20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ai ngờ nha sai lại bước lên một bước, đại khái thấy vẻ sợ hãi trên mặt Cù Thiến, giọng nói dịu đi chút: “Xin hỏi có phải Cù cô nương không ?”

Cù Thiến gật đầu.

“Hôm đó Cù cô nương có tới nhà họ Cố không ?” Nha sai lớn tuổi lại hỏi.

Cù Thiến lại gật đầu.

Kỷ Đào hiểu ra , được rồi , cả hai người họ đều phải tới phủ nha.

Cù Thiến đặt giỏ xuống trước cửa nhà Kỷ Đào, khoác lấy cánh tay nàng, theo hai nha sai đi ra ngoài ngõ. Dọc đường người nhìn thấy đều kinh ngạc. May mà Kỷ Đào và Cù Thiến rất phối hợp, nha sai đi phía trước , trông không giống áp giải.

Phủ nha cách quan học không xa, nhưng người thường chẳng ai dám tới gần. Dân chúng đối với phủ nha vốn có sự kính sợ theo bản năng nên không dám lại gần.

Một vị lão đại nhân hơn năm mươi tuổi ngồi trên công đường. Dưới đất là Lưu San Hô đang quỳ, còn Cố Trường Hà thì đang đứng một bên, sắc mặt khó coi.

Trương Hổ quỳ ngay cạnh hắn , Nữu Nữu quỳ bên cạnh Trương Hổ cúi đầu. Hai người làm ngơ những ánh mắt khinh bỉ của Cố Trường Hà thỉnh thoảng ném tới.

Vị lão đại nhân ấy tên Lý Viên, cũng xuất thân hàn môn. Nay đã ngoài năm mươi, cũng chỉ làm tới chức tri phủ. Nhưng khác với Kỷ Quân, ông hoàn toàn không có thân thích thông gia nào nâng đỡ cả, tất cả đều dựa vào bản thân từng bước leo lên. Nghe nói thời trẻ ông từng phá không ít kỳ án, để lại truyền kỳ khiến người người kính phục.

Có lẽ vì cùng xuất thân hàn môn, ông đối với Cố Trường Hà cũng coi như khách khí. Khi Kỷ Đào và Cù Thiến tới, giọng Lý Viên tuy uy nghiêm, thái độ lại khá ôn hòa.

Kỷ Đào và Cù Thiến bước vào , âm thầm liếc nhìn tình hình xung quanh. Kỷ Đào khuỵu gối định quỳ xuống.

Thực ra trong công đường ngoài nha sai ra , cũng chỉ có Cố Trường Hà là đang đứng , người ta là tú tài, vốn có thể được miễn quỳ. Ngay cả khổ chủ là Trương Hổ và Nữu Nữu cũng đều phải quỳ, Kỷ Đào không cho rằng mình là ngoại lệ.

Nàng vừa khuỵu xuống, trên công đường đã vang lên giọng uy nghiêm không cho từ chối: “Không cần quỳ. Truyền các ngươi tới, chỉ hỏi mấy câu mà thôi.”

Đầu gối Kỷ Đào lập tức đứng thẳng lại , thuận tay kéo cả Cù Thiến, người cũng đang định quỳ.

Không quỳ là tốt nhất, nàng thật sự không quen. Dĩ nhiên, nếu không tránh được , nàng vẫn phải quỳ.

“Hôm đó các ngươi đã tới nhà họ Cố?” Lý Viên nâng cao giọng, mang theo ý nghiêm lạnh, nghe một cái đã không dám coi nhẹ.

“Vâng.” Giọng Kỷ Đào rõ ràng.

Lý Viên liếc nàng một cái, nói : “Đem chuyện hôm đó từ đầu đến cuối nói tỉ mỉ lại . Phải nói đúng sự thật. Nếu phát hiện lời ngươi không thật, đến lúc đó sẽ bị đ.á.n.h bằng trượng.”

Kỷ Đào nghĩ bụng, đ.á.n.h trượng gì chứ… đúng là tai bay vạ gió, rau nàng còn chưa mua mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-140.html.

