh của hắn e rằng cũng không giữ nổi.
Liên quan tới công danh tú tài, xử lý
không
khéo còn ảnh hưởng tới thành tích của tri phủ. Phải
biết
, tú tài thi đỗ đều
phải
từng tầng báo lên, triều đình cũng
có
ghi chép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-139.html.]
Trong khi Trương Hổ lêu lổng nhiều năm, cũng không phải kẻ dễ bị qua loa, phủ nha đành phải nhận đơn trạng.
Cùng lúc đó, đứa con gái Nữu Nữu của Trương thị nói với đại tẩu hàng xóm rằng, đêm hôm trước khi xảy ra chuyện, cha nàng không muốn ra ngoài đổ nước rửa chân nên đứng ngay cửa hắt một chậu nước ra sân. Có lẽ không hắt ra hết, nên sáng hôm sau dưới mái hiên mới đóng băng.
Hơn nữa đêm đó, Cố Trường Hà và Trương thị vì chuyện đổ nước mà cãi nhau . Trương thị ngày thường chưa từng cãi lại phu quân, vậy mà đêm ấy hiếm hoi lại chống đối vài câu. Cố Trường Hà tức giận sang phòng Lưu San Hô, Trương thị cũng tức tối trở về ngủ. Chỉ là sáng hôm sau nàng ta dậy muộn hơn thường ngày nửa canh giờ, không ngờ vừa bước ra cửa đã giẫm phải vũng nước rửa chân đã đóng băng.
Đại tẩu hàng xóm nọ vốn là người miệng rộng, lại càng nghi ngờ cái c.h.ế.t của Trương thị, liền đem chuyện này đi nói khắp nơi.
Trong chớp mắt, người trong hẻm đều âm thầm đoán rằng, phải chăng Cố Trường Hà mới cưới mỹ thiếp , liền chán ghét người thê t.ử tào khang có vị trí chính thê.
Phủ nha nghe tin, truyền Nữu Nữu tới hỏi.
Cũng đúng lúc này , có nha sai gõ vang cánh cửa tiểu viện nhà họ Lâm.
Nha sai đến rất sớm. Ban đầu Kỷ Đào cũng không nghĩ chuyện này sẽ dính dáng tới mình , tin tức truyền ra nàng chỉ nghe qua loa mà thôi.
Vì thế, khi nha sai tới, nàng vừa mới thức dậy, còn tưởng hôm nay Cù Thiến đến sớm. Mở cửa ra , liền thấy trước cửa là hai vị nha sai mặc sai bào đen đỏ.
Nàng khẽ nhíu mày: “Hai vị có việc gì?”
Nha sai đại khái cũng hơi kiêng dè thân phận tú tài nương t.ử của nàng, liền chắp tay hành một lễ, mới nói : “Xin hỏi có phải Kỷ đại phu không ?”
Trong lòng Kỷ Đào mơ hồ đã đoán ra đôi chút.
“Chính là ta .”
Một nha sai lớn tuổi hơn bước lên một bước: “Kỷ đại phu, hôm thê t.ử của Cố tú tài là Trương thị, bị ngã, người có từng chẩn trị không ?”
Kỷ Đào gật đầu: “Lúc đó ta vừa mua rau về, gặp Lưu thị vội vã chạy tới, nàng ta nói bảo…”
Nha sai lớn tuổi vội ngắt lời nàng: “Kỷ đại phu, đại nhân sai bọn ta đến mời người tới phủ nha hỏi rõ tình hình hôm đó.”
Kỷ Đào thoáng ngẩn ra , rồi mới nhớ nơi này là nước Càn, đâu có chuyện người ta chuyên tới tận cửa hỏi han, đều là truyền người biết việc tới phủ nha.
“Đi thôi.” Kỷ Đào thật sự không muốn đi , rau nàng còn chưa mua nữa.
Hai nha sai đứng bên cạnh nhìn nàng khóa cửa. Đúng lúc ấy , Cù Thiến xách giỏ thong thả đi tới, thấy cảnh trước mắt liền vội bước lên hai bước, lo lắng hỏi: “Tẩu t.ử, đây là sao vậy ?”
Kỷ Đào cười cười : “Hai vị đại ca này mời ta tới phủ nha hỏi chuyện nhà họ Cố hôm đó. À đúng rồi , ta sợ sẽ về muộn, lát nữa muội tiện thì mua chút rau mang về giúp ta nhé.”
Cù Thiến bị dọa, dù sao nha sai quả thật hiếm gặp. Nàng vội gật đầu: “Muội biết rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)