]

Nàng không nói lớn, nhưng giọng rất rõ ràng, từ việc Lưu San Hô chạy từ xa tới cầu cứu, nàng bảo người dìu Trương thị vào nhà, rồi lão đại phu tới, Lưu San Hô và Đại Trương thị nghi ngờ, lão đại phu bị chọc tức bỏ đi , Lưu San Hô bắt nàng để lại t.h.u.ố.c, nàng không mang theo, bảo nàng ta mau đi mời đại phu khác… từng chuyện từng chuyện đều kể ra , mãi đến lúc trở về tiểu viện rồi chia tay Cù Thiến.

Dĩ nhiên, câu hỏi khe khẽ của Cù Thiến nàng không nói , coi như không nghe thấy.

Nói ra câu ấy , chỉ sợ Lý đại nhân sẽ tra hỏi Cù Thiến rất lâu.

Kỷ Đào nói xong, Lý Viên nhìn sang Cù Thiến: “Ngươi có bổ sung gì không ?”

Cù Thiến lắc đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Chính là như tẩu t.ử nói .”

“Ngươi còn lời gì muốn nói không ?” Câu này là hỏi Lưu San Hô, người dưới đất mấy lần muốn nói lại thôi.

Lưu San Hô khó khăn lắm mới được mở miệng, chỉ vào Kỷ Đào lớn tiếng: “Đại nhân, nàng ta thấy c.h.ế.t không cứu! Trước đó chân của nương ta không đứng nổi, nàng ta cũng không chịu kê t.h.u.ố.c!”

Lý Viên “bốp” một tiếng, đập mạnh kinh đường mộc, âm thanh vang dội đến mức tim Kỷ Đào cũng run lên. Đúng là không vào công đường phủ nha, không thể cảm nhận được sự uy nghiêm nghiêm túc ấy .

Lưu San Hô toàn thân run rẩy.

“Không nói chuyện đó. Nói chuyện ngày xảy ra sự việc.” Lý Viên lạnh giọng.

Lưu San Hô cúi đầu, rồi lại ngẩng lên: “ Nhưng nàng ta chính là thấy c.h.ế.t không cứu! Nàng ta và lão đại phu kia đều không chịu kê t.h.u.ố.c cho tỷ tỷ ta , ta chỉ đành đi mời đại phu khác. Việc đó chậm mất chút thời gian nên tỷ tỷ ta không cứu được … nàng cũng có trách nhiệm!”

Kỷ Đào chẳng hề vội, nói : “Đại nhân, ta có lời muốn nói .”

Lý Viên nhìn nàng: “Nói.”

“Hôm đó ta đi mua rau, không mang theo t.h.u.ố.c. Hôm đó cũng không mua t.h.u.ố.c. Trên người ta chỉ có hai củ cải, một bó rau xanh, cùng hai khúc sườn để ở trong giỏ. Khi ấy trong ngoài đông người như vậy đều có thể làm chứng. Lúc đó Lưu cô nương còn không cho ta đi , ta đã đưa giỏ cho nàng ta xem.

Kỷ Đào nói tới đây thì dừng lại một chút, rồi tiếp:

“Còn chuyện không kê t.h.u.ố.c, ngay từ đầu Lưu cô nương bảo ta đến cứu người , vốn cũng chỉ là trên đường đi mời đại phu thì tiện miệng gọi ta lại thôi. Bản thân nàng ta cũng đã mời một đại phu khác rồi . Vị lão đại phu kia cũng nói là lực bất tòng tâm.”

“Lúc đó ta còn nói , nếu nàng ta tin ta thì có thể theo ta về nhà lấy t.h.u.ố.c, nhưng ta vẫn khuyên nàng ta nên đi mời đại phu khác thì hơn. Bệnh của Trương thị, quả thực ta không có cách. Những lời này người có mặt hôm ấy đều nghe thấy, ta không ngại đối chất.”

“Từng người các ngươi một đều là lang băm! Tỷ tỷ ta là người tốt như vậy , sao có thể ra đi trẻ tuổi như vậy ? Đều tại các ngươi!”

Lưu San Hô bật khóc , khóc đến xé ruột xé gan, trông như thể tình cảm với Trương thị sâu nặng lắm.

Đúng lúc này , vị lão đại phu hôm đó cũng bị nha sai dẫn vào .

[Còn tiếp...]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...